Nghiêu Vũ lườm anh, "Anh thì có hứng thú gì, có khi lại giống anh chàng Lâm Hoài Dương kia, Thiên Trần hỏi anh ta, Nam Kinh có gì hay? Anh ta trả lời, đâu cũng thế. Thiên Trần lại hỏi, anh đi chơi những đâu, anh ta nói, cũng chỉ có mấy nơi. Thật kinh khủng! Tẻ ngắt, không đồng điệu, chính là thế!".
"Vậy anh muốn biết, em thích gì ở anh?".
Ánh mắt Nghiêu Vũ ranh mãnh lóe lên, nhảy từ trên người anh xuống, đứng ở một chỗ xa, cười khanh khách: "Anh là nhà đầu tư!".
Hứa Dực Trung cũng không vội, thong thả, ưỡn thẳng người đi về phía cô, nhân lúc Nghiêu Vũ quay người định chạy, giơ tay tóm cô, kéo giật trở lại, "Nhà đầu tư có quyền đòi hỏi em thực hiện nghĩa vụ...".
Gió xuân từ cửa sổ thổi vào, căn phòng ấm cúng, vang tiếng cười.
Chương 53 - Cái hộp cũng biết khóc
Nước mắt Nghiêu Vũ tuôn như mưa. Chiếc hộp nhỏ Đồng Tư Thành tặng cô chứa đựng hi vọng, hi vọng muốn làm cô cảm động, nhưng khi mở chiếc hộp anh để lại trong ngôi nhà cổ, bên trong chỉ có đau khổ và hối hận.
Tháng ba, đại hội đại biểu nhân dân toàn tỉnh thông qua nghị quyết bảo tồn thị trấn cổ. Đây là lần đầu tiên đại hội đưa ra nghị quyết về vấn đề đó. Đồng thời tập đoàn Gia Lâm liên kết với tập đoàn Phương Bắc đầu tư sáu trăm triệu tệ trùng tu bảo tồn khai thác du lịch thị trấn cổ, hợp đồng cũ của tập đoàn Gia Lâm với thành phố B cũng sửa đổi, chuyển toàn bộ đầu tư xây dựng giai đoạn hai của tập đoàn vào đầu tư khai thác du lịch thị trấn cổ.
Tháng tư, Nghiêu Vũ nhận được giấy tờ quyền sử dụng đất do Đồng Tư Thành nhờ Tiêu Dương đưa đến. Anh chuyển quyền sở hữu hai lạc viên ở thị trấn cổ sang tên cô, tại sao như vậy, cô không biết.
Không thể liên lạc với Đồng Tư Thành, Tiêu Dương ngập ngừng nói với cô, Đồng Tư Thành đi công tác. Nghiêu Vũ không biết làm thế nào, cô không thể nhận món quà đó, chỉ biết chờ Đồng Tư Thành quay về.
Định đi hỏi thăm tin tức của Đồng Tư Thành, nhưng Tiêu Dương hỏi lại cô: "Nghiêu Vũ, có thể đi uống tách trà không?".
Nghiêu Vũ gật đầu, "Được!".
Trông Tiêu Dương càng trầm lặng hơn trước. Anh mới mua chiếc Ford màu hồng, Nghiêu Vũ ngạc nhiên nhìn màu sắc chiếc xe. Tiêu Dương cười, "Mua cho vợ, anh không đi xe".
Nghiêu Vũ thầm nghĩ, anh thật tốt với vợ.
Tiêu Dương lái xe đến trường đại học cũ của họ, dừng trước quán trà Lương Mộc Duyên. Cô lại nghĩ, anh rất giống Thiên Trần, đều muốn trở về nơi có nhiều kỷ niệm.
"Nghe nói em và Hứa Dực Trung đã đính hôn?".
"Vâng".
Tiêu Dương rõ ràng suy nghĩ, đắn đo khá lâu, "Nghiêu Vũ, chúng ta quen nhau cũng bảy tám năm, đã là bạn cũ, anh nói thẳng vậy. Nếu sư huynh không như em nghĩ, em có lựa chọn anh ấy không? Thực ra Tư Thành về nước là muốn làm lại với em, lúc đó hình như em chưa bắt đầu với Hứa Dực Trung".
Nghiêu Vũ ngây người, không như mình nghĩ? "Em nghĩ thế nào? Đồng Tư Thành nói gì với anh?".
"Không nói gì, mùa đông năm ngoái, có lần Tư Thành, vô tình thổ lộ, em cho là anh ấy quá tính toán".
Nghiêu Vũ nhìn ly cafe trước mặt, cô vẫn chọn Mocha, không phải vì không quên được Đồng Tư Thành, mà vì đã trở thành thói quen. Thói quen này đã không còn liên quan tới anh nữa.
Chiếc nhẫn trên tay thỉnh thoảng lại lóe sáng, làm cô nhớ tới đôi mắt lóng lánh của Hứa Dực Trung.
"Lúc đó em quá khích động, hiểu lầm lời nói của Đông Tư Thành, em xin lỗi. Còn có lựa chọn anh ấy hay không, thật ra hồi đó em vẫn do dự, bây giờ đã nghĩ ra rồi, Hứa Dực Trung hợp với em hơn, không phải Đồng Tư Thành không tốt".
Tiêu Dương mím môi, chuyển chủ đề, "Thiên Trần thế nào?".
Câu hỏi dường như chỉ vô hình, Nghiêu Vũ nhìn mái đầu hơi cuối của Tiêu Dương, thầm thở dài não ruột, cô định nói thật với anh, nhưng lại nghĩ tới lời Hứa Dực Trung, nhiều vấn đề có thể trở nên phức tạp nếu cô can dự vào.
Nếu Tiêu Dương biết tình trạng của Thiên Trần, anh sẽ thế nào? Anh vừa mua xe cho vợ. Lẽ nào Tiêu Dương sẽ ly hôn, quay lại với Thiên Trần?
Nghiêu Vũ đột nhiên hiểu ra, vì sao người ta khó ly hôn? Cả hai đều có gia đình riêng, với những trách nhiệm không thể thoái thác. Tiêu Dương và Thiên Trần quay lại với nhau, e cũng khó như lên trời.
"Tiêu Dương, nếu anh thực sự vẫn quan tâm Thiên Trần, hoàn toàn có thể coi cô ấy là bạn, mọi chuyện đều có thể trực tiếp hỏi cô ấy. Em biết nói với anh thế nào, tốt hay xấu vẫn nên do Thiên Trần nói ra. Theo em biết, cũng vẫn ổn".
Tiêu Dương hơi ngẩng đầu, có vẻ không hài lòng: "Nghiêu Vũ, vì em là bạn thân nhất của Thiên Trần, anh mới hỏi. Cho dù em nói thật tình trạng của Thiên Trần, anh cũng sẽ không làm khó cô ấy. Anh ...anh cũng sẽ không làm gì có lỗi với vợ, anh mới cưới được hai tháng".
Nghiêu Vũ giật mình, cô đã nói sai điều gì sao? Bỗng nhiên thấy khó xử, cúi đầu khẽ nói: "Xin lỗi, Tiêu Dương, em chỉ không biết nói thế nào, sợ gây ra những phức tạp khó lường, càng không biết nói thế nào là tốt nhất đối với hai người".
"Vậy anh muốn biết, em thích gì ở anh?".
Ánh mắt Nghiêu Vũ ranh mãnh lóe lên, nhảy từ trên người anh xuống, đứng ở một chỗ xa, cười khanh khách: "Anh là nhà đầu tư!".
Hứa Dực Trung cũng không vội, thong thả, ưỡn thẳng người đi về phía cô, nhân lúc Nghiêu Vũ quay người định chạy, giơ tay tóm cô, kéo giật trở lại, "Nhà đầu tư có quyền đòi hỏi em thực hiện nghĩa vụ...".
Gió xuân từ cửa sổ thổi vào, căn phòng ấm cúng, vang tiếng cười.
Chương 53 - Cái hộp cũng biết khóc
Nước mắt Nghiêu Vũ tuôn như mưa. Chiếc hộp nhỏ Đồng Tư Thành tặng cô chứa đựng hi vọng, hi vọng muốn làm cô cảm động, nhưng khi mở chiếc hộp anh để lại trong ngôi nhà cổ, bên trong chỉ có đau khổ và hối hận.
Tháng ba, đại hội đại biểu nhân dân toàn tỉnh thông qua nghị quyết bảo tồn thị trấn cổ. Đây là lần đầu tiên đại hội đưa ra nghị quyết về vấn đề đó. Đồng thời tập đoàn Gia Lâm liên kết với tập đoàn Phương Bắc đầu tư sáu trăm triệu tệ trùng tu bảo tồn khai thác du lịch thị trấn cổ, hợp đồng cũ của tập đoàn Gia Lâm với thành phố B cũng sửa đổi, chuyển toàn bộ đầu tư xây dựng giai đoạn hai của tập đoàn vào đầu tư khai thác du lịch thị trấn cổ.
Tháng tư, Nghiêu Vũ nhận được giấy tờ quyền sử dụng đất do Đồng Tư Thành nhờ Tiêu Dương đưa đến. Anh chuyển quyền sở hữu hai lạc viên ở thị trấn cổ sang tên cô, tại sao như vậy, cô không biết.
Không thể liên lạc với Đồng Tư Thành, Tiêu Dương ngập ngừng nói với cô, Đồng Tư Thành đi công tác. Nghiêu Vũ không biết làm thế nào, cô không thể nhận món quà đó, chỉ biết chờ Đồng Tư Thành quay về.
Định đi hỏi thăm tin tức của Đồng Tư Thành, nhưng Tiêu Dương hỏi lại cô: "Nghiêu Vũ, có thể đi uống tách trà không?".
Nghiêu Vũ gật đầu, "Được!".
Trông Tiêu Dương càng trầm lặng hơn trước. Anh mới mua chiếc Ford màu hồng, Nghiêu Vũ ngạc nhiên nhìn màu sắc chiếc xe. Tiêu Dương cười, "Mua cho vợ, anh không đi xe".
Nghiêu Vũ thầm nghĩ, anh thật tốt với vợ.
Tiêu Dương lái xe đến trường đại học cũ của họ, dừng trước quán trà Lương Mộc Duyên. Cô lại nghĩ, anh rất giống Thiên Trần, đều muốn trở về nơi có nhiều kỷ niệm.
"Nghe nói em và Hứa Dực Trung đã đính hôn?".
"Vâng".
Tiêu Dương rõ ràng suy nghĩ, đắn đo khá lâu, "Nghiêu Vũ, chúng ta quen nhau cũng bảy tám năm, đã là bạn cũ, anh nói thẳng vậy. Nếu sư huynh không như em nghĩ, em có lựa chọn anh ấy không? Thực ra Tư Thành về nước là muốn làm lại với em, lúc đó hình như em chưa bắt đầu với Hứa Dực Trung".
Nghiêu Vũ ngây người, không như mình nghĩ? "Em nghĩ thế nào? Đồng Tư Thành nói gì với anh?".
"Không nói gì, mùa đông năm ngoái, có lần Tư Thành, vô tình thổ lộ, em cho là anh ấy quá tính toán".
Nghiêu Vũ nhìn ly cafe trước mặt, cô vẫn chọn Mocha, không phải vì không quên được Đồng Tư Thành, mà vì đã trở thành thói quen. Thói quen này đã không còn liên quan tới anh nữa.
Chiếc nhẫn trên tay thỉnh thoảng lại lóe sáng, làm cô nhớ tới đôi mắt lóng lánh của Hứa Dực Trung.
"Lúc đó em quá khích động, hiểu lầm lời nói của Đông Tư Thành, em xin lỗi. Còn có lựa chọn anh ấy hay không, thật ra hồi đó em vẫn do dự, bây giờ đã nghĩ ra rồi, Hứa Dực Trung hợp với em hơn, không phải Đồng Tư Thành không tốt".
Tiêu Dương mím môi, chuyển chủ đề, "Thiên Trần thế nào?".
Câu hỏi dường như chỉ vô hình, Nghiêu Vũ nhìn mái đầu hơi cuối của Tiêu Dương, thầm thở dài não ruột, cô định nói thật với anh, nhưng lại nghĩ tới lời Hứa Dực Trung, nhiều vấn đề có thể trở nên phức tạp nếu cô can dự vào.
Nếu Tiêu Dương biết tình trạng của Thiên Trần, anh sẽ thế nào? Anh vừa mua xe cho vợ. Lẽ nào Tiêu Dương sẽ ly hôn, quay lại với Thiên Trần?
Nghiêu Vũ đột nhiên hiểu ra, vì sao người ta khó ly hôn? Cả hai đều có gia đình riêng, với những trách nhiệm không thể thoái thác. Tiêu Dương và Thiên Trần quay lại với nhau, e cũng khó như lên trời.
"Tiêu Dương, nếu anh thực sự vẫn quan tâm Thiên Trần, hoàn toàn có thể coi cô ấy là bạn, mọi chuyện đều có thể trực tiếp hỏi cô ấy. Em biết nói với anh thế nào, tốt hay xấu vẫn nên do Thiên Trần nói ra. Theo em biết, cũng vẫn ổn".
Tiêu Dương hơi ngẩng đầu, có vẻ không hài lòng: "Nghiêu Vũ, vì em là bạn thân nhất của Thiên Trần, anh mới hỏi. Cho dù em nói thật tình trạng của Thiên Trần, anh cũng sẽ không làm khó cô ấy. Anh ...anh cũng sẽ không làm gì có lỗi với vợ, anh mới cưới được hai tháng".
Nghiêu Vũ giật mình, cô đã nói sai điều gì sao? Bỗng nhiên thấy khó xử, cúi đầu khẽ nói: "Xin lỗi, Tiêu Dương, em chỉ không biết nói thế nào, sợ gây ra những phức tạp khó lường, càng không biết nói thế nào là tốt nhất đối với hai người".

