Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2014
- Tình trạng: Hoàn thành
Có lúc thậm chí cô không muốn nghĩ đến cuộc chia tay năm xưa, không có cuộc chia tay ấy, tình yêu của cô và Đồng Tư Thành sẽ là một dấu chấm câu viên mãn, cuộc chia tay khiến cho dấu chấm câu kia thêm một nét bút đậm, biến thành dấu chấm than.

Bây giờ thư của Đồng Tư Thành lại làm cho dấu chấm câu thêm cái đuôi, biến thành dấu phẩy, cô và anh vẫn chưa kết thúc, một kết cục còn chưa biết.

Nghiêu Vũ nhìn bàn tay mình, dấu môi nhiệt thành và nóng bỏng của Đồng Tư Thành in lên đó. Ngày ấy cô đã nghĩ, nụ hôn của anh sẽ gắn với đường sinh mệnh trên bàn tay cô vĩnh viễn. Tại sao con người ta luôn trải qua, rồi ngoái đầu nhìn lại, mới than lên, vĩnh viễn có nghĩa là vĩnh viễn không tồn tại!

Con người sau khi lớn, mắt không còn trong sáng như trẻ con. Người ta bảo, những gì mắt trẻ con nhìn thấy đều là những thứ sạch sẽ. Khi lớn dần, nhìn càng nhiều, ánh mắt sâu dần, nặng dần, vẻ trong sáng dần dần bị phủ lấp. Chỉ có lòng mình, Nghiêu Vũ nghĩ, chỉ có lòng cô, ở một góc sâu vẫn còn một khoảng trong sạch, cho dù trái với quy tắc ngầm lưu hành trong xã hội, cô cũng muốn bảo vệ cái khoảng trong sạch đó.

Cô liếc nhìn ngăn kéo, những lời cám dỗ trước đây Đồng Tư Thành chưa viết hoặc chưa nói. Có lẽ anh lập trình máy tính chỉ gồm số 0 và số 1 đơn điệu sẽ chân thực hơn những bức thư hoa lá kia.

Nhớ lại rất lâu, có lẽ đối với Đồng Tư Thành, thời đại học cô quá đơn giản, giao tiếp đơn giản, yêu đơn giản và... đơn giản... không cần những lời đó, tình cảm vẫn tự nhiên bộc lộ.

Có phải anh từ bản thân suy ra cảm giác của cô? Anh tưởng cô sẽ thích những lời lẽ như trong tiểu thuyết đó? Anh chưa bao giờ thử nghĩ cô là người thế nào, tại sao thích cô. Cũng như cô chưa bao giờ nghĩ tại sao thích anh, anh là người thế nào.

Trong bức thư cuối cùng, Đồng Tư Thành nói đơn giản: Xin lỗi, Nghiêu Nghiêu, anh muốn làm lại từ đầu. Nghiêu Vũ đã thật sự nghe thấy giọng nói của anh, thấm buồn và chân thành, trước mặt cô hình như lại hiện ra đôi mắt Đồng Tư Thành nồng nàn như ngọn lửa ngày xưa.

Làm lại ư? Năm xưa anh không muốn cùng cô cùng nỗ lực, giờ làm lại thế nào?

Có câu châm ngôn: Cười người nghèo không cười gái điếm. Một câu nói thật bi ai! Nghiêu Vũ xưa nay không cho rằng nghèo là nhục nhã, cô chỉ nghĩ, khi ông Trời bắt ta nghèo cũng chính là cho ta cơ hội thay đổi nó. Đồng Tư Thành đã có cơ hội, nhưng anh không muốn để cô đi cùng.

Anh nói xin lỗi, lời xin lỗi đó là vì đã không cho cô đi cùng hay vì nói lời chia tay làm cô tổn thương? Chẳng có gì phải xin lỗi, Nghiêu Vũ đã không còn hận sự tuyệt tình của anh, cũng không hận việc anh đã làm. Mỗi người có lập trường và cách nghĩ riêng, chẳng qua lập trường và cách nghĩ của cô không trùng với anh.

Nghiêu Vũ không biết bản thân đã thay đổi thế nào trong hai năm, chỉ biết, chắc chắn không còn là Nghiêu Vũ thời đại học.

"Nghiêu Vũ!". Chung Cường gọi.

Nghiêu Vũ cụp ô, đi vào phòng làm việc của Chung Cường, "Phó giám đốc, có chuyện gì?".

"Hiện giờ cô chưa nhận việc gì phải không? Tập đoàn Gia Lâm có mảnh đất ở khu Giang Dương sắp khai thác, giao cho chúng ta làm quảng cáo, thiết kế quảng cáo khu chung cư của họ lần trước cô làm rất tốt, lần này cô phụ trách luôn đi".

Nghiêu Vũ ngó quanh không thấy người, khẽ nói, "Sư huynh, việc của Gia Lâm từ nay đừng giao cho em".

"Tại sao? Gia Lâm và Đại Đường quan hệ rất tốt, nếu cô làm khách hàng này hài lòng, công việc về sau còn nhiều, chẳng phải cô cần tích tiền mua nhà ư?". Chung Cường giao cho Nghiêu Vũ là có ý ưu tiên cô.

Thu nhập của hầu hết nhân viên trong công ty gồm lương chính và tiền thưởng, chuyên thiết kế như Nghiêu Vũ, nếu không có việc, mức lương chỉ có một ngàn hai, lần trước thiết kế quảng cáo khu chung cư của Gia Lâm tổng thu nhập được hơn ba ngàn.

Anh hơi ngạc nhiên nhìn cô, không hiểu tại sao Nghiêu Vũ từ chối, hạ giọng nói nhỏ: "Bao nhiêu người muốn nhận việc của Gia Lâm, biết không!".

Nghiêu Vũ cảm kích, "Sư huynh, nhưng mà em...".

"Nghiêu Vũ! Cô cứ coi đây là cơ hội kiếm tiền. Thời buổi này, kiếm tiền là thực tế nhất! Không nhận là thiệt thòi lớn!".

Đúng vậy, việc đến tay, lại là khách hàng lớn như Gia Lâm, một năm ít nhất cũng kiếm thêm mấy vạn. Nghiêu Vũ rốt cuộc làm sao? Chung Cường dù ưu tiên cô, trước hết cũng xuất phát từ lợi ích của công ty. Phòng thiết kế đâu phải chỉ có mình cô.

Cô từ chối việc làm, từ chối tiền, chỉ vì Đỗ Lối? Hay do Đỗ Lối đã nhắm trúng Hứa Dực Trung? Tại sao cô muốn tránh Đỗ Lối? Thực ra là tránh Đỗ Lối hay tránh Hứa Dực Trung? Nghiêu Vũ nghĩ đến lần Hứa Dực Trung mang tài liệu giúp cô, nghĩ tới cảnh Đỗ Lối khoác tay Hứa Dực Trung ra khỏi quán bar. Thấy Chung Cường nhắc đến công việc liên quan đến Gia Lâm, liền từ chối một cách vô thức. Còn những nguyên nhân mơ hồ, cô không nói với Chung Cường.

"Lần trước cô làm khá tốt, có chuyện gì với Gia Lâm?".

"Cũng không có gì, có lẽ lần trước làm vụ đó hơi mệt, muốn nhận công việc nhẹ nhàng hơn". Nghiêu Vũ cố tìm lí do, cười thật tươi nói, "Gia Lâm là khách hàng lớn, chắc chắn còn những việc khác nữa đúng không? Ông anh?".

Chặt đổ cây để khỏi nghe quạ kêu! Dứt khoát không liên quan! Như vậy mới dễ sống. Nghiêu Vũ ra quyết định.

Prev 1 ... 57 58 59 60 61 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000450