Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1932
- Tình trạng: Hoàn thành
"Thôi được, nói anh nghe, em thích gì ở anh ta? Hứa Dực Trung đâu có chiều em như anh?".

Nghiêu Vũ ngẩng đầu nhìn Đồng Tư Thành, vẻ mặt anh bình thản, như đang hỏi một vấn đề bình thường.

"Em thấy vui, thấy thoải mái, Tư Thành". Cô nhắm mắt, ngả mình trên xích đu: "Anh biết không? Thực ra em rất ghét bị anh chăm nom mỗi ngày ba bữa ăn. Biết là vì em, nhưng vẫn không thích".

"Ha ha!". Đồng Tư Thành bật cười, "Em đúng là, được chiều quá sinh hư, cái gì cũng theo ý thích".

"Không phải, em chỉ là không thích thay đổi thói quen. Chiều chuộng một người, một lúc thì dễ, cả đời rất khó. Anh trở về, em không còn cảm xúc như ngày trước. Lúc nào cũng bình bình, đơn điệu, cho dù có cảm động, cũng không còn hứng thú".

"Rất thẳng thắn!". Đồng Tư Thành thở dài.

"Đúng, em yếu đuối, có tâm sự cũng chưa chắc nói ra". Nghiêu Vũ nhớ lại lúc cô tức giận với Hứa Dực Trung, nhớ lúc anh ăn trộm giá nến cho cô, lúc anh tìm mọi cách vòng vo tiếp cận cô. "Anh biết không? Em luôn trân trọng những gì mình có, không phải mọi người đều có điều kiện tốt như em, bố có quyền, mẹ có tiền, cả hai đều có thể làm tất cả vì em. Cho nên, em nghĩ chắc chắn em sẽ có một tình yêu thuần túy. Bây giờ em không nghĩ như vậy nữa, không phải muốn là có thể đạt được, con người ta khác nhau, không thể gượng ép, Hứa Dực Trung nếu không thể bỏ được em, sẽ tự nhiên xuất hiện thôi".

"Vậy em không bỏ được anh ta, tại sao không đi tìm anh ta?".

Nghiêu Vũ mỉm cười: "Em cũng muốn tìm anh ấy, nhưng nhiều nhất bây giờ em cũng chỉ đi được một ngàn mét, Tư Thành".

Anh lại xót xa: "Em có thể đi xa hơn nữa, em có thể, Nghiêu Nghiêu".

"Được, em sẽ đi tìm anh ấy, em sẽ một nhát tóm ngay! Ha ha!". Nghiêu Vũ giơ nắm đấm, tinh nghịch vui cười với Đồng Tư Thành: "À, bệnh của anh đỡ nhiều chưa?".

"Ừ, không có chuyển biến xấu, các chỉ số cũng giảm". Đồng Tư Thành lại tiếp: "Em có nghĩ anh ta đang ghen, mà ghen rất dữ kia!".

"Vậy sao anh còn không đi đi?". Nghiêu Vũ giả bộ hung hăng đuổi Đồng Tư Thành.

Anh vẫn ngồi yên: "Nhưng anh muốn thấy anh ta ghen".

Nghiêu Vũ cười khanh khách: "Tư Thành, hôm nay chúng ta tập đi một ngàn lẻ một mét nhé! Nhưng anh ấy ở xa như vậy, em đi bao giờ mới đến được?".

Đồng Tư Thành bỗng ngoái đầu, nói: "Không cần đi lâu, không xa, chắc chắn không xa".

Đồng Tư Thành loanh quanh rất lâu dưới tòa nhà trụ sở của tập đoàn Gia Lâm, ngẩng nhìn về phía khu vực văn phòng, miệng khẽ nhếch cười đau khổ. Trước kia, anh dùng mọi cách đoạt lại Nghiêu Vũ từ tay Hứa Dực Trung, còn hôm nay, anh lại phải đến tận nơi mời người đàn ông đó đến yêu cô. Anh thở dài, quả quyết bước vào.

Anh điềm nhiên ngồi trong phòng làm việc của Hứa Dực Trung. Anh ta sầm mặt nhìn anh, Đồng Tư Thành cười cười, nói thẳng: "Chẳng phải anh luôn muốn biết người Nghiêu Vũ yêu là ai?".

"Bây giờ cô ấy thế nào?".

"Hừ, anh quan tâm?". Đồng Tư Thành hơi gắt: "Nửa năm anh không hỏi han gì, bây giờ lại quan tâm?".

Toàn thân Hứa Dực Trung cứng đờ. Sao lại không hỏi han, không quan tâm. Anh chỉ không vượt qua chính mình, trước giờ luôn là anh đi tìm Nghiêu Vũ, theo đuổi cô, bám riết cô. Nhưng cô thì sao, vừa có chuyện là quẳng anh đi, thậm chí đã biết Đồng Tư Thành không bị ung thư nhưng vẫn không trở lại với anh! Anh biết cô đã khỏe, xuất viện rồi, bác sĩ nói cô rất khỏe mạnh, nhưng anh không đến tìm, Nghiêu Vũ cũng không thèm đến tìm anh!

Anh mím môi lạnh lùng nhìn Đồng Tư Thành. Chính con người này, chỉ vì bản thân, ích kỉ trói Nghiêu Vũ ở bên anh ta, lợi dụng sự lương thiện, mềm lòng của cô, khiến cô cảm thấy có lỗi với anh ta.

Đồng Tư Thành trợn mắt nhìn rất lâu, Hứa Dực Trung vẫn im lặng, anh thở dài, đứng dậy: "Cảm ơn phó tổng Hứa đã tiếp tôi. Tạm biệt! À, Nghiêu Nghiêu nói, lúc ở Tây Tạng cô ấy đã cầu nguyện, ai là người cô ấy yêu, cô ấy đặt trên đống đá ước nguyện ở Namco, là một mảnh đá màu nâu đỏ, trên đống đá ước nguyện cách hồ gần nhất. Sức khỏe tôi không tốt, không đi cao nguyên được, nếu phó tổng Hứa có thời gian, hãy giúp tôi tìm ra bí mật, tôi cũng rất muốn biết".

Hứa Dực Trung ngồi lặng rất lâu, gọi trợ lý: "Đặt cho tôi vé máy bay tới Lhasa".

Trợ lý ngạc nhiên, khuyên anh: "Phó tổng Hứa, Tây Tạng tháng ba toàn băng tuyết, rất lạnh".

"Đặt vé đi". Hứa Dực Trung nói xong cúi đầu xem tài liệu.

"Vâng".

Thiên Trần ngồi trong nhà lên mạng. Nụ cười cứ thế lộ ra, không sao ngăn được.

Anh ẩn mình quá kỹ, anh đã biết tôi là ai! Đồ cáo già!

Cỏ Mùa Xuân gửi một cái mặt cười: Chẳng phải tôi đã nói, chúng ta sẽ sớm gặp nhau?

Sao anh biết đó là tôi?

Còn nhớ trong hội thảo nhà ở nhân dịp hội chợ bất động sản thành phố A ba năm trước không? Cô và mấy phóng viên bàn nhau viết bài tung lên mạng, tôi ngồi ngay cạnh cô, ha ha, tò mò nên lên mạng xem sao, kết quả, không chat sao lại quen nhau!

Tần Huyên, anh quả xảo quyệt, rõ ràng biết là tôi, vẫn giấu, hừ! Thiên Trần tức giận.

Prev 1 ... 243 244 245 246 247 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000583
The Soda Pop