Chung Cường lái xe đi, Nghiêu Vũ không ngờ, đi ăn một bữa cá cuối cùng phải thức đêm làm việc, lại là việc của Gia Lâm mà cô không muốn liên quan, lòng không khỏi ấm ức.
"Đến công ty tôi làm hay là mang về nhà làm?". Hứa Dực Trung vừa lái xe vừa hỏi cô, vẻ ấm ức của Nghiêu Vũ anh nhìn thấy hết, thở mạnh từng hơi như xả ra nỗi bực trong lòng bấy lâu. Tối nay tuy lạnh, nhưng không khí đêm mưa lạnh một cách trong lành vô cùng dễ chịu!
Sự đời chẳng có gì tuyệt đối! Anh tán đồng quan điểm này. Nghiêu Vũ đã không động lòng bởi vẻ điển trai của anh, cũng không màng tiền bạc của anh, anh nhất định dùng hai thứ đó để đập cô choáng váng! Không cần anh đập, chỉ cần bỏ tiền để Vương Lũy đập!
Anh bất chợt nảy ra ý định giao hết cho Đại Đường phụ trách tổ chức chương trình mừng Giáng sinh, lúc đầu cũng thấy như vậy sẽ tốn kém hơn, nhưng lại nghĩ, công ty quảng cáo chuyên nghiệp làm sẽ hiệu quả hơn, mất ít tiền nhưng lại được cái lợi khác. Hứa Dực Trung tìm ra đầy đủ lí do để công tư lẫn lộn.
Nghiêu Vũ không bằng lòng, anh đã nhìn ra, nhưng cô vẫn nhận, lại còn lập tức quay về bắt tay vào việc. Hứa Dực Trung cực kì hài lòng bởi ý nghĩ bất chợt đó. Vừa có thể làm tốt chương trình Giáng sinh ở sơn trang, vừa cải thiện tâm trạng của mình. Nếu không có Nghiêu Vũ ở đây, anh rất muốn cười thật to.
"Tôi quen làm ở nhà". Đến tập đoàn Gia Lâm? Làm gì có chuyện! Ngộ nhỡ gặp Đỗ Lối, mình lại phải tỏ ra ngại ngùng như xâm phạm địa bàn của cô ta!
Hứa Dực Trung đưa Nghiêu Vũ về nhà. Xuống xe, anh giao cho cô chiếc USB, "Tư liệu đều trong đó".
"Quảng cáo của công ty?".
"Đều ở trong đó!".
Nghiêu Vũ đón chiếc USB rồi đi ngay, không biết phải làm đến lúc nào, vừa than thở mình xúi quẩy, lại phải nghĩ đến món tiền kiếm được để tự an ủi, đi được mấy bước, không thể nén được nữa, cô ngoái đầu nhoẻn cười với Hứa Dực Trung, "Nhớ đấy, tiền làm thêm không phải tính từ ngày mai mà tính từ tối nay! À, khoản tiền đó bên ấy tính thế nào?".
"Một trăm đồng một ngày! Đêm nay vất vả cho cô rồi". Hứa Dực Trung cười tinh quái.
Nghiêu Vũ về nhà tắm táp, trước khi thức đêm cô muốn mình phải sạch sẽ dễ chịu, hít một hơi khích lệ mình, mở máy tính bắt đầu làm việc.
Không phải cô không biết, đây là ý nghĩ bất chợt của Hứa Dực Trung, nếu tối nay không gặp anh ta chắc chắn không có chuyện. Cho dù có, cũng không gấp như vậy, làm gì có chuyện cần ngay sáng mai.
Lấy ra tờ bạc một trăm đồng để lên bàn máy tính, Nghiêu Vũ thỉnh thoảng lại liếc mắt, miệng liên tục lẩm bẩm, đây là làm thêm, vì tiền, vì tiền! Làm thêm một tuần là được bảy trăm, cộng thêm tiền thưởng sẽ có bốn ngàn, một tháng có thể mua được bốn mét vuông nhà.
Hứa Dực Trung hà tất phải thù cô như thế? Dám dùng tiền để đập cô? Nghiêu Vũ viết được một lát, lại nghĩ đến chuyện đó, anh ta dù tỏ ra nghiêm túc đến mấy, cô cũng không dám tin nửa chữ. Lại nghĩ đến những lần tiếp xúc gần đây với Hứa Dực Trung, anh ta vui vẻ mang tài liệu giúp cô, cô còn mời anh ta một chầu Hamburger ở nhà hàng Macdonal. Lòng người vẫn thế, Nghiêu Vũ thở dài.
Cô lấy tờ giấy, vẽ một cái đầu lợn to đùng, viết ba chữ "Hứa Dực Trung" để lên tờ bạc một trăm, nhìn tờ bạc, nhìn hình vẽ đầu lợn, lại cắm cúi làm.
Nghiêu Vũ vừa đi, Hứa Dực Trung ngồi trong xe bật cười ha hả. Anh tưởng tượng cảnh Nghiêu Vũ với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, đến công ty cung kính đưa kịch bản cho anh, còn anh với dáng vẻ bề trên, bới lông tìm vết yêu cầu cô chỉnh sửa chẵn một ngày nữa, nghĩ vậy thấy khoái chí vô cùng!
Anh đã nói với Vương Lũy, lần này cần gấp, việc tìm người dẫn chương trình và ban nhạc, Gia Lâm sẽ phối hợp, quảng cáo cũng ra rồi, chương trình cho dù thứ ba mới hoàn thành, thứ năm cũng có thời gian chuẩn bị thỏa đáng. Anh sung sướng đắc ý, mọi hậm hực vì bị Nghiêu Vũ phớt lờ lập tức biến mất.
Hứa Dực Trung ung dung trở về nhà tắm rửa, lên mạng chơi game Truyền kì. Lâu lắm không có tâm trạng hưng phấn như vậy, trong game hôm nay anh giết người cũng đặc biệt hưng phấn! Đến mười một rưỡi, tắt máy tính, đặt mình xuống là ngủ, ngủ sớm dậy sớm, làm việc nghỉ ngơi có quy luật, người khỏe re!
Đêm đó anh ngủ rất say, rất dễ chịu, đến nỗi tỉnh dậy vẫn nghĩ, sao dậy sớm thế, xem đồng hồ, bốn rưỡi sáng.
Tại sao anh vui như vậy? Bốn rưỡi sáng đã tỉnh giấc! Gió lạnh tháng mười hai lọt vào phòng, anh khẽ rùng mình, đầu càng tỉnh táo.
Tại sao gặp Nghiêu Vũ là anh có trạng thái như vậy? Vừa nghĩ thế lại không vui, rồi bỗng cảm thấy quyết định bất chợt của mình tối qua dường như không ổn, đem chuyện riêng vào công việc quả thực không hay, dù có lợi cho công ty thế nào, xuất phát điểm như vậy cũng là không nên.
Nhìn sắc trời anh nghĩ, Nghiêu Vũ đã làm xong chưa? Liệu cô có thức trắng đêm để làm.
Hứa Dực Trung lại nhấp ngụm trà, quyết định dù sao việc đã rồi, không nghĩ nữa, thay bộ đồ thể thao định đi chạy bộ, xuống lầu lại thay đổi ý định, lái xe đến nhà Nghiêu Vũ.
"Đến công ty tôi làm hay là mang về nhà làm?". Hứa Dực Trung vừa lái xe vừa hỏi cô, vẻ ấm ức của Nghiêu Vũ anh nhìn thấy hết, thở mạnh từng hơi như xả ra nỗi bực trong lòng bấy lâu. Tối nay tuy lạnh, nhưng không khí đêm mưa lạnh một cách trong lành vô cùng dễ chịu!
Sự đời chẳng có gì tuyệt đối! Anh tán đồng quan điểm này. Nghiêu Vũ đã không động lòng bởi vẻ điển trai của anh, cũng không màng tiền bạc của anh, anh nhất định dùng hai thứ đó để đập cô choáng váng! Không cần anh đập, chỉ cần bỏ tiền để Vương Lũy đập!
Anh bất chợt nảy ra ý định giao hết cho Đại Đường phụ trách tổ chức chương trình mừng Giáng sinh, lúc đầu cũng thấy như vậy sẽ tốn kém hơn, nhưng lại nghĩ, công ty quảng cáo chuyên nghiệp làm sẽ hiệu quả hơn, mất ít tiền nhưng lại được cái lợi khác. Hứa Dực Trung tìm ra đầy đủ lí do để công tư lẫn lộn.
Nghiêu Vũ không bằng lòng, anh đã nhìn ra, nhưng cô vẫn nhận, lại còn lập tức quay về bắt tay vào việc. Hứa Dực Trung cực kì hài lòng bởi ý nghĩ bất chợt đó. Vừa có thể làm tốt chương trình Giáng sinh ở sơn trang, vừa cải thiện tâm trạng của mình. Nếu không có Nghiêu Vũ ở đây, anh rất muốn cười thật to.
"Tôi quen làm ở nhà". Đến tập đoàn Gia Lâm? Làm gì có chuyện! Ngộ nhỡ gặp Đỗ Lối, mình lại phải tỏ ra ngại ngùng như xâm phạm địa bàn của cô ta!
Hứa Dực Trung đưa Nghiêu Vũ về nhà. Xuống xe, anh giao cho cô chiếc USB, "Tư liệu đều trong đó".
"Quảng cáo của công ty?".
"Đều ở trong đó!".
Nghiêu Vũ đón chiếc USB rồi đi ngay, không biết phải làm đến lúc nào, vừa than thở mình xúi quẩy, lại phải nghĩ đến món tiền kiếm được để tự an ủi, đi được mấy bước, không thể nén được nữa, cô ngoái đầu nhoẻn cười với Hứa Dực Trung, "Nhớ đấy, tiền làm thêm không phải tính từ ngày mai mà tính từ tối nay! À, khoản tiền đó bên ấy tính thế nào?".
"Một trăm đồng một ngày! Đêm nay vất vả cho cô rồi". Hứa Dực Trung cười tinh quái.
Nghiêu Vũ về nhà tắm táp, trước khi thức đêm cô muốn mình phải sạch sẽ dễ chịu, hít một hơi khích lệ mình, mở máy tính bắt đầu làm việc.
Không phải cô không biết, đây là ý nghĩ bất chợt của Hứa Dực Trung, nếu tối nay không gặp anh ta chắc chắn không có chuyện. Cho dù có, cũng không gấp như vậy, làm gì có chuyện cần ngay sáng mai.
Lấy ra tờ bạc một trăm đồng để lên bàn máy tính, Nghiêu Vũ thỉnh thoảng lại liếc mắt, miệng liên tục lẩm bẩm, đây là làm thêm, vì tiền, vì tiền! Làm thêm một tuần là được bảy trăm, cộng thêm tiền thưởng sẽ có bốn ngàn, một tháng có thể mua được bốn mét vuông nhà.
Hứa Dực Trung hà tất phải thù cô như thế? Dám dùng tiền để đập cô? Nghiêu Vũ viết được một lát, lại nghĩ đến chuyện đó, anh ta dù tỏ ra nghiêm túc đến mấy, cô cũng không dám tin nửa chữ. Lại nghĩ đến những lần tiếp xúc gần đây với Hứa Dực Trung, anh ta vui vẻ mang tài liệu giúp cô, cô còn mời anh ta một chầu Hamburger ở nhà hàng Macdonal. Lòng người vẫn thế, Nghiêu Vũ thở dài.
Cô lấy tờ giấy, vẽ một cái đầu lợn to đùng, viết ba chữ "Hứa Dực Trung" để lên tờ bạc một trăm, nhìn tờ bạc, nhìn hình vẽ đầu lợn, lại cắm cúi làm.
Nghiêu Vũ vừa đi, Hứa Dực Trung ngồi trong xe bật cười ha hả. Anh tưởng tượng cảnh Nghiêu Vũ với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, đến công ty cung kính đưa kịch bản cho anh, còn anh với dáng vẻ bề trên, bới lông tìm vết yêu cầu cô chỉnh sửa chẵn một ngày nữa, nghĩ vậy thấy khoái chí vô cùng!
Anh đã nói với Vương Lũy, lần này cần gấp, việc tìm người dẫn chương trình và ban nhạc, Gia Lâm sẽ phối hợp, quảng cáo cũng ra rồi, chương trình cho dù thứ ba mới hoàn thành, thứ năm cũng có thời gian chuẩn bị thỏa đáng. Anh sung sướng đắc ý, mọi hậm hực vì bị Nghiêu Vũ phớt lờ lập tức biến mất.
Hứa Dực Trung ung dung trở về nhà tắm rửa, lên mạng chơi game Truyền kì. Lâu lắm không có tâm trạng hưng phấn như vậy, trong game hôm nay anh giết người cũng đặc biệt hưng phấn! Đến mười một rưỡi, tắt máy tính, đặt mình xuống là ngủ, ngủ sớm dậy sớm, làm việc nghỉ ngơi có quy luật, người khỏe re!
Đêm đó anh ngủ rất say, rất dễ chịu, đến nỗi tỉnh dậy vẫn nghĩ, sao dậy sớm thế, xem đồng hồ, bốn rưỡi sáng.
Tại sao anh vui như vậy? Bốn rưỡi sáng đã tỉnh giấc! Gió lạnh tháng mười hai lọt vào phòng, anh khẽ rùng mình, đầu càng tỉnh táo.
Tại sao gặp Nghiêu Vũ là anh có trạng thái như vậy? Vừa nghĩ thế lại không vui, rồi bỗng cảm thấy quyết định bất chợt của mình tối qua dường như không ổn, đem chuyện riêng vào công việc quả thực không hay, dù có lợi cho công ty thế nào, xuất phát điểm như vậy cũng là không nên.
Nhìn sắc trời anh nghĩ, Nghiêu Vũ đã làm xong chưa? Liệu cô có thức trắng đêm để làm.
Hứa Dực Trung lại nhấp ngụm trà, quyết định dù sao việc đã rồi, không nghĩ nữa, thay bộ đồ thể thao định đi chạy bộ, xuống lầu lại thay đổi ý định, lái xe đến nhà Nghiêu Vũ.

