XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1988
- Tình trạng: Hoàn thành
Nghiêu Vũ thở dài, nghiêng đầu ngắm nghía gian nhà, qua khung cửa sổ chạm hoa mở rộng, bàn ghế, đồ dùng trong phòng đều là đồ giả cổ. Gian bên được thiết kế là nơi đánh cờ, chính giữa phòng treo bức tranh sơn thủy cỡ lớn, trên bàn là ván cờ dang dở, Nghiêu Vũ chăm chú nhìn những quân cờ đen trắng trên đó, bỗng thấy kì lạ, nhìn kĩ thì ra ván cờ năm quân, cô bỗng bật cười.

Sát tường hai bên nhà ngang là những chiếc đôn thấp, chính giữa là chiếc bàn bát tiên, mặt bàn, mặt ghế bằng đá xanh ngọc có vân hoa. Trên tường là bức tự họa sơn thủy, trang trí cũng tương tự những lạc viên khác.

Nghiêu Vũ đi qua ngôi nhà ngang. Phía sau lại có khoảng sân nhỏ. Đối diện là vòm cửa hình bán nguyệt, mặt tường phía trên có cửa sổ hoa bằng gỗ khảm ba chữ phúc lộc thọ hình tròn, nhìn qua song cửa thấy nắng lung linh, bóng trúc tha thướt.

Cửa vòm bằng gỗ hình bán nguyệt. Nghiêu Vũ đẩy then cài, bên phải là hoa viên, bên trái là dãy nhà nhỏ.

Nghiêu Vũ đẩy cửa bước vào nhà, bên trong có một chiếc giường. có cả chăn đệm, dấu vết có người đã sống ở đây. Lão Vương nói Đồng Tư Thành đã ở đó. Một chiếc bàn gỗ kê sát cửa sổ, bên trên có bút và nghiên mực.

Nghiên Vũ nhẹ nhàng mở ngăn kéo, bên trong có đầy đủ dụng cụ chạm khắc, không có con dấu. Còn có một chiếc hộp, giống chiếc hộp Đồng Tư Thành đã đưa cho cô, chỉ to hơn chút ít. Nghiêu Vũ không mang chìa khóa, thử mở, không ngờ lại mở được, bên trong có một bức tranh được ghép từ lá và cánh hoa.

Cô nhắm mắt, nhớ lại ngày đầu tiên gặp Đồng Tư Thành. Lòng vừa cảm động vừa xót xa.

Nghiêu Vũ thở dài, định đóng lại chiếc hộp, không muốn nhìn nữa. Bỗng, lòng xao động, cầm bức họa lên, bên dưới quả nhiên có một lớp cánh hoa, nhặt lên một cách rất quen thuộc.

Đây là cánh hoa quỳnh.

Màu vàng nhạt trong suốt, đặt trong lòng bàn tay, gió nhẹ lay nhẹ trông như cánh bướm sắp bay.

Trong góc hộp có một chiếc USB.

Nghiêu Vũ cầm chiếc USB trong tay, tim đập thình thịch, đây mới là thứ Đồng Tư Thành muốn đưa cho cô sao? Nếu cô không cầm bức tranh hoa kia lên sẽ không nhìn thấy nó. Anh luôn làm cô bất ngờ. Chắc chắn anh không vô duyên vô cớ để nó vào đây.

Cô chạy ra khỏi nhà, muốn tìm một quán Internet.

Quán Internet không cho sử dụng USB, Nghiêu Vũ phải chi ít tiền, chủ quán sau khi diệt xong virut đứng lên nói: "Cô xem đi".

Nghiêu Vũ hơi căng thẳng, cũng hơi hiếu kì. Cô không hiểu tại sao có cảm giác này, nó khiến cô muốn biết vì sao.

Giải thích của Tiêu Dương hợp lí, nhưng trực giác mách bảo cô, chuyện không đơn giản như vậy.

Cô quyết tâm mở folder ra xem, bên trong cũng chỉ có một file nhỏ.

Prômêtê có lẽ hối hận vì đánh cắp lửa của trời mới để cho Phantula đến báo thù thần Dớt.

Nước mắt Nghiêu Vũ trào ra. Chiếc hộp nhỏ Đồng Tư Thành chứa đựng hi vọng, hi vọng có thể làm cô cảm động, nhưng chiếc hộp anh để lại ngôi nhà ở lạc viên, bên trong lại chứa đầy đau khổ và hối hận.

Cô đưa tay bịt chặt miệng. Trong đầu vụt hiện hình cảnh của Đồng Tư Thành, anh gầy như cây sậy, mắt u ám, sắc mặt xanh xao... từ khi anh trở về, nói muốn theo đuổi cô từ đầu, từ khi anh đến thành phố B, đến Lhasa, đến khi anh lặng lẽ quay đi, đến khi anh mua lạc viên này...

Mọi người trong quán đều nhìn vào cô gái đang ngồi khóc trước màn hình vi tính. Cả người cô run bần bật, hai tay bịt miệng, không để tiếng khóc bật ra, nước mắt vẫn theo kẽ tay cô chảy xuống, khuôn mặt trắng xanh tuyệt vọng đau đớn.

Sao cô có thể cự tuyệt anh tàn nhẫn như vậy. Anh tha thiết muốn có cô, dẫu chỉ một ngày.

Nhìn thấy cô và Hứa Dực Trung nắm tay nhau, anh quay người đi vào lạc viên. Ánh mặt trời không thể theo anh vào. Trái tim anh, có lẽ đã rơi xuống địa ngục. Mà địa ngục tăm tối đó là do cô mang đến, cô không cho anh dù chỉ một chút ánh sáng.

Nghiêu Vũ rút chiếc USB ra, để tiền lên bàn, lao ra ngoài.

Mặt trời tàn đang rải nốt những tia nắng cuối cùng, người đi đường vội vã, hoàng hôn sẽ mang đêm đến, cuộc sống ban đêm bắt đầu. Quây quần bên người thân, tụ tập với bạn bè, ăn tối, xem ti vi, dạo phố, uống rượu, ca hát, ôm ấp người yêu... Nghiêu Vũ chầm chậm bước, lòng rơi vào đêm đen.

Không biết đi bao lâu mới quay về được lạc viên đó. Ánh nắng cuối ngày gieo xuống khoảng không, ánh lên sắc màu ấm áp. Nghiêu Vũ không cần ánh sáng, nhắm mắt, bước từng bước vào sân.

Hôm đó, trời xám xịt, mưa liên miên, từng sợi giăng giăng. Anh đứng trong mưa, khao khát được ôm cô lần nữa, muốn cô lại lao vào lòng anh làm nũng... nhưng cô không đến với anh, tại sao?

Khuôn mặt anh rất gầy, các đường nét sắc như gọt bằng dao, đôi mắt đục vằn những tia máu nhỏ, môi đỏ rực khác thường... tất cả những dấu hiệu đó tại sao cô chỉ nghĩ là do anh buồn, do anh quá mệt mỏi vì công việc? Tại sao cô có thể vô tâm đến vậy?

Tại sao cô không phát hiện ra?

Tại sao lúc ở Lhasa anh mệt như thế? Tại sao anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi?

Em yêu ơi! Anh luôn muốn gọi em như thế. Hãy để anh gọi em như vậy một lần nữa, cho dù chia tay, em luôn là người duy nhất anh yêu.

... Anh muốn nói, nếu thời gian cho phép, anh nhất định làm lại từ đầu, chinh phục em lần nữa...

Prev 1 ... 216 217 218 219 220 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000446