Chung Cường lắc đầu, nói: "Thôi được, đúng là không biết điều! Chẳng lẽ còn phải nài nỉ xin cô kiếm tiền? Nhưng mà tôi đã giúp, cô cũng phải giúp tôi một việc".
"Việc gì?".
"Cô bạn xinh đẹp của cô?". Chung Cường không quên Trần Tuệ An anh nhìn thấy hôm dự tiệc.
"Chuyện này, thưa sếp làm sếp thất vọng rồi, người ta đã có chồng!". Nghiêu Vũ cười ha hả.
"Vậy cô còn cô bạn nào đẹp như thế nữa không?".
"Có!".
"Thật không?".
"Đương nhiên là thật, anh cũng quen!".
Chung Cường băn khoăn nhìn cô. Nghiêu Vũ cười tinh quái, "Đỗ Lối! Khoa Văn, còn đẹp hơn Tuệ An, chính là cô ta!".
"Con nhỏ này! Dám đùa ta!".
Nghiêu Vũ không hiểu.
"Người đẹp như Đỗ Lối, anh cô có nuôi nổi không? Thế mà cũng làm mối! Anh vẫn thích kiểu dịu dàng!".
Chung Cường vẫn mơ màng nhớ tới vẻ đẹp dịu dàng của Tuệ An.
Nghiêu Vũ bụm môi cười, "Vậy sếp cứ từ từ mà mơ, em đi đây, có việc gì khác báo anh Triệu giao cho em!".
Cô ngồi trong phòng làm việc nhẩm tính tháng trước do thiết kế quảng cáo cho Gia Lâm cả lương lẫn thưởng tổng cộng được tám ngàn, không có khách hàng lớn như thế lương bình quân chỉ ba bốn ngàn. Càng tính càng nát ruột! Nếu được mấy vạn, có khi cô nhận làm cũng nên. Xem ra chẳng phải mình hào hiệp gì, mà là tiền chưa đủ cao, nghĩ vậy lại thấy buồn cười.
"Nghiêu Vũ, việc của Gia Lâm lần trước làm rất tốt, sao lần này lại không giao cho chị?". Tiểu Điền thấy chị Đường phấn khởi nhận việc, buột miệng hỏi nhỏ.
"Không thể một mình tranh làm hết, mọi người thay nhau làm!".
Phòng thiết kế của Đại Đường có bốn người, Nghiêu Vũ, Tiểu Điền, chị Đường và anh Triệu. Anh Triệu là trưởng phòng, ngoài những vụ lớn, bình thường đều do ba người đảm nhiệm. Nghiêu Vũ nghe Tiểu Điền nói vậy cảm thấy không nhận cũng tốt, nếu mình độc chiếm Gia Lâm, người khác sẽ không vui.
Sực nhớ Thiên Trần bị cảm. Không biết đã khỏi chưa, liền gọi điện, máy bận. Vừa cúp máy, lại có người gọi, Nghiêu Vũ nghe điện phấn khởi, "Thiên Trần, đang định gọi cho cậu".
"Bây giờ đừng gọi, một tiếng nữa, nhớ đấy, khoảng hơn sáu rưỡi gọi lại! Đúng, phải là một giọng đàn ông, đừng dùng máy của cậu! Cứ nói là cơ quan có việc gọi đi phỏng vấn! Mẹ mình đến rồi, cúp máy đây". Giọng Thiên Trần rất nhỏ, rất vội vàng.
Nghiêu Vũ cười vang, không nói cũng biết, tối nay Thiên Trần định thoát khỏi chiếc lồng chim. Cô ngẫm nghĩ, quay trở về phòng Chung Cường, "Ông anh, mấy lần muốn mời anh đi ăn, tối nay rảnh không?".
"Tốt quá!". Chung Cường nhận lời ngay.
Trời tối dần, ven sông đèn sáng như sao, Nghiêu Vũ mời Chung Cường đến ăn ở quán cá ven sông. Quán nhỏ đã cũ. Diện tích không lớn, bên trong chỉ có năm, sáu chiếc bàn, đó là những quán cũ còn sót lại từ ngày trước. Nghiêu Vũ quen ngồi bên cửa sổ, gọi món một cách thành thạo.
"Sao lại tìm đến chỗ này?".
"Hồi đại học hay đến, ông anh, cá ở đây ngon tuyệt". Nghiêu Vũ biết, có những thói quen của mình đã gắn với Đồng Tư Thành, ví dụ sưu tầm ly rượu, ví dụ đến quán cá ngày trước Đồng Tư Thành đưa đi.
Không phải vì nhớ, vì hoài niệm mà làm như vậy, chỉ là trong thói quen lại chứa những hồi ức cũ một cách vô thức.
Nồi lẩu sôi lục bục, tỏa mùi thơm phức. Cô hít sâu một hơi, mùi thơm kích thích khẩu vị, "Ông anh, ở đây có tôm chiên, cá nhỏ rán giòn cũng ngon, chúng ta ăn đồ vặt trước chứ?".
"Ừ".
"Ông anh, lát nữa anh giúp em một việc được không, khoảng hơn sáu rưỡi". Nghiêu Vũ gắp một con tôm, vừa ăn vừa nheo mắt nhìn Chung Cường, nhiệm vụ Thiên Trần giao nhất định phải hoàn thành.
Chung Cường buồn cười nhìn cô, "Em có lòng mời anh đi ăn, nói đi, xem anh có làm được không!".
"Ô, em thật sự muốn mời anh, việc em nhờ chỉ là gọi một cú điện, anh gọi giúp em một cú điện thoại!". Nghiêu Vũ vội thanh minh.
Thời tiết tháng mười hai thỉnh thoảng có mưa bay, Nghiêu Vũ ngồi trong quán ăn rất hào hứng, trời lạnh căm căm, ăn cá nóng hổi, thật quá hạnh phúc.
Không chỉ ngồi với người yêu mới hạnh phúc. Nghiêu Vũ hài lòng cười, cô thường cảm thấy hạnh phúc. Làm xong một thiết kế thấy hạnh phúc, ăn một bữa ngon thấy hạnh phúc.
Tri túc thường lạc, biết tự hài lòng là sướng! Mình như thế này cũng là tự hài lòng sao? Nghiêu Vũ không rõ lắm phạm trù khái niệm đó, chỉ nghĩ, nên trân trọng hiện tại.
Xem đồng hồ, thầm nghĩ Thiên Trần đang nóng ruột chờ điện thoại, liền nói với Chung Cường: "Ông anh, phiền anh gọi giúp cho bạn em, cô ấy...".
Nghiêu Vũ nhìn thấy một người cao lớn đi vào quán, liền im bặt, hi vọng anh ta không nhìn thấy cô. Nghiêu Vũ cúi đầu, nói tiếp: "Nói là cơ quan có việc gấp cần đi phỏng vấn, bảo cô ấy đến ngay...".
"Phó giám đốc Chung! Thật khéo, hai người cũng đến ăn ở đây?". Hứa Dực Trung niềm nở chào hỏi. Hôm đó anh để Trương Lâm Sơn say mềm, bị Tuệ An chỉnh một trận, tối nay mời vợ chồng họ đi ăn để chuộc tội. Tuệ An nói hồi đại học thường đến quán này, không ngờ gặp Nghiêu Vũ và Chung Cường.
Chung Cường ngoái đầu nhìn thấy Hứa Dực Trung hồ hởi chào, "Phó tổng Hứa đi một mình hay với bạn?".
Vợ chồng Trương Lâm Sơn chưa đến, anh đến trước, kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, "Hẹn bạn rồi! À, Nghiêu Vũ, tôi hẹn vợ chồng Trương Lâm Sơn, ngồi chung bàn hay ngồi riêng?".
"Việc gì?".
"Cô bạn xinh đẹp của cô?". Chung Cường không quên Trần Tuệ An anh nhìn thấy hôm dự tiệc.
"Chuyện này, thưa sếp làm sếp thất vọng rồi, người ta đã có chồng!". Nghiêu Vũ cười ha hả.
"Vậy cô còn cô bạn nào đẹp như thế nữa không?".
"Có!".
"Thật không?".
"Đương nhiên là thật, anh cũng quen!".
Chung Cường băn khoăn nhìn cô. Nghiêu Vũ cười tinh quái, "Đỗ Lối! Khoa Văn, còn đẹp hơn Tuệ An, chính là cô ta!".
"Con nhỏ này! Dám đùa ta!".
Nghiêu Vũ không hiểu.
"Người đẹp như Đỗ Lối, anh cô có nuôi nổi không? Thế mà cũng làm mối! Anh vẫn thích kiểu dịu dàng!".
Chung Cường vẫn mơ màng nhớ tới vẻ đẹp dịu dàng của Tuệ An.
Nghiêu Vũ bụm môi cười, "Vậy sếp cứ từ từ mà mơ, em đi đây, có việc gì khác báo anh Triệu giao cho em!".
Cô ngồi trong phòng làm việc nhẩm tính tháng trước do thiết kế quảng cáo cho Gia Lâm cả lương lẫn thưởng tổng cộng được tám ngàn, không có khách hàng lớn như thế lương bình quân chỉ ba bốn ngàn. Càng tính càng nát ruột! Nếu được mấy vạn, có khi cô nhận làm cũng nên. Xem ra chẳng phải mình hào hiệp gì, mà là tiền chưa đủ cao, nghĩ vậy lại thấy buồn cười.
"Nghiêu Vũ, việc của Gia Lâm lần trước làm rất tốt, sao lần này lại không giao cho chị?". Tiểu Điền thấy chị Đường phấn khởi nhận việc, buột miệng hỏi nhỏ.
"Không thể một mình tranh làm hết, mọi người thay nhau làm!".
Phòng thiết kế của Đại Đường có bốn người, Nghiêu Vũ, Tiểu Điền, chị Đường và anh Triệu. Anh Triệu là trưởng phòng, ngoài những vụ lớn, bình thường đều do ba người đảm nhiệm. Nghiêu Vũ nghe Tiểu Điền nói vậy cảm thấy không nhận cũng tốt, nếu mình độc chiếm Gia Lâm, người khác sẽ không vui.
Sực nhớ Thiên Trần bị cảm. Không biết đã khỏi chưa, liền gọi điện, máy bận. Vừa cúp máy, lại có người gọi, Nghiêu Vũ nghe điện phấn khởi, "Thiên Trần, đang định gọi cho cậu".
"Bây giờ đừng gọi, một tiếng nữa, nhớ đấy, khoảng hơn sáu rưỡi gọi lại! Đúng, phải là một giọng đàn ông, đừng dùng máy của cậu! Cứ nói là cơ quan có việc gọi đi phỏng vấn! Mẹ mình đến rồi, cúp máy đây". Giọng Thiên Trần rất nhỏ, rất vội vàng.
Nghiêu Vũ cười vang, không nói cũng biết, tối nay Thiên Trần định thoát khỏi chiếc lồng chim. Cô ngẫm nghĩ, quay trở về phòng Chung Cường, "Ông anh, mấy lần muốn mời anh đi ăn, tối nay rảnh không?".
"Tốt quá!". Chung Cường nhận lời ngay.
Trời tối dần, ven sông đèn sáng như sao, Nghiêu Vũ mời Chung Cường đến ăn ở quán cá ven sông. Quán nhỏ đã cũ. Diện tích không lớn, bên trong chỉ có năm, sáu chiếc bàn, đó là những quán cũ còn sót lại từ ngày trước. Nghiêu Vũ quen ngồi bên cửa sổ, gọi món một cách thành thạo.
"Sao lại tìm đến chỗ này?".
"Hồi đại học hay đến, ông anh, cá ở đây ngon tuyệt". Nghiêu Vũ biết, có những thói quen của mình đã gắn với Đồng Tư Thành, ví dụ sưu tầm ly rượu, ví dụ đến quán cá ngày trước Đồng Tư Thành đưa đi.
Không phải vì nhớ, vì hoài niệm mà làm như vậy, chỉ là trong thói quen lại chứa những hồi ức cũ một cách vô thức.
Nồi lẩu sôi lục bục, tỏa mùi thơm phức. Cô hít sâu một hơi, mùi thơm kích thích khẩu vị, "Ông anh, ở đây có tôm chiên, cá nhỏ rán giòn cũng ngon, chúng ta ăn đồ vặt trước chứ?".
"Ừ".
"Ông anh, lát nữa anh giúp em một việc được không, khoảng hơn sáu rưỡi". Nghiêu Vũ gắp một con tôm, vừa ăn vừa nheo mắt nhìn Chung Cường, nhiệm vụ Thiên Trần giao nhất định phải hoàn thành.
Chung Cường buồn cười nhìn cô, "Em có lòng mời anh đi ăn, nói đi, xem anh có làm được không!".
"Ô, em thật sự muốn mời anh, việc em nhờ chỉ là gọi một cú điện, anh gọi giúp em một cú điện thoại!". Nghiêu Vũ vội thanh minh.
Thời tiết tháng mười hai thỉnh thoảng có mưa bay, Nghiêu Vũ ngồi trong quán ăn rất hào hứng, trời lạnh căm căm, ăn cá nóng hổi, thật quá hạnh phúc.
Không chỉ ngồi với người yêu mới hạnh phúc. Nghiêu Vũ hài lòng cười, cô thường cảm thấy hạnh phúc. Làm xong một thiết kế thấy hạnh phúc, ăn một bữa ngon thấy hạnh phúc.
Tri túc thường lạc, biết tự hài lòng là sướng! Mình như thế này cũng là tự hài lòng sao? Nghiêu Vũ không rõ lắm phạm trù khái niệm đó, chỉ nghĩ, nên trân trọng hiện tại.
Xem đồng hồ, thầm nghĩ Thiên Trần đang nóng ruột chờ điện thoại, liền nói với Chung Cường: "Ông anh, phiền anh gọi giúp cho bạn em, cô ấy...".
Nghiêu Vũ nhìn thấy một người cao lớn đi vào quán, liền im bặt, hi vọng anh ta không nhìn thấy cô. Nghiêu Vũ cúi đầu, nói tiếp: "Nói là cơ quan có việc gấp cần đi phỏng vấn, bảo cô ấy đến ngay...".
"Phó giám đốc Chung! Thật khéo, hai người cũng đến ăn ở đây?". Hứa Dực Trung niềm nở chào hỏi. Hôm đó anh để Trương Lâm Sơn say mềm, bị Tuệ An chỉnh một trận, tối nay mời vợ chồng họ đi ăn để chuộc tội. Tuệ An nói hồi đại học thường đến quán này, không ngờ gặp Nghiêu Vũ và Chung Cường.
Chung Cường ngoái đầu nhìn thấy Hứa Dực Trung hồ hởi chào, "Phó tổng Hứa đi một mình hay với bạn?".
Vợ chồng Trương Lâm Sơn chưa đến, anh đến trước, kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, "Hẹn bạn rồi! À, Nghiêu Vũ, tôi hẹn vợ chồng Trương Lâm Sơn, ngồi chung bàn hay ngồi riêng?".


