Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2019
- Tình trạng: Hoàn thành
"Em biết rồi, anh không thích em nữa." Nghiêu Vũ đột nhiên khẽ nói, chống tay xuống đất đứng lên, người lảo đảo.

"Ai giận ai? Ai là người nên bực?"

Nghiêu Vũ nhìn anh, lưu luyến và buồn bã, cúi đầu: "Anh nên bực, là Tư Thành lắm chuyện."

"Lại còn không, trước giờ toàn là anh đi tìm em, anh không tìm thì em cũng thôi luôn? Em khắc dòng chữ trên mảnh đá ước nguyện là vì thế ư? Nhất định anh phải chủ động..."

Nghiêu Vũ ngắt lời anh: "Vâng, là em sai, lẽ ra em nên đến dỗ dành anh. Ít nhất cũng làm anh hài lòng một phen, để anh có thể xuống thang, để anh đỡ bực. Em không đi tìm anh, chẳng phải cũng tốt?"

Hứa Dực Trung càng tức, Nghiêu Vũ vẫn ngang ngược như vậy! Anh chỉ nói một câu, là cô thôi luôn, không tìm anh nữa... nhưng anh vẫn muốn tìm cô.

"Đã gần một năm, anh cũng không đến tìm em... thật ra anh cũng không cần đến tìm em". Lòng buồn vô hạn, Nghiêu Vũ cúi đầu, nói nhỏ: "Trả điện thoại để em gọi người đến đón".

Hứa Dực Trung bất động.

Nghiêu Vũ thở dài, chầm chậm quay ra. Chân run run, bước từng bước, khó nhọc. Chín tháng, cô chỉ có thể đi được một ngàn bước. Nghiêu Vũ biết cô sẽ khỏe lại, có thể đi một bước, đi một ngàn bước, là có thể đi xa hơn.

Hứa Dực Trung bỗng có cảm giác kì lạ, nhớ lại câu nói của Đồng Tư Thành, anh có thể để cô đi bao xa? Chính lúc Nghiêu Vũ khuất ngoài đại sảnh, anh bật dậy, đuổi theo.

Nghiêu Vũ đi chầm chậm ở phía trước. Hứa Dực Trung lặng lẽ đi sau, Nghiêu Vũ bỗng quay đầu: "Anh đi theo em làm gì!"

"Anh muốn xem em có thể đi bao xa".

"Em không đi nữa!"

"Vậy em cứ đợi đấy!"

Nghiêu Vũ rơm rớm nước mắt, điện thoại Hứa Dực Trung vẫn cầm, cô kêu lên: "Trả điện thoại cho em".

"Không!"

"Tại sao? Rõ ràng gần một năm anh không đến tìm em, em cũng không muốn tìm anh, anh còn nói gì?"

Tim Hứa Dực Trung nhói đau: "Đúng, anh không đến tìm em, gần một năm anh không đến tìm em. Em cũng không giận anh?"

Biết, Nghiêu Vũ nghĩ, cô đương nhiên biết: "Ờ, nếu em giận thêm chút nữa, anh không chỉ một năm, còn mãi mãi không đến tìm em, em đương nhiên... cũng sẽ không đợi".

"Sao em cứng đầu như vậy, nói ngọt một câu không được à?" Hứa Dực Trung tức tái mặt. Anh đã nghĩ kĩ, anh muốn có Nghiêu Vũ, nhưng không trị cô, sau này sẽ thế nào? Anh cố nhịn, bây giờ không thể nhịn được nữa. "Trừng phạt như em, chẳng ai chịu được!"

Tiếng anh bỗng dừng đột ngột, chân Nghiêu Vũ vừa nhũn, ngồi sụp xuống đất.

Hứa Dực Trung kinh ngạc nhìn cô, tiếng u u trong đầu to dần. Cô cúi đầu, ngồi xuống đất, không, là khụy xuống đất.

"Anh còn muốn để cô ấy phải đi bao xa?" Hứa Dực Trung ngẫm lại câu nói của Đồng Tư Thành, giữa đêm hè tháng Sáu mà máu toàn thân anh cơ hồ đông lại, các đầu ngón tay lạnh dần. "Sao thế? Tiểu Vũ, em sao thế?"

Cô vẫn bất động, những giọt nước mắt to tròn lăn ra từ khóe mắt.

"Em đứng lên, đứng lên đi!" Hứa Dực Trung cuống quýt, cảm giác kì lạ đó lại ập đến. Cô bị làm sao? Cứ như không thể đứng lên được nữa.

Nghiêu Vũ ngửa đầu nhìn anh vẻ tội nghiệp, mắt loang loáng ướt, nước mắt đọng trên mặt lóng lánh như thủy tinh.

Anh xốc cô lên, Nghiêu Vũ tựa vào anh.

"Đi!" Hứa Dực Trung bước lên một bước, cảm thấy chân Nghiêu Vũ dường như không thể nhúc nhích. Người cứng đờ, anh ngoái lại ngạc nhiên, "Sao vậy? Đi thôi! Lại làm nũng? Lại muốn anh bế?" Hứa Dực Trung càng nói lòng càng rối, mắt đã đỏ lên.

Nghiêu Vũ cắn môi im lặng.

Anh siết tay cô: "Nói đi! Em nói gì đi!"

"Em... em không đi được, Dực Trung!" Mặt Nghiêu Vũ đẫm nước, tay túm áo anh, khớp ngón chân trắng bệch.

Hứa Dực Trung cảm giác có gì đó trong lòng anh vỡ vụn, vội bế cô đi về ngôi biệt thự: "Chắc là em ngâm nước lâu, cơ thể chưa thích nghi, không sao, nằm một lúc là ổn!"

Nghiêu Vũ vùi mặt vào ngực anh, mặc cho nước mắt thấm vào áo anh. Lòng hoảng loạn, cô sợ, cô đang sợ, sợ anh không thích cô nữa.

Vào phòng Hứa Dực Trung để cô nằm trên đi văng, quay đi pha trà.

Nghiêu Vũ nhắm mắt, cuối cùng cũng có can đảm nói: "Bây giờ em đã có thể đi một ngàn bước rồi."

Tay Hứa Dực Trung vừa lỏng, chén trà rơi xuống vỡ tan. Anh quay đầu giận dữ hét lên: "Nghiêu Vũ, nếu em không phải đang ốm, anh đã đánh em rồi!"

Nghiêu Vũ hoảng sợ, lùi sâu vào đi văng, thân hình gầy gò, vẻ hốt hoảng đó của cô làm tim anh rung lên, đường gân trên thái dương co giật. Anh chậm rãi bước đến, khụy trước mặt cô, vùi mặt vào đùi cô: "Tại anh, Tiểu Vũ, tại anh... không sao đâu, em sẽ khỏe..." Anh choàng tay ôm cô, giọng thiểu não: "Anh đầu hàng, Tiểu Vũ, anh không giận được..."

Nghiêu Vũ ôm anh, để đầu anh ngả lên đùi mình. Cô nhắm mắt, vuốt ve tóc anh, dường như anh là đứa trẻ, cần cô an ủi.

Lát sau cô khẽ nói: "Xin lỗi, em muốn đi tìm anh... nhưng anh cách em không chỉ một ngàn bước, em phải đi rất lâu, rất lâu mới có thể tìm được anh."

Prev 1 ... 249 250 251 252 253 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000462
Polaroid