Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1956
- Tình trạng: Hoàn thành
Trước mắt chỉ có phản quang của đèn xe. Bóng núi hai bên vụt qua trong đêm tối. Trên xe đang mở nhạc của Hứa Nguy. Nghiêu Vũ nhớ lại ở trong nhà hàng lần đó, Hứa Dực Trung vừa đàn vừa hát bài này. Sau đó cô mua đĩa hát của Hứa Nguy.

Ta không thể nào làm chủ, bởi lồng ngực này, bùng cháy lửa khát khao,

Tuổi trẻ ơi, tung hoành như dòng nước, có đam mê, có hoan lạc, cô đơn.

Có vấp váp, khổ đau, yêu hận, cuộc đời em và cuộc đời tôi.

Ta có nhau là cuộc đời hoàn mĩ.

Cô đang phóng trên làn đường vượt, chiếc xe đi trên làn đường chính, đột nhiên phát tín hiệu rẽ ngang. Nghiêu Vũ đạp mạnh phanh, xe lắc mạnh sang trái rồi sang phải, loạng choạng lao đến sát chiếc xe phía trước, cô thậm chí nhìn rõ hai người ngồi trong xe, trợn mắt nhìn xe của cô lao vào.

Tôi khát khao tột cùng được thấy em, thấy nụ cười ban mai nắng tỏa,

Tôi buông mình theo con sóng mê say

Lời trong tim, tôi chưa kịp nói.

...

Giọng ca trầm ấm của Hứa Nguy từ từ dừng lại cùng với ý thức của Nghiêu Vũ.




Chương 57 - Ngọn đèn trước gió

Không ai biết lòng anh, sự hối hận của anh, sai lầm của anh, là sai lầm của anh! Đồng Tư Thành nghĩ đến mọi khả năng, nhưng không thể ngờ, lại xảy ra chuyện này. Nếu có thể, anh muốn chịu mọi đau đớn thay cô.

Đồng Tư Thành không biết Nghiêu Vũ quay trở lại ngay trong đêm. Anh ngây người nhìn đồ vật trên tay. Khẽ xoay cái cán ngựa, con búp bê trên chiếc kẹo nhoẻn cười với anh. Trên chiếc tủ đầu giường có một miếng xốp, cắm đầy những chiếc kẹo màu to nhỏ, hình dạng, khác nhau.

"Như thế, khi nào uống thuốc xong, anh ngậm một chiếc". Hôm đó khi mua kẹo về Nghiêu Vũ cười nói với anh. Cô rút ra một que, lắc lắc trước mặt anh, "Tư Thành, anh là Chư Bát Giới, những cái kẹo này rất đáng yêu. Ôi chao, Tư Thành, chiếc nào em cũng muốn nhấm thử một cái, anh nói xem, nếu chiếc nào cũng nhấm thử, sẽ không cảm thấy tiếc không nỡ ăn".

Mũi Đồng Tư Thành cay cay. Anh không phải là không nhận ra, cô về muộn như vậy, mắt len lén không dám nhìn vào mắt anh. Anh đoán, nhất định cô đã gặp Hứa Dực Trung. Anh chấm lưỡi vào cây kẹo, Nghiêu Vũ quá lương thiện, chỉ nghĩ cho người khác, tại sao không nghĩ, Hứa Dực Trung có chịu được không? Vị ngọt nơi đầu lưỡi trôi xuống họng, Đồng Tư Thành cầm cây kẹo nói nhỏ: "Đồ ngốc".

Vẫn ngậm cây kẹo, Đồng Tư Thành đi vào phòng tắm. Anh cũng thấy buồn cười, chẳng ai vừa tắm vừa ngậm kẹo, nhưng anh thích thế. Ngay lúc tắm cũng thấy ngọt ngào, giống như có Nghiêu Vũ ở bên.

Anh nhìn mình trong gương, gầy quá. Nhưng tinh thần rất tốt, bất giác buồn cười, nếu ngày mai Nghiêu Vũ thấy anh như thế này, liệu cô có ngạc nhiên?

Trong gương, đôi mắt tư lự của Đồng Tư Thành chợt sáng. Đủ rồi, vậy là đủ rồi. Anh vốn tưởng tất cả sắp chấm hết, không ngờ sau một loạt xét nghiệm lại, gan anh chỉ có vấn đề do uống nhiều rượu, còn xa mới đến giai đoạn sơ và ung thư. Sau khi kiểm tra thấy bảo gan có vấn đề, anh buồn suốt một thời gian dài. Sau biết không phải ung thư, lại phấn khởi. Anh tưởng Nghiêu Vũ sẽ không tìm ra chiếc USB đó, khi có kết quả kiểm tra lại, trở về định lấy nhưng không kịp, Nghiêu Vũ tưởng anh mắc bệnh tự tìm đến, đúng lúc phản ứng bệnh lí của anh mạnh nhất.

"Tha lỗi cho anh!". Đồng Tư Thành đứng trước gương nói, anh quả thực không muốn từ bỏ, mập mờ không nhắc đến bệnh tật, là vì muốn níu giữ cô, dù thêm một ngày. Thấy Nghiêu Vũ buồn, lo lắng, bận rộn vì mình, anh cảm thấy hạnh phúc.

Niềm vui qua đi lại hốt hoảng. Trải qua nỗi sợ hãi trước cái chết, hi vọng sống trỗi dậy mãnh liệt. Đồng Tư Thành mỉm cười tự trào, con người là thế, vết thương vừa lành là quên cơn đau, bây giờ anh thậm chí lại muốn bị ung thư gan. Để hạnh phúc này kéo dài đến cuối cuộc đời.

Nhưng, Nghiêu Nghiêu, anh không nỡ. Đồng Tư Thành âm thầm tự nhủ, nhớ lại chiếc nhẫn đính hôn trên tay cô, nhớ vẻ mặt cô ngớ ngẩn xoay chiếc nhẫn. Cô dường như đang xem ti vi, dường như đang nghe anh nói, dường như đang nhớ lại chuyến du lịch đến các thị trấn cổ. Nhưng, Nghiêu Nghiêu, làm sao anh không biết? Làm sao anh không hiểu?

Mắt Đồng Tư Thành u ám. Anh quá hiểu cô, cả khi cô bất chợt thẫn thờ, anh cũng biết cô đang nhớ ai.

Nhớ đến mái tóc của cô, phải nửa năm nữa mới dài được như cũ. Anh lại muốn giữ cô thêm nửa năm. Anh vốn định sau chuyến đi này, sẽ nói với cô, rằng anh sẽ phẫu thuật, bệnh sẽ ổn định, anh sẽ để cô đi. Đồng Tư Thành thở dài, ánh mắt đầy tiếc nuối. Cuối cùng anh vẫn mềm lòng, vẫn từ bỏ.

Anh không thể giữ cô mãi như vậy. Anh biết, nếu Nghiêu Vũ phát hiện ra, sẽ hận anh đến chết. Nhưng, không có gì tốt hơn khiến cô vui.

Đồng Tư Thành xem ti vi một lúc, gọi điện cho Nghiêu Vũ, anh muốn nói với cô, không cần đến đón anh, ngày mai anh sẽ tự về thành phố A, sẽ gặp và trực tiếp nói với cô.

Gọi hai lần không thấy nghe máy, Đồng Tư Thành nhìn đồng hồ, chín giờ ba mươi. Thầm nghĩ có lẽ cô đã lái xe về nhà, đang tắm nên không nghe thấy, lại nhắn tin. Xem ti vi một lúc nữa rồi đi ngủ, ngày mai, anh cay đắng mỉm cười, Nghiêu Nghiêu cho dù giận, nhưng nhất định sẽ vui biết mấy khi biết anh không bị ung thư.

Prev 1 ... 231 232 233 234 235 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000024s. Total load: 0.000928