XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1984
- Tình trạng: Hoàn thành
Có lẽ anh quá ích kỉ, rõ ràng biết em không còn yêu anh, nhưng vẫn muốn được em yêu, để anh có em thêm một ngày rồi mãn nguyện ra đi...

Anh thường ngồi đánh cờ một mình, tưởng tượng có em trước mặt... Em hay ăn gian, bề ngoài anh không chịu, nhưng lòng rất vui.

Chắc chắn anh đã sai, bề ngoài dường như em thích dựa dẫm, kì thực là người rất mạnh mẽ, em hoàn toàn có thể chịu khổ cùng anh...

...Nhìn em từng bước rời khỏi sân vận động, muốn gọi em, nhưng không đủ tự tin...đến khi đủ tự tin, trời lại không cho anh cơ hội...

Nghiêu Vũ ngồi trên sân khóc rất to. Tại sao trước giờ cô chưa hề thực sự cho anh cơ hội? Tại sao khi anh trở về không dành cho anh một nụ cười và một cái ôm thật lòng? Tại sao cô luôn chìm trong quá khứ, tự cho rằng chỉ có mình đau khổ.

Tư Thành, anh đã chịu đựng bao nhiêu đau khổ để yêu cô? Nhìn cô lạnh lùng chỉ trích, nhìn cô thô bạo ném tấm chân tình của anh xuống bùn.

Cô thật tàn nhẫn, tại sao cô tàn nhẫn như vậy! Chỉ vì một câu nói chia tay nhiều năm trước làm cô bị tổn thương, chỉ vì cô cách anh hai trăm mét, nhưng anh không níu kéo? Nghiêu Vũ hận chính mình, chưa bao giờ cô khinh bản thân như vậy. Tự cho mình thờ ơ, tự tỏ ra bất cần, cô không xứng! Không xứng với tình yêu sâu nặng của anh!

"Tiểu Vũ!". Hứa Dực Trung chạy đến, nhìn thấy Nghiêu Vũ ngồi khóc trên sân, xót xa, ôm cô vào lòng.

Nghiêu Vũ lắp bắp nói như mê ngủ.

Hứa Dực Trung ngồi xuống nền sân lặng lẽ nghe.

Gió từ sông thổi vào thị trấn cổ. Ánh đèn lồng dưới mái hiên chiếu lên bóng hai người tựa vào nhau. Tiếng nức nở của Nghiêu Vũ vang trên khoảng sân vắng nghe như tiếng kính vỡ, rơi vào lòng anh, mỗi câu nói của cô như đá đè lên tim anh, nghiến nó cùng với mảnh kính vỡ, nỗi đau đó dù ôm chặt cô cũng không thể dịu được.

Bốn năm, anh nỗ lực thế nào cũng không xoá được bốn năm Đồng Tư Thành trao cô. Ở nơi sâu nhất trong tim cô vẫn có chỗ của Đồng Tư Thành. Cô vẫn còn yêu anh ta, yêu đến mức tưởng mình đã quên được anh ta. Hứa Dực Trung cảm thấy cay cay nơi sống mũi, cô thật thiện lương, nhạy cảm và đa tình, cô không thờ ơ với anh ta bởi vì có tình yêu mới.

Cô nói: "Dẫu để anh ấy cười nhiều hơn một chút, em cũng không làm được...".

Cô nói: "Em đã tưởng là em hận anh ấy thật, hoá ra em đau lòng như vậy..."

"...Em không còn cơ hội nữa, em không thể nói với anh ấy, em vẫn còn nhớ anh ấy, thực sự em không chỉ muốn cho anh ấy một ngày, còn muốn cho anh ấy nhiều ngày".

"Anh ấy sắp chết rồi...Dực Trung, anh ấy sắp chết, em sợ, em sợ lắm...".

Mỗi lần cô gọi anh – Dực Trung, không phải có gì muốn cầu xin anh, cũng là do có tâm trạng đặc biệt, anh rất muốn cô gọi cả họ tên anh, đừng gọi như vậy. Sao anh có thể ngăn cản không cho cô ở bên Đồng Tư Thành? Người đàn ông đã đánh cược tính mạng mình, ép cô bộc lộ tình cảm, ép anh phải từ bỏ.

Hứa Dực Trung khép mắt, ngẩng đầu, gió thốc qua mặt đau rát như lưỡi dao cạo lớn quét qua. Đá lát sân mang khí lạnh của thời gian ngấm vào người anh, lan ra, làm hai chân tê buốt, máu đông lại, tim bất lực vùng vẫy.

Anh cúi đầu nhìn cô, Nghiêu Vũ trông thật tội nghiệp, giống như những lần trước ngắm cô ngủ. Má phớt hồng, sống mũi xinh xắn, môi cong như cánh hoa. Chính cô cũng không biết, anh quyến luyến cô thế nào. Một ý nghĩ khác vụt qua đầu, người cô quan tâm nhất bây giờ là Đồng Tư Thành, không phải anh.

Hứa Dực Trung thận trọng bế cô lên, chân tê cứng, đau buốt, mỗi bước đi là mỗi bước đau. Anh cắn chặt răng bế Nghiêu Vũ vào căn phòng phía sau.

Cẩn thận đắp chăn cho cô. Ngắm nhìn một lúc, không kìm được hôn lên gò má ửng hồng. Sao anh có thể cạnh tranh với một người sắp chết! Anh nắm chặt bàn tay, bước nhanh khỏi phòng.

Lão Vương lắc đầu thở dài, không biết hai người chủ của lạc viên này làm sao?

Cậu Đồng say rồi ngất trên sân, cô Nghiêu cũng ngồi khóc trên mảnh sân ấy. Ông bỗng rùng mình, lạc viên ban đêm nhìn đâu cũng vắng, chỉ có gió rền rĩ thê lương.

Lúc Nghiêu Vũ tỉnh dậy, ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ, nhảy nhót trên sàn, ánh nắng chói nhức mắt. Cô khẽ mở mắt, bóng cửa sổ chạm hoa chập chờn từng chấm xanh xanh đỏ đỏ trước mắt.

Đợi một lúc để mắt quen dần, cô nhận ra đây là gian nhà phía sau.

Nghiêu Vũ thở dài đưa mắt tìm Hứa Dực Trung. Cô vẫn nhớ anh ngồi ôm cô trên sân.

Lão Vương đang tưới cây ngoài vườn, nhìn thấy Nghiêu Vũ, tươi cười: "Cô Nghiêu ngủ có ngon không?".

"Bác Vương, người đi cùng cháu hôm qua đâu rồi?".

Lão Vương đặt bình tưới xuống, lấy trong túi quần ra một mảnh giấy: "Cậu Hứa nhờ tôi đưa cho cô cái này, cậu ấy đi rồi".

Nghiêu Vũ đọc thư, lại sửng sốt, quay người cầm áo khoác và túi xách, nói với lão Vương: "Cháu đi đây, nhờ bác trông nom giúp, hàng tháng cháu sẽ gửi tiền công".

Cô chạy như bay ra bến, bắt xe về thành phố A.

"Tiểu Vũ, anh nghĩ, em nên đi tìm Đồng Tư Thành. Trong lòng em thực sự vẫn quan tâm anh ấy...".

Nghiêu Vũ không gọi được cho Hứa Dực Trung. Đành đọc thư, hàng lông mày cau có.

Prev 1 ... 217 218 219 220 221 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000439