XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1993
- Tình trạng: Hoàn thành
"Nghiêu Vũ, xin lỗi, anh rất buồn, một lần anh nhìn thấy Thiên Trần trên phố, anh theo cô ấy suốt một quãng dài, cô ấy đi như không có mục đích, giống như mọi thứ xung quanh đều cách cô ấy rất xa. Thiên Trần như vậy... anh rất lo lắng". Tiêu Dương buồn bã nhớ lại hình bóng của Thiên Trần hôm đó.

Thiên Trần giống như khúc gỗ, mất hết sinh khí.

Nghiêu Vũ trầm ngâm rất lâu, giọng đắn đo: "Tiêu Dương, nếu anh thực sự muốn biết, em có thể nói với anh cuộc sống hiện tại của Thiên Trần, nhưng anh phải đảm bảo, trước khi Thiên Trần đến tìm, anh không được xuất hiện, bây giờ cô ấy rất dễ bị tác động!".

Tiêu Dương đứng bật dậy, nhìn Nghiêu Vũ, rõ ràng anh rất bực. Môi run run định nói, lại từ từ ngồi xuống: "Anh hiểu ý em, rốt cuộc, anh cũng đã kết hôn".

"Tính cách hai người đó không hợp nhau. Anh biết gia đình Thiên Trần... anh đã để lại ấn tượng quá sâu đối với cô ấy, Thiên Trần sẽ thích nghi dần. Nói thật, em rất sợ anh đến gặp, Thiên Trần lại muốn quay về với anh. Rồi lại đau khổ nghĩ đến bố mẹ. Như vậy sẽ phá hoại cả hai gia đình, Thiên Trần càng khổ tâm".

Mặt Tiêu Dương u ám, Thiên Trần của anh sống thế nào? Nghiêu Vũ nói đúng. Nếu anh và Thiên Trần có thể đến với nhau, sẽ không xảy ra chuyện này. Bây giờ càng khó.

Anh hiểu, nếu biết tình hình của cô, anh sẽ hối hận, nhưng vẫn muốn biết. Tiêu Dương trấn tĩnh nói tiếp: "Em yên tâm, anh chỉ muốn biết".

Hiện thực tàn nhẫn như vậy, anh muốn quan tâm cô cũng chỉ dám âm thầm sau lưng. "Anh đừng nói với Thiên Trần, cô ấy biết, sẽ càng phức tạp, Thiên Trần vốn mềm lòng".

Rời quán trà, Nghiêu Vũ bỗng nhớ lần đầu gặp lại Tuệ An ở đây ba năm trước. Cô đến sớm nhất, lặng lẽ nhớ lại kỉ niệm với Đồng Tư Thành.

Cô quyết định, từ nay không đến Lương Mộc Duyên ghi dấu quá nhiều hồi ức này nữa.

"Nghiêu Vũ, em chưa mở chiếc hộp Đồng Tư Thành tặng, phải không?". Lúc xuống xe, đột nhiên Tiêu Dương hỏi.

Câu hỏi như tình cờ, nhưng cơ hồ có ẩn ý. Nghiêu Vũ băn khoăn, về đến nhà bắt đầu lục tìm chiếc hộp.

Trong chiếc hộp lớn đựng những ly, cốc uống rượu, cô tìm thấy chiếc hộp xinh xắn đó. Nghiêu Vũ cầm lên khẽ lắc, bên trong có vật gì. Cô lấy chiếc khuyên tai vàng hình chìa khóa, lúc sắp mở hộp, tay không hiểu sao run run.

Trực giác mách bảo, bên trong đựng một thứ vô cùng quan trọng, cô bỗng thấy sợ, sợ bên trong có gì đó sẽ phá vỡ tất cả mọi thứ trước mắt cô.

Nhìn chiếc hộp rất lâu, Nghiêu Vũ vẫn không dám mở, nỗi sợ mỗi lúc càng tăng.

"Dực Trung, anh ở đâu?".

Hứa Dực Trung cười ha hả: "Em cứ có chuyện mới gọi anh thân thiết như thế, anh đang ở tập đoàn, có chuyện gì?".

"Em nhớ anh, Dực Trung, em rất hoảng loạn, hoảng loạn vô cớ...".

"Sao lại hoảng loạn? Có chuyện ư?". Hứa Dực Trung bỗng có cảm giác lo lắng, người ta thường hoảng loạn vào lúc xảy ra cái điều họ sợ hãi nhất, Nghiêu Vũ sợ điều gì chăng?

Nghiêu Vũ không tiện nói với anh câu hỏi của Tiêu Dương, chỉ đăm đăm nhìn cái hộp, lòng hiếu kì thôi thúc cô mở hộp. Nhưng lại do dự, Đồng Tư Thành không vô cớ đưa cho cô vật đó. Anh chỉ muốn khiến cô cảm động, bỏ công sức như thế, còn đánh đôi khuyên hình chiếc khóa, bên trong nhất định có gì đặc biệt.

Nghiêu Vũ im lặng, Hứa Dực Trung cảm thấy có gì bất thường, vội nói: "Bây giờ em đang ở nhà, đừng làm gì hết, ngoan, đợi anh đến".

Nghiêu Vũ cúp máy, ngồi bên bàn, ngơ ngẩn nhìn chiếc hộp.

Lòng mỗi lúc một rối, lại nhớ vẻ ngập ngừng, giọng nói ẩn ý của Tiêu Dương. Đồng Tư Thành tặng cô lạc viên ở thị trấn cổ... Nghiêu Vũ nghiến răng khẽ xoay chìa khóa, nắp hộp "tạch" một tiếng mở ra.

Một chiếc USB lặng lẽ nằm bên trong, loại 2G.

Nghiêu Vũ thở một hơi dài, Đồng Tư Thành để gì trong chiếc USB này? Cô cầm lên, vỏ ngoài bình thường, không có kí hiệu gì.

Cô nắm chiếc USB trong tay, lòng bàn tay đổ mồ hôi, nôn nóng, cắm ngay vào máy tính.

Rê chuột, trong đĩa có hai folders, đánh số một và hai.

Nghiêu Vũ kích chuột, bên trong hiện ra la liệt những bức hình.

Cô mở file thứ nhất, đó là hình con dấu khắc tên cô, kiểu chữ Triện, khắc nổi. Nghiêu Vũ lại mở file thứ hai, vẫn là tên cô, khắc kiểu chữ Lệ, khắc chìm. Cô kích nhanh vào từng hình. Đó là những con dấu, vuông, chữ nhật, tròn, bầu dục, trụ... con dấu được in ra rồi scan đưa vào vi tính. Chúng được in trên các loại chất liệu, gỗ, đá Thanh Điền, đá Hoàng Đông, đá Kê Huyết, sừng, ngọc thạch... thể chữ biến hóa muôn hình.

Nghiêu Vũ, Vũ, Nghiêu Nghiêu.

Nghiêu Vũ đột nhiên nhìn thấy ngày tháng đè trên từng bức hình. Từ khi Đông Tư Thành đi du học cho đến ngày trở về, không hề gián đoạn, thời gian dài nhất là một tháng, có những khi mỗi ngày khắc một chữ.

Nghiêu Vũ nhớ tới con dấu khắc bốn chữ "tha hương minh nguyệt", khi nhắc nó, cô đã tập trung tinh lực, đem cả ánh trăng và tình cảm khắc vào lòng. Đồng Tư Thành cũng như vậy sao?

Nghiêu Vũ kích xem từng chữ, hơn một trăm chữ khắc, tất cả đều tương tự. Cô thầm nghĩ, phải, Đồng Tư Thành muốn nói với cô, không ngày nào anh không nhớ đến cô. Suốt hai năm, anh không nguôi nhớ về cô. Mở xem bức hình cuối cùng, Nghiêu Vũ sững người.

Trên đó không phải khắc tên cô, mà là bốn chữ "Phong vũ đồng châu" mà Đồng Tư Thành đã tặng cô. Mắt Nghiêu Vũ bỗng nhòa ướt, chuyện cũ lại ùa về như sóng. "Phong vũ đồng châu" cùng chung con thuyền vượt gió mưa! Đâu phải cô không muốn cùng chung con thuyền vượt gió mưa, mà chính anh không muốn.

Prev 1 ... 214 215 216 217 218 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000453