Ring ring
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2020
- Tình trạng: Hoàn thành
Nghiêu Vũ cảm kích nhìn Chung Cường, thuận tay gắp cho anh miếng cá để tỏ lòng cảm ơn. Chung Cường nén cười chấp nhận nịnh bợ của Nghiêu Vũ. Mắt liếc hai người trước mặt, thầm nghĩ, có phải Nghiêu Vũ không nhận việc của Gia Lâm là vì Hứa Dực Trung?

Hứa Dực Trung thấy Nghiêu Vũ vội vàng gắp cá cho Chung Cường, lại buồn cười, đúng là cố tình nịnh bợ.

Cô không muốn qua lại với Gia Lâm như vậy sao?

Không! Không muốn qua lại với anh như vậy sao? Thái độ đó Hứa Dực Trung gọi là: Khiêu khích!

Anh rút điện thoại thong thả nhắn mấy cái tin, thấy hồi âm liền cười: "Chung Cường, Giáng sinh và tết Dương lịch sắp đến, Giáng sinh năm nay tập đoàn chúng tôi tổ chức hoạt động vui chơi mấy ngày liền ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, tôi đã trao đổi với tổng giám đốc Vương của các cậu, thời gian hơi gấp, phòng kế hoạch của tập đoàn đang tập trung vào dự án mới, chương trình vui mừng Giáng sinh và thiết kế trang trí các hoạt động của cả năm mới đều giao cho công ty các cậu làm. Ý Vương tổng là giao cho Nghiêu Vũ".

Chung Cường ngẩn người, giám đốc đã quyết, chỉ có chấp hành. Anh liếc Nghiêu Vũ, "Được rồi, giám đốc Vương quyết định là được".

Nghiêu Vũ đang ăn miếng cá, không hiểu sao bỗng thấy không ngon nữa? Đã dứt khoát từ chối việc của Gia Lâm, còn đang xót ruột vì tiền bay mất, bây giờ việc vẫn đến tay, cô nhăn nhó, rút cuộc việc này là tốt hay xấu?

"Nghiêu Vũ, thời gian rất gấp, vốn dĩ giám đốc Vương lát nữa gọi điện cho các bạn, tôi gặp các bạn nhân tiện nói luôn. Hôm nay thứ bảy, ngày mai phải có kịch bản cho chương trình! Thứ năm đã phải hoàn thành trang trí khu vui chơi. Từ thứ sáu đến chủ nhật là chương trình vui chơi mừng Giáng sinh kéo dài ba ngày. Chúng tôi đã cho quảng cáo rồi". Hứa Dực Trung thấy Nghiêu Vũ ngồi ngây, bỗng sướng phát điên.

Anh giả bộ nghiêm trang thở dài, "Quảng cáo dự án mới của chúng tôi phải ra trước Tết, quả thật chưa có chuẩn bị chút nào cho chương trình mừng Giáng sinh, vì vậy quyết định giao tất cả cho Đai Đường, lần này cô vất vả rồi. Tôi và giám đốc Vương bên đó đã thỏa thuận, bắt đầu từ ngày mai tập đoàn chúng tôi sẽ tính tiền làm thêm cho nhân viên".

Nghiêu Vũ thầm tính, thời gian một đêm, anh ta chỉ cho cô thời gian một đêm để hoàn thành kịch bản chương trình vui chơi mừng Giáng sinh! Lại còn bố trí tiết mục, người dẫn chương trình, anh ta có lương tâm không? Cô trợn mắt nhìn Hứa Dực Trung, nói thủng thẳng: "Tôi hỏi lại giám đốc Vương!".

Hứa Dực Trung hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối, lập tức gọi cho Vương Lũy, "Lũy Tử à, Chung Cường, Nghiêu Vũ và tôi đang ăn cơm, chính là chương trình liên hoan mừng Giáng sinh, anh cũng biết, thời gian rất gấp, anh nói với họ một câu".

Chung Cường đón điện thoại, ậm ừ vài câu đưa cho Nghiêu Vũ.

"Nghiêu Vũ, cô cứ lên kịch bản chương trình liên hoan trước, tôi bảo Tiểu Điền liên hệ người dẫn chương trình và biểu diễn ca nhạc. Phải làm thật tốt, nếu thành công nhất định hậu thưởng các bạn!". Vương Lũy nói mấy câu cúp máy.

Nghiêu Vũ và Chung Cường trố mắt nhìn nhau rất lâu. Hứa Dực Trung nhìn thái độ của Chung Cường và Nghiêu Vũ không nhịn được cười, hỏi lại Vương Lũy ư? Một việc tốt như thế rơi vào đầu anh ta, anh ta cười còn không kịp sao còn từ chối? Anh giả bộ than thở, "Thời gian rất gấp, rất xin lỗi, hôm nay coi như tôi mời hai người". Nói xong còn gắp cho Nghiêu Vũ miếng cá, "Cá ở đây đúng là rất ngon, cô Nghiêu ăn nhiều một chút". Nghiêu Vũ lặng thinh, lòng ngán ngẩm, lại còn có chuyện ép người ta kiếm tiền! Cô cảm thấy miếng cá Hứa Dực Trung gắp cho cô quá nhiều xương dăm. Chợt nghĩ câu nói trong tiểu thuyết Vòng đời vây bủa[1> của Tiền Chung Thư: Sự độc ác của con người thật thà như hạt sạn trong cơm và xương dăm trong cá, khiến người ta phải chịu nỗi khổ bất ngờ không thể lường trước. Hứa Dực Trung đột nhiên muốn cô thức đêm làm cho xong công việc chẳng khác nào sự độc ác kia, khiến cô chối không được, nhận không xong.

[1> Một tác phẩm kinh điển mà bộ Giáo dục Trung Quốc quy định học sinh bắt buộc phải học. Đã được xuất bản tại Việt Nam.

Đằng nào việc cũng rơi xuống đầu, làm sớm vẫn tốt hơn. Cô ngẩng đầu nhìn Hứa Dực Trung, "Yêu cầu thế nào?".

"Mừng Giáng sinh thật rôm rả, cộng với tiết mục đặc sắc của chúng tôi, khiến người ta nhìn thấy là muốn đến, nhất định phải đặc biệt! À, các khu suối nước nóng khác chắc đều có những hoạt động thu hút khách, chúng tôi đặt một số giải thưởng lớn, giải cao nhất là hai ngàn đồng. Tổng số tiền chi cho giải thưởng tôi không nhớ rõ lắm, đợi lát nữa sẽ đưa tư liệu cho cô".

Nghiêu Vũ không còn tâm trạng để ăn, nhìn đồng hồ đã hơn tám giờ, liền nói với Chung Cường: "Ông anh, lần này quá gấp, ngày mai đã phải xong, em nghĩ nên lấy tư liệu sớm để còn làm ngay, anh xem...".

"Tôi cũng ăn xong rồi, đi thôi, lấy tư liệu về làm cho sớm!". Chung Cường đã đoán ra, nếu tối nay không gặp họ, Hứa Dực Trung đi đâu đòi thiết kế chương trình ngay sáng mai? Nhưng anh không tiện lên tiếng, chuyện này giám đốc đã quyết, chỉ có Nghiêu Vũ phải vất vả suốt đêm.

Prev 1 ... 60 61 62 63 64 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000436