Đỗ Lối ngồi trong quán bar, chỗ này gần bờ sông, là nơi cô thích nhất. Từ buổi tối ngồi uống rượu thâu đêm với Trương Lâm Sơn, rất nhiều lần cô đến đây một mình. Quán bar trước mười giờ thường vắng khách. Đỗ Lối hay đến vào lúc đó, gọi một chai bia, ngồi ở chỗ cũ, thong thả uống một mình.
Cô nhớ lại từng cử chỉ, nụ cười, câu nói của Trương Lâm Sơn. Đó là nụ hôn đầu của cô. Nơi đây ban đầu là hồi ức ngọt ngào nhất, bây giờ là hồi ức đau thương nhất.
"Tiểu Lối".
Đỗ Lối nhắm mắt, trăm ngàn lần cô mơ một giấc mơ lãng mạn, hi vọng ngày tình cờ gặp anh ở đây. Nhưng chưa bao giờ xảy ra. Dần dần cô hiểu, đàn ông không có những ý nghĩ lãng mạn như phụ nữ. Đặc biệt là một người chín chắn như Trương Lâm Sơn.
Anh có thể chăm sóc cô, đem đến cho cô những phút giây bột phát mê đắm nhất. Nhưng anh cũng như những người đàn ông lí trí khác, không thể làm những chuyện ngốc nghếch, như một gã trai si tình.
Lúc này nghe thấy tiếng anh, tại sao không làm Đỗ Lối xúc động, chuyện gì đã khiến anh tìm đến đây?
Trương Lâm Sơn đăm đăm nhìn cô, niềm vui bất ngờ ban đầu, chớp mắt đã bị thay bằng cảm giác chát đắng. Tình cờ đến đây, tình cờ muốn vào uống một cốc, lại nhìn thấy cô.
Sau chuyến đi đó trở về, anh chưa gặp cô, tất cả thời gian và tâm trí đều dành cho Tuệ An. Cuộc sống của anh có thêm nhiều nội dung và màu sắc. Người thân, đồng nghiệp, bạn bè ai cũng phấn khởi chúc mừng anh.
Tuệ An dịu dàng chuẩn bị mọi thứ cho em bé. Tất cả những kiến thức đọc trong sách, hoặc bác sĩ tư vấn, cô đều nghiêm túc thực hiện. Còn anh, bây giờ cũng không chê cô nói nhiều, anh có thể nghe Tuệ An nói bao nhiêu lần mọi chuyện liên quan đến đứa con. Nét mặt Tuệ An bừng sáng, khiến anh liên tưởng đến Đức mẹ Maria.
Niềm vui sắp được làm bố làm cuộc sống của anh rất đủ đầy, vừa hết giờ làm là anh vội vã về nhà, Tuệ An nói đùa: "Anh tưởng con lớn nhanh như thổi hay sao?".
Anh lại thấy vui.
Tuệ An phải nằm dưỡng thai ba tháng, Trương Lâm Sơn đón bố mẹ vợ đến ở. Họ biết anh bận rộn, nên làm hết việc nhà. Sau đó bố mẹ anh cũng thường xuyên qua lại. Trong nhà lúc nào cũng có người tất bật. Mọi người đều bận rộn xoay quanh đứa bé sắp ra đời.
Không khí gia đình như vậy khiến Trương Lâm Sơn thảng thốt nhận ra, đó mới là cuộc sống.
Hai tháng rồi, đã thấy hơi hướng mùa thu. Tuệ An mặt đẹp như tranh, trong cái vẻ ngây ngất đáng yêu có nét đẹp an tịnh rất thiếu phụ. Cô có thể nũng nịu phàn nàn, suốt ngày nằm trên giường chán chết, bắt anh kể chuyện. Cô có thể im lặng nghe anh kể mọi chuyện, chỉ là những chuyện vặt vãnh, ở cơ quan hay chuyện gặp ở đâu đó, nhưng Tuệ An nghe rất chăm chú. Sau đó nhìn anh với ánh mắt tôn sùng.
Ban đêm, Tuệ An cuộn tròn trong lòng anh, vòng tay ôm bụng rất tự nhiên. Cô thường nhỏ nhẻ với anh: "Nếu là con trai thì tốt, lớn lên nó sẽ giống anh, trở thành một người đàn ông tốt".
Trương Lâm Sơn nghe vậy, lòng chợt nôn nao.
Có lúc nửa đêm, Tuệ An choàng tỉnh, khóc gọi anh: "Lâm Sơn, con... em sợ".
Trương Lâm Sơn cảm thấy cô giống như đứa trẻ, một đứa trẻ không thể xa anh.
Anh đứng trước mặt Đỗ Lối, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gầy đi trông thấy, chiếc cằm nhọn nhô ra, đôi mắt hạnh đào càng to. Đỗ Lối nhìn anh bằng đôi mắt hạnh đào mở to, tim Trương Lâm Sơn như bị ai bóp chặt, xót xa đến trào nước mắt. Sau đó anh thấy đôi mắt cô mờ đi.
Trương Lâm Sơn bước đến, ngồi vào chỗ cũ, nhẹ nhàng đặt tay lên cô.
Đỗ Lối mỉm cười, trở tay nắm tay anh: "Anh uống gì? Hay chỉ ngồi một lúc?".
Trương Lâm Sơn gọi một chai bia.
"Đừng uống nhiều, nếu không, về nhà Tuệ An sẽ biết anh uống rượu".
"Hôm nay chúng ta không nhắc đến cô ấy được không?".
"Không nhắc ư?". Đỗ Lối khẽ lắc đầu: "Không nhắc, Lâm Sơn, làm thế nào đây? Muốn em ra đi sao? Đương nhiên em sẽ ra đi... ôi!".
Trương Lâm Sơn đứng dậy kéo cô đứng lên, đi ra.
Đỗ Lối không nói gì, hai người về nhà cô.
Vừa vào cửa anh đã cuống quýt hôn cô. Đỗ Lối nhắm mắt, thầm nghĩ, lần cuối cùng, đây là lần cuối cùng.
"Tiểu Lối, Lối...". Trương Lâm Sơn vừa hôn vừa khẽ gọi tên cô.
Đỗ Lối không trả lời. Cô còn hoảng loạn hơn anh. Hơn một tháng vừa rồi dài như một năm. Trương Lâm Sơn bận túi bụi, cô chỉ gặp được anh một lần, còn lại là nhắn tin, gọi điện. Cô đã biết, cô sắp mất anh, nước mắt không cầm được, lại túa ra".
"Đừng khóc!". Trương Lâm Sơn thương xót lau nước mắt cho cô, "Chờ đứa bé sinh ra, anh... anh sẽ ly hôn được không?".
Đỗ Lối ngẩng phắt đầu, ngửa khuôn mặt đẫm nước, nghi ngờ nhìn anh, buồn bã lắc đầu: "Anh... anh sao có thể... em không muốn làm khó anh...". Cô bật khóc. Sinh con xong sẽ ly hôn, cô nhớ đến mẹ, nhớ đến cuộc chia tay của bố mẹ cô.
Khi còn nhỏ, cô đã nghe thấy mẹ căm hận gào lên: "Anh còn muốn thế nào? Tôi tốt với anh như vậy, anh còn muốn thế nào".
Bố cô chỉ mệt mỏi nói: "Em không hiểu đâu".
Đỗ Lối dường như nhìn thấy Tuệ An, Tuệ An cũng như mẹ cô, đối tốt với Trương Lâm Sơn như vậy. Cô sao có thể nhẫn tâm...
Lại nhớ câu nói của Nghiêu Vũ. Phải, cô và Trương Lâm Sơn thực sự ngưỡng mộ nhau, hiểu nhau, rồi yêu nhau. Nhưng có thể làm gì?
Cô nhớ lại từng cử chỉ, nụ cười, câu nói của Trương Lâm Sơn. Đó là nụ hôn đầu của cô. Nơi đây ban đầu là hồi ức ngọt ngào nhất, bây giờ là hồi ức đau thương nhất.
"Tiểu Lối".
Đỗ Lối nhắm mắt, trăm ngàn lần cô mơ một giấc mơ lãng mạn, hi vọng ngày tình cờ gặp anh ở đây. Nhưng chưa bao giờ xảy ra. Dần dần cô hiểu, đàn ông không có những ý nghĩ lãng mạn như phụ nữ. Đặc biệt là một người chín chắn như Trương Lâm Sơn.
Anh có thể chăm sóc cô, đem đến cho cô những phút giây bột phát mê đắm nhất. Nhưng anh cũng như những người đàn ông lí trí khác, không thể làm những chuyện ngốc nghếch, như một gã trai si tình.
Lúc này nghe thấy tiếng anh, tại sao không làm Đỗ Lối xúc động, chuyện gì đã khiến anh tìm đến đây?
Trương Lâm Sơn đăm đăm nhìn cô, niềm vui bất ngờ ban đầu, chớp mắt đã bị thay bằng cảm giác chát đắng. Tình cờ đến đây, tình cờ muốn vào uống một cốc, lại nhìn thấy cô.
Sau chuyến đi đó trở về, anh chưa gặp cô, tất cả thời gian và tâm trí đều dành cho Tuệ An. Cuộc sống của anh có thêm nhiều nội dung và màu sắc. Người thân, đồng nghiệp, bạn bè ai cũng phấn khởi chúc mừng anh.
Tuệ An dịu dàng chuẩn bị mọi thứ cho em bé. Tất cả những kiến thức đọc trong sách, hoặc bác sĩ tư vấn, cô đều nghiêm túc thực hiện. Còn anh, bây giờ cũng không chê cô nói nhiều, anh có thể nghe Tuệ An nói bao nhiêu lần mọi chuyện liên quan đến đứa con. Nét mặt Tuệ An bừng sáng, khiến anh liên tưởng đến Đức mẹ Maria.
Niềm vui sắp được làm bố làm cuộc sống của anh rất đủ đầy, vừa hết giờ làm là anh vội vã về nhà, Tuệ An nói đùa: "Anh tưởng con lớn nhanh như thổi hay sao?".
Anh lại thấy vui.
Tuệ An phải nằm dưỡng thai ba tháng, Trương Lâm Sơn đón bố mẹ vợ đến ở. Họ biết anh bận rộn, nên làm hết việc nhà. Sau đó bố mẹ anh cũng thường xuyên qua lại. Trong nhà lúc nào cũng có người tất bật. Mọi người đều bận rộn xoay quanh đứa bé sắp ra đời.
Không khí gia đình như vậy khiến Trương Lâm Sơn thảng thốt nhận ra, đó mới là cuộc sống.
Hai tháng rồi, đã thấy hơi hướng mùa thu. Tuệ An mặt đẹp như tranh, trong cái vẻ ngây ngất đáng yêu có nét đẹp an tịnh rất thiếu phụ. Cô có thể nũng nịu phàn nàn, suốt ngày nằm trên giường chán chết, bắt anh kể chuyện. Cô có thể im lặng nghe anh kể mọi chuyện, chỉ là những chuyện vặt vãnh, ở cơ quan hay chuyện gặp ở đâu đó, nhưng Tuệ An nghe rất chăm chú. Sau đó nhìn anh với ánh mắt tôn sùng.
Ban đêm, Tuệ An cuộn tròn trong lòng anh, vòng tay ôm bụng rất tự nhiên. Cô thường nhỏ nhẻ với anh: "Nếu là con trai thì tốt, lớn lên nó sẽ giống anh, trở thành một người đàn ông tốt".
Trương Lâm Sơn nghe vậy, lòng chợt nôn nao.
Có lúc nửa đêm, Tuệ An choàng tỉnh, khóc gọi anh: "Lâm Sơn, con... em sợ".
Trương Lâm Sơn cảm thấy cô giống như đứa trẻ, một đứa trẻ không thể xa anh.
Anh đứng trước mặt Đỗ Lối, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gầy đi trông thấy, chiếc cằm nhọn nhô ra, đôi mắt hạnh đào càng to. Đỗ Lối nhìn anh bằng đôi mắt hạnh đào mở to, tim Trương Lâm Sơn như bị ai bóp chặt, xót xa đến trào nước mắt. Sau đó anh thấy đôi mắt cô mờ đi.
Trương Lâm Sơn bước đến, ngồi vào chỗ cũ, nhẹ nhàng đặt tay lên cô.
Đỗ Lối mỉm cười, trở tay nắm tay anh: "Anh uống gì? Hay chỉ ngồi một lúc?".
Trương Lâm Sơn gọi một chai bia.
"Đừng uống nhiều, nếu không, về nhà Tuệ An sẽ biết anh uống rượu".
"Hôm nay chúng ta không nhắc đến cô ấy được không?".
"Không nhắc ư?". Đỗ Lối khẽ lắc đầu: "Không nhắc, Lâm Sơn, làm thế nào đây? Muốn em ra đi sao? Đương nhiên em sẽ ra đi... ôi!".
Trương Lâm Sơn đứng dậy kéo cô đứng lên, đi ra.
Đỗ Lối không nói gì, hai người về nhà cô.
Vừa vào cửa anh đã cuống quýt hôn cô. Đỗ Lối nhắm mắt, thầm nghĩ, lần cuối cùng, đây là lần cuối cùng.
"Tiểu Lối, Lối...". Trương Lâm Sơn vừa hôn vừa khẽ gọi tên cô.
Đỗ Lối không trả lời. Cô còn hoảng loạn hơn anh. Hơn một tháng vừa rồi dài như một năm. Trương Lâm Sơn bận túi bụi, cô chỉ gặp được anh một lần, còn lại là nhắn tin, gọi điện. Cô đã biết, cô sắp mất anh, nước mắt không cầm được, lại túa ra".
"Đừng khóc!". Trương Lâm Sơn thương xót lau nước mắt cho cô, "Chờ đứa bé sinh ra, anh... anh sẽ ly hôn được không?".
Đỗ Lối ngẩng phắt đầu, ngửa khuôn mặt đẫm nước, nghi ngờ nhìn anh, buồn bã lắc đầu: "Anh... anh sao có thể... em không muốn làm khó anh...". Cô bật khóc. Sinh con xong sẽ ly hôn, cô nhớ đến mẹ, nhớ đến cuộc chia tay của bố mẹ cô.
Khi còn nhỏ, cô đã nghe thấy mẹ căm hận gào lên: "Anh còn muốn thế nào? Tôi tốt với anh như vậy, anh còn muốn thế nào".
Bố cô chỉ mệt mỏi nói: "Em không hiểu đâu".
Đỗ Lối dường như nhìn thấy Tuệ An, Tuệ An cũng như mẹ cô, đối tốt với Trương Lâm Sơn như vậy. Cô sao có thể nhẫn tâm...
Lại nhớ câu nói của Nghiêu Vũ. Phải, cô và Trương Lâm Sơn thực sự ngưỡng mộ nhau, hiểu nhau, rồi yêu nhau. Nhưng có thể làm gì?

