"Cậu thích Trương Lâm Sơn!". Nghiêu Vũ nói thẳng, "Đỗ Lối, người khác tôi không hiểu, nhưng tôi hiểu cậu. Đừng chối. Thậm chí, cậu có thể tạo cho Trương Lâm Sơn cái gọi là ngưỡng mộ đó, một tình bạn giả tạo, ăn cơm, uống trà, nói chuyện đơn thuần. Cậu đừng dùng Hứa Dực Trung làm lá chắn. Với cá tính của mình, cậu có dễ dàng từ bỏ người đàn ông cậu thích không?".
Đỗ Lối ngoảnh mặt lại: "Tốt nhất đừng đoán bừa. Tôi và Trương Lâm Sơn chẳng có chuyện gì hết. Đừng để Tuệ An vô cớ hiểu lầm tôi!".
"Tôi mong là hiểu lầm thật! Đừng quên Tuệ An là người tốt tính thật thà, tốt nhất cậu đừng làm gì tổn thương cậu ấy?!".
"Nghiêu Vũ, liên quan gì đến cậu! Trương Lâm Sơn chẳng qua quan hệ với tôi như bạn bè, ngay chuyện đó cậu cũng muốn phá?". Đỗ Lối bắt đầu cao giọng, "Tôi làm gì sai? Làm bạn với người đàn ông, chỉ vì vợ người đó là bạn thân của cậu, cho nên ngay quyền kết bạn của tôi, cậu cũng muốn can thiệp, cậu dựa vào đâu?".
Nghiêu Vũ giọng cương quyết: "Cậu nói đúng, tôi dựa vào Trần Tuệ An là một trong những người bạn tốt nhất của tôi. Nếu không tôi không rỗi hơi quan tâm chuyện này. Đỗ Lối, cậu tự vấn lương tâm xem, cậu có đúng không? Cậu và Trương Lâm Sơn có thực là bạn bình thường? Từ nhỏ đến giờ, cậu đã bao giờ có bạn khác giới chưa? Có lần nào cậu đến với đàn ông mà không có nguyên do?".
Đỗ Lối gào lên: "Đó là việc riêng của tôi. Cậu không có quyền hỏi. Tôi ghét cậu, cái gì cậu cũng tự cho mình đúng. Cậu có nghĩ cậu gây tổn thương cho tôi thế nào không!".
Đỗ Lối bị kích động mạnh, đôi mắt hạnh đào rất đẹp long lên phẫn nộ. Hai người đứng bên rặng cây, ánh đèn đường trăng trắng chiếu xuống, cả hai đằng đằng sát khí.
Nghiêu Vũ nghĩ, cô cũng giống Đỗ Lối, như một con sư tử chuẩn bị quyết đấu. Cả hai có lẽ đều nhân cơ hội này nói thẳng với nhau. Quả thực cô rất ghét cô ta.
Nghiêu Vũ cười khẩy: "Tôi đương nhiên biết. Nếu cậu cho thế là làm tổn thương cậu. Từ hồi phổ thông tôi đã được nhiều người thích hơn cậu. Cậu hiếu thắng, thành tích của cậu tốt hơn tôi, người cũng xinh hơn tôi. Nhưng tất cả những thứ cậu tưởng có thế áp đảo tôi, lại làm cậu có cảm giác như đấm vào không khí. Bởi vì tôi không bận tâm. Thành tích kém, tôi cũng không khóc, không lo, không thấy áp lực, bố mẹ tôi quá bận, chưa bao giờ quản lí việc học hành của tôi. Tôi không có khái niệm "thành tích", thành thích không tốt, trời cũng không sập được. Không xinh bằng cậu, tôi cũng chẳng bận tâm, thiếu gì minh tinh xinh hơn tôi. Vì vậy cậu khó chịu, đúng không?".
"Cậu tưởng chỉ có thế thôi à? Đúng, những cái đó khiến tôi rất khó chịu. Cớ gì ai cũng quan tâm thành tích, còn cậu thì không, cớ gì con gái ai cũng thích đẹp, còn cậu không bận lòng? Tôi ghét nhất cái kiểu dửng dưng với tất cả của cậu!".
Nghiêu Vũ ngây người, băn khoăn hỏi: "Đỗ Lối, thứ cậu quan tâm không nhất thiết người khác phải quan tâm. Nhưng thứ tôi quan tâm, cậu chưa chắc để ý. Đó chính là lí do từ trung học đến đại học rồi tốt nghiệp đi làm, cậu luôn theo dõi tôi rất chặt? Cái tôi thích, cậu lại ghét, điều làm tôi đau lòng cậu lại thích, ngay Hứa Dực Trung, có phải lúc đầu cậu muốn có anh ta, cũng là vì muốn tranh với tôi, tại sao?".
"Bởi vì tất cả mọi người đều yêu quý cậu. Đến bố tôi cũng yêu quý cậu. Còn nhớ hôm nhập trường, bố cậu bận, mẹ đưa cậu tới trường, cả tôi và cậu đều muốn ở giường tầng một, nhưng bố bắt tôi nhường cho cậu, lại còn tự tay mắc màn cho cậu! Tôi đứng dưới nhìn muốn trào nước mắt. Sau đó cậu biết bố tôi nói gì với tôi không? Bố bảo, tôi nên chăm sóc cậu. Tại sao? Vào đại học vẫn muốn tôi thành giúp việc của cậu?! Tôi chỉ thấy nhục!". Đỗ Lối bị kích động mạnh. Những chuyện cũ tới tấp ào về, làm cô uất hận: "Tại sao bố tôi lại như vậy? Không phải vì bố cậu là cấp trên trực tiếp của bố tôi?".
Vào trung học, Nghiêu Vũ không xinh bằng cô, thành tích cũng không bằng. Nhưng trong lớp Nghiêu Vũ luôn được các bạn yêu mến, các thầy cô ưu ái.
Dần dần, cô mới biết, bố Nghiêu Vũ là phó chủ tịch thành phố. Sau đó lại là bí thư thành ủy. Nhà Nghiêu Vũ mãi mãi ở tầng lớp trên, cho nên ngay bố cô cũng chăm sóc Nghiêu Vũ.
"Hồi đó trong lớp, tôi và cậu đều có gia cảnh tốt. Nhưng tôi luôn bị bọn trong lớp đem ra so sánh với cậu!". Đỗ Lối hét lên: "Bọn họ nói cậu tốt tính, còn tôi, lúc nào cũng làm ra vẻ! Cậu che giấu sự kiêu ngạo, sự hiếu thắng, cậu đúng là kẻ giả dối chưa từng có. Nếu không có cái bóng của gia đình, cậu có tự tin, có được nhiều người nịnh bợ như vậy không?".
Nghiêu Vũ bình tĩnh nhìn thẳng Đỗ Lối: "Hồi trung học, có lần lớp cử đại diện đi diễn thuyết, mọi người bầu tôi, thầy chủ nhiệm cũng bầu tôi. Cậu không được, cũng nói với tôi như thế. Hồi đó tôi rất tự ti, cảm thấy đúng là như vậy, thế giới sụp đổ trong mắt tôi, tất cả trở thành màu xám. Có nhớ năm lớp mười hai tôi rất ít đến lớp?".
"Hừ, sao không nhớ! Cậu thích đến thì đến, không thích thì nghỉ, thầy cô không dám trách nửa câu, chắc cũng bực nhưng không dám nói. Lại còn có đứa trong lớp đứng ra nói đỡ cho cậu, bảo là cậu bị ốm!".
Đỗ Lối ngoảnh mặt lại: "Tốt nhất đừng đoán bừa. Tôi và Trương Lâm Sơn chẳng có chuyện gì hết. Đừng để Tuệ An vô cớ hiểu lầm tôi!".
"Tôi mong là hiểu lầm thật! Đừng quên Tuệ An là người tốt tính thật thà, tốt nhất cậu đừng làm gì tổn thương cậu ấy?!".
"Nghiêu Vũ, liên quan gì đến cậu! Trương Lâm Sơn chẳng qua quan hệ với tôi như bạn bè, ngay chuyện đó cậu cũng muốn phá?". Đỗ Lối bắt đầu cao giọng, "Tôi làm gì sai? Làm bạn với người đàn ông, chỉ vì vợ người đó là bạn thân của cậu, cho nên ngay quyền kết bạn của tôi, cậu cũng muốn can thiệp, cậu dựa vào đâu?".
Nghiêu Vũ giọng cương quyết: "Cậu nói đúng, tôi dựa vào Trần Tuệ An là một trong những người bạn tốt nhất của tôi. Nếu không tôi không rỗi hơi quan tâm chuyện này. Đỗ Lối, cậu tự vấn lương tâm xem, cậu có đúng không? Cậu và Trương Lâm Sơn có thực là bạn bình thường? Từ nhỏ đến giờ, cậu đã bao giờ có bạn khác giới chưa? Có lần nào cậu đến với đàn ông mà không có nguyên do?".
Đỗ Lối gào lên: "Đó là việc riêng của tôi. Cậu không có quyền hỏi. Tôi ghét cậu, cái gì cậu cũng tự cho mình đúng. Cậu có nghĩ cậu gây tổn thương cho tôi thế nào không!".
Đỗ Lối bị kích động mạnh, đôi mắt hạnh đào rất đẹp long lên phẫn nộ. Hai người đứng bên rặng cây, ánh đèn đường trăng trắng chiếu xuống, cả hai đằng đằng sát khí.
Nghiêu Vũ nghĩ, cô cũng giống Đỗ Lối, như một con sư tử chuẩn bị quyết đấu. Cả hai có lẽ đều nhân cơ hội này nói thẳng với nhau. Quả thực cô rất ghét cô ta.
Nghiêu Vũ cười khẩy: "Tôi đương nhiên biết. Nếu cậu cho thế là làm tổn thương cậu. Từ hồi phổ thông tôi đã được nhiều người thích hơn cậu. Cậu hiếu thắng, thành tích của cậu tốt hơn tôi, người cũng xinh hơn tôi. Nhưng tất cả những thứ cậu tưởng có thế áp đảo tôi, lại làm cậu có cảm giác như đấm vào không khí. Bởi vì tôi không bận tâm. Thành tích kém, tôi cũng không khóc, không lo, không thấy áp lực, bố mẹ tôi quá bận, chưa bao giờ quản lí việc học hành của tôi. Tôi không có khái niệm "thành tích", thành thích không tốt, trời cũng không sập được. Không xinh bằng cậu, tôi cũng chẳng bận tâm, thiếu gì minh tinh xinh hơn tôi. Vì vậy cậu khó chịu, đúng không?".
"Cậu tưởng chỉ có thế thôi à? Đúng, những cái đó khiến tôi rất khó chịu. Cớ gì ai cũng quan tâm thành tích, còn cậu thì không, cớ gì con gái ai cũng thích đẹp, còn cậu không bận lòng? Tôi ghét nhất cái kiểu dửng dưng với tất cả của cậu!".
Nghiêu Vũ ngây người, băn khoăn hỏi: "Đỗ Lối, thứ cậu quan tâm không nhất thiết người khác phải quan tâm. Nhưng thứ tôi quan tâm, cậu chưa chắc để ý. Đó chính là lí do từ trung học đến đại học rồi tốt nghiệp đi làm, cậu luôn theo dõi tôi rất chặt? Cái tôi thích, cậu lại ghét, điều làm tôi đau lòng cậu lại thích, ngay Hứa Dực Trung, có phải lúc đầu cậu muốn có anh ta, cũng là vì muốn tranh với tôi, tại sao?".
"Bởi vì tất cả mọi người đều yêu quý cậu. Đến bố tôi cũng yêu quý cậu. Còn nhớ hôm nhập trường, bố cậu bận, mẹ đưa cậu tới trường, cả tôi và cậu đều muốn ở giường tầng một, nhưng bố bắt tôi nhường cho cậu, lại còn tự tay mắc màn cho cậu! Tôi đứng dưới nhìn muốn trào nước mắt. Sau đó cậu biết bố tôi nói gì với tôi không? Bố bảo, tôi nên chăm sóc cậu. Tại sao? Vào đại học vẫn muốn tôi thành giúp việc của cậu?! Tôi chỉ thấy nhục!". Đỗ Lối bị kích động mạnh. Những chuyện cũ tới tấp ào về, làm cô uất hận: "Tại sao bố tôi lại như vậy? Không phải vì bố cậu là cấp trên trực tiếp của bố tôi?".
Vào trung học, Nghiêu Vũ không xinh bằng cô, thành tích cũng không bằng. Nhưng trong lớp Nghiêu Vũ luôn được các bạn yêu mến, các thầy cô ưu ái.
Dần dần, cô mới biết, bố Nghiêu Vũ là phó chủ tịch thành phố. Sau đó lại là bí thư thành ủy. Nhà Nghiêu Vũ mãi mãi ở tầng lớp trên, cho nên ngay bố cô cũng chăm sóc Nghiêu Vũ.
"Hồi đó trong lớp, tôi và cậu đều có gia cảnh tốt. Nhưng tôi luôn bị bọn trong lớp đem ra so sánh với cậu!". Đỗ Lối hét lên: "Bọn họ nói cậu tốt tính, còn tôi, lúc nào cũng làm ra vẻ! Cậu che giấu sự kiêu ngạo, sự hiếu thắng, cậu đúng là kẻ giả dối chưa từng có. Nếu không có cái bóng của gia đình, cậu có tự tin, có được nhiều người nịnh bợ như vậy không?".
Nghiêu Vũ bình tĩnh nhìn thẳng Đỗ Lối: "Hồi trung học, có lần lớp cử đại diện đi diễn thuyết, mọi người bầu tôi, thầy chủ nhiệm cũng bầu tôi. Cậu không được, cũng nói với tôi như thế. Hồi đó tôi rất tự ti, cảm thấy đúng là như vậy, thế giới sụp đổ trong mắt tôi, tất cả trở thành màu xám. Có nhớ năm lớp mười hai tôi rất ít đến lớp?".
"Hừ, sao không nhớ! Cậu thích đến thì đến, không thích thì nghỉ, thầy cô không dám trách nửa câu, chắc cũng bực nhưng không dám nói. Lại còn có đứa trong lớp đứng ra nói đỡ cho cậu, bảo là cậu bị ốm!".

