Trương Lâm Sơn "ừ" một tiếng. Anh không biết đây là hoa gì, nhưng nhìn cánh hoa tím như được nhuộm, cành dài mảnh mai, cảm thấy loài hoa này đẹp một cách thê lương. Có phải của Đỗ Lối gửi đến? Anh bỗng chột dạ, vội vàng đi mua cháo cho Tuệ An.
Những giọt nước như thủy tinh từ mắt Tuệ An lăn ra, cô hiểu, cô biết. Loài hoa cát cánh tượng trung cho tình yêu vĩnh hằng, vô vọng.
Trong trận chiến giữa hai người phụ nữ, cô là người chiến thắng ư? Sao vẫn buồn như vậy! Tuệ An hoang mang, cô nhẫn nhịn tỏ ra không biết, nhưng rốt cuộc được gì? Một người chồng yêu cô gái khác, một gia đình êm ấm trong mắt người ngoài? Cả người bỗng hoang hoải, không còn hơi sức.
Trước khi nhìn thấy bó hoa cát cánh nói thay lời Đỗ Lối, cô chỉ có một ý nghĩ, tìm mọi cách níu giữ chồng, bảo vệ cuộc hôn nhân của mình. Nhưng khi nhìn thấy bó hoa, lòng cô lại đau, tình yêu vô vọng mà vĩnh hằng ư? Vĩnh hằng ư? Cô hận mình tại sao phải sống chết níu giữ cuộc hôn nhân này, cô hận Trương Lâm Sơn, hận Đỗ Lối. Tuệ An ôm chăn nức nở.
Người ta bảo, khi người đàn ông ngoại tình, vợ anh ta luôn là người biết sau cùng, nhưng cô lại biết sớm nhất. Tuệ An tinh tế, ưa sạch sẽ. Trương Lâm Sơn cả đêm uống rượu với Đỗ Lối, đến sáng về đến nhà là ngủ luôn, Tuệ An ngửi thấy trên người anh ngoài mùi rượu và thuốc lá còn có mùi của phụ nữ.
Chỉ cần có ý, chẳng có gì là bí mật.
Nhưng, cô nhẫn nhịn, không hề hé răng, luôn nhẫn nhịn, cô tin đây là cách tốt nhất, là cách tốt nhất để níu giữ chồng. Nhưng Tuệ An tủi thân. Nằm trong chăn, lớp vải bông mềm thấm khô nước mắt. Cô đã mất hy vọng, mất khao khát đối với hôn nhân.
Người từng yêu, đã yêu người khác, tình từng lưu luyến quá mong manh.
Đứa bé bỗng khóc ré, oe oe đòi sữa của nó làm cô bừng tỉnh. Tuệ An vén chăn, vỗ về nó. Tình mẫu từ trào lên, con trai là của cô, là báu vật không ai có thể cướp đi! Cô lau khô nước mắt, mỉm cười.
Không lâu sau, Trương Lâm Sơn mang cháo về, ân cần kê cao gối cho cô: "Vẫn còn nóng, em ăn đi!". Anh đưa bát cháo cho cô, rồi quay đầu nhìn con.
"Lâm Sơn, lại đây". Tuệ An cười dịu dàng, anh vẫn là bố của con trai cô, có gì không thể bỏ qua? "Chúng ta cùng ăn?".
Trương Lâm Sơn há miệng, để Tuệ An đút cho thìa cháo, cười vang: "Con trai đầu to, trán rộng, lớn lên chắc chắn giống anh, hôm nay Thiên Trần cũng nói lông mày nó rất giống anh!".
"Vâng, giống anh! Ha ha!". Tuệ An cười vui vẻ.
Cô nghĩ thì ra hôn nhân thực sự có thể làm người ta chín chắn hơn. Cô rất tự nhiên vào vai người vợ. Thậm chí cũng không buồn quan sát thần sắc của Trương Lâm Sơn, không buồn tìm hiểu quan hệ giữa anh và Đỗ Lối.
Đêm khuya, cả Tuệ An và con trai đã ngủ say, Trương Lâm Sơn nằm thẫn thờ trên ghế sofa. Không gọi được cho Đỗ Lối, anh đã ghé hiệu bán hoa bên đường hỏi ý nghĩa của loài hoa cát cánh.
Câu trả lời khiến anh bàng hoàng, mũi cay cay, anh biết, anh sẽ không tìm thấy cô nữa.
Trương Lâm Sơn lặng lẽ ngồi dậy đến bên nôi nhìn con trai. Ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài hắt vào, đứa trẻ ngủ rất say. Lòng tràn trề niềm hãnh diện được làm bố. Anh quay nhìn Tuệ An, cô cũng ngủ rất ngon, trên khuôn mặt xinh đẹp cơ hồ vẫn ẩn hiện nụ cười, cô là vợ anh, Trương Lâm Sơn kéo chăn đắp cho cô.
Đêm nay, anh ngồi canh cho hai mẹ con ngủ. Tuệ An và con trai, là hai người thân của anh.
Những giọt nước mắt to, nóng hổi từ trên mặt lăn xuống.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng sẽ gặp người ta yêu đích thực, dù đạt được hay không, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Nó sẽ được lưu giữ ở nơi sâu nhất trong tim, thời gian sẽ xây những bức tường xung quanh, sau đó dây leo sẽ mọc ra, cỏ dại sẽ vây kín, dần dần sẽ quên từng có một nơi như thế.
Chương 61 - Anh luôn ở đây
Ánh mắt Nghiêu Vũ dõi ra xa, Hứa Dực Trung mỉm cười nhìn cô. Anh muốn để cô mãi mãi sống trong giấc mơ đẹp như vậy, nhìn cô cười, anh thấy hạnh phúc.
"Nghiêu Nghiêu, anh thấy tắm suối nước nóng rất tốt cho sức khỏe, mùa hè vẫn có thể tắm suối nước nóng, đúng không?" Đồng Tư Thành đề nghị.
Nghiêu Vũ nghẹo đầu ngẫm nghĩ rồi nói: "Ô! Tư Thành, anh thật nhàn rỗi, làm ông chủ rồi sao?"
"Đúng, anh mắc phải bệnh nhà giàu, cần nghỉ dưỡng, nhân thể đưa em đi".
"Chuyến du lịch đến các thị trấn cổ đáng tiếc mới đi được một nửa, không biết bao giờ mới đi nốt được". Nghiêu Vũ nhìn những bức ảnh trong máy tính lẩm bẩm.
"Đã có Hứa Dực Trung giúp em giải quyết, còn phàn nàn gì nữa? Đi tắm suối nước nóng thôi".
Nghiêu Vũ nhìn ra ngoài, mặt trời đang lặn, tháng sáu rồi. Cô nhớ lại bốn năm trước, lần đầu tiên gặp Hứa Dực Trung ở sơn trang suối nước nóng mới khai trương. "Tư Thành, quần áo mua năm ngoái em không mặc vừa, cái váy này có phải quá rộng không?"
Cô chầm chậm đứng dậy, tìm chiếc váy bồng ướm lên người: "Cái này được đấy, ăn tối xong mình đi. Mẹ!". Nghiêu Vũ gọi to.
Mẹ Nghiêu Vũ bước vội ra, nhìn cô trách: "Lớn thế rồi, vẫn gọi ầm lên như vậy."
"Chào cô!"
"Tư Thành, cháu lại có đề xuất gì?"
"Cháu muốn đưa Nghiêu Nghiêu đi tắm suối nước nóng, rất tốt cho sức khỏe."
"Mẹ, con muốn ăn món riêu cá mẹ nấu, ăn xong con mới đi. Được không mẹ?" Nghiêu Vũ kéo tay mẹ làm nũng.
Mẹ ôm cô âu yếm: "Ăn món mẹ nấu, tăng mấy cân rồi?"
Những giọt nước như thủy tinh từ mắt Tuệ An lăn ra, cô hiểu, cô biết. Loài hoa cát cánh tượng trung cho tình yêu vĩnh hằng, vô vọng.
Trong trận chiến giữa hai người phụ nữ, cô là người chiến thắng ư? Sao vẫn buồn như vậy! Tuệ An hoang mang, cô nhẫn nhịn tỏ ra không biết, nhưng rốt cuộc được gì? Một người chồng yêu cô gái khác, một gia đình êm ấm trong mắt người ngoài? Cả người bỗng hoang hoải, không còn hơi sức.
Trước khi nhìn thấy bó hoa cát cánh nói thay lời Đỗ Lối, cô chỉ có một ý nghĩ, tìm mọi cách níu giữ chồng, bảo vệ cuộc hôn nhân của mình. Nhưng khi nhìn thấy bó hoa, lòng cô lại đau, tình yêu vô vọng mà vĩnh hằng ư? Vĩnh hằng ư? Cô hận mình tại sao phải sống chết níu giữ cuộc hôn nhân này, cô hận Trương Lâm Sơn, hận Đỗ Lối. Tuệ An ôm chăn nức nở.
Người ta bảo, khi người đàn ông ngoại tình, vợ anh ta luôn là người biết sau cùng, nhưng cô lại biết sớm nhất. Tuệ An tinh tế, ưa sạch sẽ. Trương Lâm Sơn cả đêm uống rượu với Đỗ Lối, đến sáng về đến nhà là ngủ luôn, Tuệ An ngửi thấy trên người anh ngoài mùi rượu và thuốc lá còn có mùi của phụ nữ.
Chỉ cần có ý, chẳng có gì là bí mật.
Nhưng, cô nhẫn nhịn, không hề hé răng, luôn nhẫn nhịn, cô tin đây là cách tốt nhất, là cách tốt nhất để níu giữ chồng. Nhưng Tuệ An tủi thân. Nằm trong chăn, lớp vải bông mềm thấm khô nước mắt. Cô đã mất hy vọng, mất khao khát đối với hôn nhân.
Người từng yêu, đã yêu người khác, tình từng lưu luyến quá mong manh.
Đứa bé bỗng khóc ré, oe oe đòi sữa của nó làm cô bừng tỉnh. Tuệ An vén chăn, vỗ về nó. Tình mẫu từ trào lên, con trai là của cô, là báu vật không ai có thể cướp đi! Cô lau khô nước mắt, mỉm cười.
Không lâu sau, Trương Lâm Sơn mang cháo về, ân cần kê cao gối cho cô: "Vẫn còn nóng, em ăn đi!". Anh đưa bát cháo cho cô, rồi quay đầu nhìn con.
"Lâm Sơn, lại đây". Tuệ An cười dịu dàng, anh vẫn là bố của con trai cô, có gì không thể bỏ qua? "Chúng ta cùng ăn?".
Trương Lâm Sơn há miệng, để Tuệ An đút cho thìa cháo, cười vang: "Con trai đầu to, trán rộng, lớn lên chắc chắn giống anh, hôm nay Thiên Trần cũng nói lông mày nó rất giống anh!".
"Vâng, giống anh! Ha ha!". Tuệ An cười vui vẻ.
Cô nghĩ thì ra hôn nhân thực sự có thể làm người ta chín chắn hơn. Cô rất tự nhiên vào vai người vợ. Thậm chí cũng không buồn quan sát thần sắc của Trương Lâm Sơn, không buồn tìm hiểu quan hệ giữa anh và Đỗ Lối.
Đêm khuya, cả Tuệ An và con trai đã ngủ say, Trương Lâm Sơn nằm thẫn thờ trên ghế sofa. Không gọi được cho Đỗ Lối, anh đã ghé hiệu bán hoa bên đường hỏi ý nghĩa của loài hoa cát cánh.
Câu trả lời khiến anh bàng hoàng, mũi cay cay, anh biết, anh sẽ không tìm thấy cô nữa.
Trương Lâm Sơn lặng lẽ ngồi dậy đến bên nôi nhìn con trai. Ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài hắt vào, đứa trẻ ngủ rất say. Lòng tràn trề niềm hãnh diện được làm bố. Anh quay nhìn Tuệ An, cô cũng ngủ rất ngon, trên khuôn mặt xinh đẹp cơ hồ vẫn ẩn hiện nụ cười, cô là vợ anh, Trương Lâm Sơn kéo chăn đắp cho cô.
Đêm nay, anh ngồi canh cho hai mẹ con ngủ. Tuệ An và con trai, là hai người thân của anh.
Những giọt nước mắt to, nóng hổi từ trên mặt lăn xuống.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng sẽ gặp người ta yêu đích thực, dù đạt được hay không, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Nó sẽ được lưu giữ ở nơi sâu nhất trong tim, thời gian sẽ xây những bức tường xung quanh, sau đó dây leo sẽ mọc ra, cỏ dại sẽ vây kín, dần dần sẽ quên từng có một nơi như thế.
Chương 61 - Anh luôn ở đây
Ánh mắt Nghiêu Vũ dõi ra xa, Hứa Dực Trung mỉm cười nhìn cô. Anh muốn để cô mãi mãi sống trong giấc mơ đẹp như vậy, nhìn cô cười, anh thấy hạnh phúc.
"Nghiêu Nghiêu, anh thấy tắm suối nước nóng rất tốt cho sức khỏe, mùa hè vẫn có thể tắm suối nước nóng, đúng không?" Đồng Tư Thành đề nghị.
Nghiêu Vũ nghẹo đầu ngẫm nghĩ rồi nói: "Ô! Tư Thành, anh thật nhàn rỗi, làm ông chủ rồi sao?"
"Đúng, anh mắc phải bệnh nhà giàu, cần nghỉ dưỡng, nhân thể đưa em đi".
"Chuyến du lịch đến các thị trấn cổ đáng tiếc mới đi được một nửa, không biết bao giờ mới đi nốt được". Nghiêu Vũ nhìn những bức ảnh trong máy tính lẩm bẩm.
"Đã có Hứa Dực Trung giúp em giải quyết, còn phàn nàn gì nữa? Đi tắm suối nước nóng thôi".
Nghiêu Vũ nhìn ra ngoài, mặt trời đang lặn, tháng sáu rồi. Cô nhớ lại bốn năm trước, lần đầu tiên gặp Hứa Dực Trung ở sơn trang suối nước nóng mới khai trương. "Tư Thành, quần áo mua năm ngoái em không mặc vừa, cái váy này có phải quá rộng không?"
Cô chầm chậm đứng dậy, tìm chiếc váy bồng ướm lên người: "Cái này được đấy, ăn tối xong mình đi. Mẹ!". Nghiêu Vũ gọi to.
Mẹ Nghiêu Vũ bước vội ra, nhìn cô trách: "Lớn thế rồi, vẫn gọi ầm lên như vậy."
"Chào cô!"
"Tư Thành, cháu lại có đề xuất gì?"
"Cháu muốn đưa Nghiêu Nghiêu đi tắm suối nước nóng, rất tốt cho sức khỏe."
"Mẹ, con muốn ăn món riêu cá mẹ nấu, ăn xong con mới đi. Được không mẹ?" Nghiêu Vũ kéo tay mẹ làm nũng.
Mẹ ôm cô âu yếm: "Ăn món mẹ nấu, tăng mấy cân rồi?"


