Tôi dắt tay em, đây là lần đầu tiên tôi dắt tay em, nhưng cảm thấy tự nhiên như đã làm việc đó cả ngàn lần.
Đẩy cửa vào, phòng khách được trang trí như một khu rừng, các loài hoa nở rộ: lan hồ điệp, đỗ quyên, tây dương, anh đào, hoa hồng, kim tước, tiên khách lai, thạch đấu, phong tín tử, uất kim cương... lại còn một chiếc đu bằng mây dòng từ trên đỉnh xuống, ánh đèn màu mát dịu tô điểm. Quả thật, chính tôi cũng thấy mê.
"Anh muốn làm người nguyên thủy ư?" Trần Trần sững sờ hỏi tôi.
Tôi cười vang, bế bổng em đặt lên xích đu, "Phòng rất rộng em có thể đu thoải mái".
Tiếng cười của Trần Trần như tiếng suối chảy trong rừng, trong veo lảnh lót. Tôi chìa chiếc nhẫn ra đúng lúc, "Anh cầu hôn lại, lấy anh nhé?" Trong thế giới như cổ tích này, chắc chắn Trần Trần sẽ mơ màng gật đầu.
Nhưng em nhún đu, bĩu môi: "Anh tâm địa bất lương!"
"Tâm địa bất lương! Anh hiểu cụm từ này theo nghĩa tốt, có ý khen lòng kiên trì và quyết tâm theo đuổi của anh, mọi việc đều hoàn hảo, không tiếc thời gian, công sức..."
Chưa nói hết, Trần Trần đã ngắt lời: "Bây giờ em phải xem hộp thư thoại của anh, chưa xóa đi chứ?"
"Thư thoại của chúng ta dài đến ba ngàn trang, anh chưa xóa trang nào!" Sao tôi lại xóa, tôi còn định in thành sách tặng em.
Trần Trần nhảy từ trên đu xuống, nghiêng đầu nhìn tôi. Tôi đành cất chiếc nhẫn, đưa em đi xem hộp thư thoại.
Em nhìn những trang thoại dài dằng dặc, trầm ngâm một lát, nói: "Anh còn dám nói tâm địa không bất lương, trong QQ của anh sao chỉ có mình em, người khác đâu, sợ em nhìn thấy, xóa rồi chứ gì?"
"Vốn mở QQ cho riêng em, đương nhiên chỉ có mình em."
"Anh có ý đồ xấu từ lâu! Nhìn cái nick của anh!"
"Đúng, chắc chắn anh có ý đồ, mong em như cỏ đợi mùa xuân, anh mai danh ẩn tích ba năm, cỏ đã mọc kín sa mạc Sahara rồi!"
Trần Trần cười vang, tôi kéo em lại, hôn! Nhân lúc em mơ màng, đeo chiếc nhẫn vào tay em, Trần Trần hé mắt, rồi nhắm lại, hàng mi dài rung rung làm tôi xốn xang hạnh phúc.
"Trần Trần, anh yêu em, từ rất lâu..."
"Trước khi đến đây, em đã gặp A Dương, tất cả đã khác rồi."
Tôi sửng sốt sung sướng, tôi đương nhiên biết sẽ khác, A Dương trong lòng em tuyệt đối không phải là A Dương có vợ có con như bây giờ. "Không khác cũng chẳng sao, anh vẫn yêu em."
Có trời biết, nếu anh ta không khác, tôi có chịu được không. Nhưng, Trần Trần đã đến đây, khác hay không, kết quả vẫn thế. Em nhất định sẽ yêu tôi, chỉ yêu tôi.
Ngoại truyện 2 - Chiếc gối êm của vợ con
Ánh đèn ngoài cửa sổ hắt vào, phủ sáng dịu dàng lên hai con người đó, một lớn một bé, họ là một phần máu thịt của anh. Anh yêu họ hơn mạng sống của mình, anh muốn làm chiếc gối êm của họ.
"Tuệ An! Con biết gọi bố rồi!" Trương Lâm Sơn vui vẻ reo lên.
Tuệ An vội vàng từ bếp chạy ra, thấy Trương Lâm Sơn đang nâng thằng bé lên cao, hoảng hốt kêu: "Cẩn thận, làm ngã con!"
Trương Lâm Sơn cười hì hì, bế đứa bé đến trước mặt Tuệ An, "Gọi mẹ đi, con trai!"
Thằng bé dẩu cái miệng bé tí, phát ra một tiếng na ná như "pú".
"Ha ha! Vẫn chỉ biết gọi bố! Con ngoan lắm!"
Tuệ An cười.
Trương Lâm Sơn tay trái bế con, tay phải quàng ôm Tuệ An, "Gay rồi, con trai, mẹ giận đấy!"
"Đâu có, con hư quá! Tệ thật! Hừ!"
Thằng bé giương đôi mắt tròn xoe, chìa hai tay bụ bẫm về phía Tuệ An. Tuệ An bẽn lẽn cười, chìa ngón tay cho nó nắm, "Ngoan, mẹ còn nấu cơm, lát nữa mẹ bế, nha?". Nói rồi rút tay ra, ghé đầu thơm thằng bé, chạy xuống bếp.
"Còn anh?" Trương Lâm Sơn buột miệng.
Tuệ An ngẩn ra, cười cười, cũng hôn vào má anh, lúc quay đi, mắt đã mờ ướt.
Có con, một tuần Trương Lâm Sơn chỉ tiếp khách bên ngoài hai, ba ngày, nhưng cũng thường về sớm, Tuệ An nghĩ đến ngày xưa, vẫn đau lòng.
Đàn ông đâu phải không có thời gian, chỉ là anh ta có muốn có thời gian hay không.
Cô thấy buồn cho mình. Nếu không có đứa trẻ này có lẽ anh đã bỏ cô.
Bây giờ Tuệ An đã nấu ăn rất ngon. Trương Lâm Sơn rất vui, thỉnh thoảng còn khen một câu, "Cơm vợ nấu vẫn là nhất!". Vì câu nói đó, vì thấy anh phồng má trợn mắt ăn, Tuệ An sẵn sàng hôm nào cũng vào bếp, niềm vui gia đình làm cô thấy hạnh phúc, mặc dù trong lòng vẫn còn khoảng trống, vẫn ngấm ngầm đau.
Buổi tối, dỗ con ngủ xong, Tuệ An hơi mệt, nằm xuống là ngủ, trước lúc thiếp đi vẫn còn nghĩ, ngày mai nên nấu món gì.
Hai mẹ con ngủ rồi, Trương Lâm Sơn mở mắt, nửa năm trôi qua, nỗi đau trong lòng như thủy triều rút đi, để lại bờ cát phẳng lặng không dấu vết. Chạy đuổi theo, biển quá sâu, những giọt lệ ngưng bởi ánh trăng đã rơi xuống biển, biến mất không tìm được nữa.
Đỗ Lối biến mất thật rồi.
Biến mất không vết tích, như chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của anh, như họ chưa từng say đắm, chưa từng yêu nhau.
Anh trở mình nhìn vợ. Sau khi sinh con, Tuệ An ăn mặc giản dị hơn, nét mặt càng phúc hậu. Nếu Đỗ Lối như cơn lốc xoáy, phá tan mọi tuyến phòng thủ trong lòng anh, thổi bùng đam mê, làm anh say đắm cùng cô khiêu vũ trên đầu ngọn sóng, thì Tuệ An như cỏ dưới đáy nước, dịu dàng lả lướt, níu chân anh, kéo anh xuống đáy sâu ấm hơn.
Đẩy cửa vào, phòng khách được trang trí như một khu rừng, các loài hoa nở rộ: lan hồ điệp, đỗ quyên, tây dương, anh đào, hoa hồng, kim tước, tiên khách lai, thạch đấu, phong tín tử, uất kim cương... lại còn một chiếc đu bằng mây dòng từ trên đỉnh xuống, ánh đèn màu mát dịu tô điểm. Quả thật, chính tôi cũng thấy mê.
"Anh muốn làm người nguyên thủy ư?" Trần Trần sững sờ hỏi tôi.
Tôi cười vang, bế bổng em đặt lên xích đu, "Phòng rất rộng em có thể đu thoải mái".
Tiếng cười của Trần Trần như tiếng suối chảy trong rừng, trong veo lảnh lót. Tôi chìa chiếc nhẫn ra đúng lúc, "Anh cầu hôn lại, lấy anh nhé?" Trong thế giới như cổ tích này, chắc chắn Trần Trần sẽ mơ màng gật đầu.
Nhưng em nhún đu, bĩu môi: "Anh tâm địa bất lương!"
"Tâm địa bất lương! Anh hiểu cụm từ này theo nghĩa tốt, có ý khen lòng kiên trì và quyết tâm theo đuổi của anh, mọi việc đều hoàn hảo, không tiếc thời gian, công sức..."
Chưa nói hết, Trần Trần đã ngắt lời: "Bây giờ em phải xem hộp thư thoại của anh, chưa xóa đi chứ?"
"Thư thoại của chúng ta dài đến ba ngàn trang, anh chưa xóa trang nào!" Sao tôi lại xóa, tôi còn định in thành sách tặng em.
Trần Trần nhảy từ trên đu xuống, nghiêng đầu nhìn tôi. Tôi đành cất chiếc nhẫn, đưa em đi xem hộp thư thoại.
Em nhìn những trang thoại dài dằng dặc, trầm ngâm một lát, nói: "Anh còn dám nói tâm địa không bất lương, trong QQ của anh sao chỉ có mình em, người khác đâu, sợ em nhìn thấy, xóa rồi chứ gì?"
"Vốn mở QQ cho riêng em, đương nhiên chỉ có mình em."
"Anh có ý đồ xấu từ lâu! Nhìn cái nick của anh!"
"Đúng, chắc chắn anh có ý đồ, mong em như cỏ đợi mùa xuân, anh mai danh ẩn tích ba năm, cỏ đã mọc kín sa mạc Sahara rồi!"
Trần Trần cười vang, tôi kéo em lại, hôn! Nhân lúc em mơ màng, đeo chiếc nhẫn vào tay em, Trần Trần hé mắt, rồi nhắm lại, hàng mi dài rung rung làm tôi xốn xang hạnh phúc.
"Trần Trần, anh yêu em, từ rất lâu..."
"Trước khi đến đây, em đã gặp A Dương, tất cả đã khác rồi."
Tôi sửng sốt sung sướng, tôi đương nhiên biết sẽ khác, A Dương trong lòng em tuyệt đối không phải là A Dương có vợ có con như bây giờ. "Không khác cũng chẳng sao, anh vẫn yêu em."
Có trời biết, nếu anh ta không khác, tôi có chịu được không. Nhưng, Trần Trần đã đến đây, khác hay không, kết quả vẫn thế. Em nhất định sẽ yêu tôi, chỉ yêu tôi.
Ngoại truyện 2 - Chiếc gối êm của vợ con
Ánh đèn ngoài cửa sổ hắt vào, phủ sáng dịu dàng lên hai con người đó, một lớn một bé, họ là một phần máu thịt của anh. Anh yêu họ hơn mạng sống của mình, anh muốn làm chiếc gối êm của họ.
"Tuệ An! Con biết gọi bố rồi!" Trương Lâm Sơn vui vẻ reo lên.
Tuệ An vội vàng từ bếp chạy ra, thấy Trương Lâm Sơn đang nâng thằng bé lên cao, hoảng hốt kêu: "Cẩn thận, làm ngã con!"
Trương Lâm Sơn cười hì hì, bế đứa bé đến trước mặt Tuệ An, "Gọi mẹ đi, con trai!"
Thằng bé dẩu cái miệng bé tí, phát ra một tiếng na ná như "pú".
"Ha ha! Vẫn chỉ biết gọi bố! Con ngoan lắm!"
Tuệ An cười.
Trương Lâm Sơn tay trái bế con, tay phải quàng ôm Tuệ An, "Gay rồi, con trai, mẹ giận đấy!"
"Đâu có, con hư quá! Tệ thật! Hừ!"
Thằng bé giương đôi mắt tròn xoe, chìa hai tay bụ bẫm về phía Tuệ An. Tuệ An bẽn lẽn cười, chìa ngón tay cho nó nắm, "Ngoan, mẹ còn nấu cơm, lát nữa mẹ bế, nha?". Nói rồi rút tay ra, ghé đầu thơm thằng bé, chạy xuống bếp.
"Còn anh?" Trương Lâm Sơn buột miệng.
Tuệ An ngẩn ra, cười cười, cũng hôn vào má anh, lúc quay đi, mắt đã mờ ướt.
Có con, một tuần Trương Lâm Sơn chỉ tiếp khách bên ngoài hai, ba ngày, nhưng cũng thường về sớm, Tuệ An nghĩ đến ngày xưa, vẫn đau lòng.
Đàn ông đâu phải không có thời gian, chỉ là anh ta có muốn có thời gian hay không.
Cô thấy buồn cho mình. Nếu không có đứa trẻ này có lẽ anh đã bỏ cô.
Bây giờ Tuệ An đã nấu ăn rất ngon. Trương Lâm Sơn rất vui, thỉnh thoảng còn khen một câu, "Cơm vợ nấu vẫn là nhất!". Vì câu nói đó, vì thấy anh phồng má trợn mắt ăn, Tuệ An sẵn sàng hôm nào cũng vào bếp, niềm vui gia đình làm cô thấy hạnh phúc, mặc dù trong lòng vẫn còn khoảng trống, vẫn ngấm ngầm đau.
Buổi tối, dỗ con ngủ xong, Tuệ An hơi mệt, nằm xuống là ngủ, trước lúc thiếp đi vẫn còn nghĩ, ngày mai nên nấu món gì.
Hai mẹ con ngủ rồi, Trương Lâm Sơn mở mắt, nửa năm trôi qua, nỗi đau trong lòng như thủy triều rút đi, để lại bờ cát phẳng lặng không dấu vết. Chạy đuổi theo, biển quá sâu, những giọt lệ ngưng bởi ánh trăng đã rơi xuống biển, biến mất không tìm được nữa.
Đỗ Lối biến mất thật rồi.
Biến mất không vết tích, như chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của anh, như họ chưa từng say đắm, chưa từng yêu nhau.
Anh trở mình nhìn vợ. Sau khi sinh con, Tuệ An ăn mặc giản dị hơn, nét mặt càng phúc hậu. Nếu Đỗ Lối như cơn lốc xoáy, phá tan mọi tuyến phòng thủ trong lòng anh, thổi bùng đam mê, làm anh say đắm cùng cô khiêu vũ trên đầu ngọn sóng, thì Tuệ An như cỏ dưới đáy nước, dịu dàng lả lướt, níu chân anh, kéo anh xuống đáy sâu ấm hơn.

