XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1959
- Tình trạng: Hoàn thành
Từ nay chỉ có thể gửi lòng nơi cuối trời ư? Con cái, Tuệ An, ly hôn, Đỗ Lối, tình yêu, khát vọng nguyên thủy, một cuộc sống mơ ước... tất cả ập đến như bão táp. Anh đột nhiên hiểu ra một điều, không phải ai cũng có tư cách theo đuổi cuộc sống lí tưởng. Mỗi người đàn ông đều từng có ý nghĩ ly hôn, có người thoáng qua, có người âm thầm suốt đời. Con cái là trách nhiệm, là trách nhiệm không thể thoái từ.

Anh thở nhè nhẹ: "Nếu có thể, anh thà không quen em".

Đỗ Lối ngây ngất nhìn anh. Trương Lâm Sơn là người phù hợp nhất với cô, anh chín chắn, điềm đạm, dịu dàng, có tham vọng, quan trọng nhất là anh yêu cô.

Lòng cô cũng rối như anh, không ngờ bất chợt nảy ra một đứa trẻ. Làm thế nào đây? Lúc này cô không cần nghĩ nên làm thế nào. Đôi mắt hạnh đào rất đẹp đã ăm ắp nước, chứa chất khổ đau, đau đáu nhìn anh. Cô đã vất vả dụng tâm để có anh, chỉ vì một đứa trẻ, bỗng mất hết hay sao?

Ánh mắt ấy khiến Trương Lâm Sơn nát lòng, anh sải bước đến trước mặt cô, lấy tay che đi đôi mắt ấy: "Đừng nhìn anh như vậy...". Chất lỏng nóng ấm chạy dọc theo kẽ ngón tay, anh ôm cô, ghì thật chặt, Đỗ Lối cảm thấy tiếng khớp xương kêu răng rắc.

Trương Lâm Sơn về đến thành phố A đã hơn bảy giờ tối. Ngôi nhà quen thuộc hiện ra, anh ngẩng nhìn lên, đèn phòng khách tầng ba vẫn sáng. Ánh đèn màu da cam chập chờn hắt lên rèm cửa, tỏa hơi ấm vào đêm. Nghe tiếng dế kêu trong đám cỏ, lòng bỗng lâng lâng cảm giác dịu dàng, cùng với nỗi xúc động, cùng với sự nặng nề bất an.

Tuệ An, cô vợ yếu đuối ngoan hiền như chú cừu non của anh, cô đã mang thai con của anh, cô cần sự chăm sóc của anh, cần tình yêu của anh. Trương Lâm Sơn nặng nề bước từng bước trên hành lang còn sáng đèn, mở cửa vào nhà.

Nghiêu Vũ vừa mới cho Tuệ An nằm xuống, Tuệ An rất mệt, ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện. Nghiêu Vũ không dám bỏ đi, nghe thấy tiếng cửa mở, ngó đầu ra.

"Tuệ An rất mệt, hôm nay đã bị ngất". Nghiêu Vũ nói vắn tắt tình hình với Trương Lâm Sơn, cũng truyền đạt lại lời dặn của bác sĩ.

Trương Lâm Sơn cảm kích nhìn cô: "Cảm ơn! Tôi vừa đi công tác, may còn có cô. Bố mẹ cô ấy đã biết chưa?".

Nghiêu Vũ thầm nghĩ, mới về chưa được hai tiếng, đâu đã kịp làm kinh động các cụ? "Tuệ An không muốn để bố mẹ lo lắng, muốn đợi anh về rồi mới nói với họ, hôm nay cô ấy mệt rồi". Nghiêu Vũ nhắc lại lần nữa.

Trương Lâm Sơn nhận ra vẻ mặt không vui của Nghiêu Vũ, lại nhìn Tuệ An, không bật đèn, sợ làm cô thức giấc, nhờ ánh đèn từ bên ngoài cửa, thấy Tuệ An nằm co trên giường, tóc hơi rối, không nhìn rõ mặt. Anh bỗng thấy hối hận, tự trách mình.

"Tôi đi đây, anh cố gắng chăm sóc cô ấy, Tuệ An rất yếu, bác sĩ nói, ba tháng đầu tốt nhất nên nằm yên dưỡng thai".

"Tôi tiễn cô".

Nghiêu Vũ định từ chối, lại thôi. Xuống tầng trệt, Trương Lâm Sơn định đi lấy xe, cô ngăn lại: "Tôi lái xe đến đây".

Trương Lâm Sơn kinh ngạc nhìn chiếc Volvo, không phải chiếc xe đặc biệt, mà là biển xe đặc biệt.

"Lưu Thành Lương mượn giúp tôi, làm sao tôi mua nổi chiếc xe này". Nghiêu Vũ có vẻ như buột miệng giải thích, trước khi lên xe còn nhìn Trương Lâm Sơn nói: "Tuệ An là bạn tốt nhất của tôi, anh nên đối tốt với cô ấy".

Nghiêu Vũ lái xe đi rồi, Trương Lâm Sơn vẫn còn đứng ngây, anh biết Lưu Thành Lương, đó là thư kí của phó chủ tịch tỉnh Trần Đình Nam, Nghiêu Vũ chỉ nói một câu bình thường, nhưng nghe như mệnh lệnh. Cô là ai, mà có thể sai bảo Lưu Thành Lương? Anh nhìn Nghiêu Vũ lái xe đi, chầm chậm quay vào nhà, bỗng thấy lo lắng tự trách, sao anh không hỏi Đỗ Lối, cũng không hỏi Hứa Dực Trung.

Nghiêu Vũ vừa lái xe vừa nghĩ, vừa rồi cô chủ ý nói vậy. Cô nhận ra Trương Lâm Sơn là người đầy tham vọng, anh ta đương nhiên không muốn đường công danh đang rộng mở của mình bị ảnh hưởng bởi quan hệ tình cảm ngoài luồng. Miệng lưỡi con người rất đáng sợ, cô tin có người không thích Trương Lâm Sơn thăng tiến quá nhanh. Anh ta mới ba bảy tuổi đã là phó giám đốc sở quy hoạch tỉnh, giám đốc nhiều nhất hai năm nữa sẽ nghỉ hưu, Trương Lâm Sơn muốn tiếp tục thăng tiến, dĩ nhiên phải cân nhắc.

Cô biết cách đó hơi tiểu nhân, Nghiêu Vũ cười khẩy, nếu có thể, thậm chí cô còn muốn nói thẳng với Trương Lâm Sơn, anh dám xử tệ với Tuệ An, tôi sẽ phá!

Nếu Tuệ An không có con, nếu Tuệ An không nhẫn nhịn như vậy, Nghiêu Vũ cảm thấy ly hôn cũng chẳng sao. Nhưng Tuệ An nghĩ khác, luôn nhẫn nhịn không hé răng. Giờ lại có mang đứa con của anh ta. Nghiêu Vũ vừa lái xe lòng ngổn ngang, bứt rứt.

Nhớ lại lúc nằm ép xuống đất cầu xin ở Lhasa, cô đã cầu trời để những người cô yêu thương luôn được hạnh phúc.

Nếu nói trái tim cao thượng có thể khiến người ta thêm dũng cảm chống chọi với tất cả, thì bây giờ Nghiêu Vũ là như vậy. Cô cố gắng không nghĩ đến Hứa Dực Trung, chỉ hi vọng Đồng Tư Thành sẽ khỏe lại, có thể sống tiếp. Tính mạng quan trọng hơn tất cả. Nhìn mắt Đồng Tư Thành sáng dần, Nghiêu Vũ thấy yên lòng.

Cô biết, việc cô làm không phải ai cũng hiểu. Ví dụ Đỗ Lối, sẽ không hiểu tại sao cô muốn ở bên Đồng Tư Thành. Tại sao từ bỏ Hứa Dực Trung. Đối với Đỗ Lối như thế là đạo đức giả.

Prev 1 ... 230 231 232 233 234 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000465