The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2044
- Tình trạng: Hoàn thành
Hưa Dực Trung nghiêng đầu nhìn cô, anh thích nhìn vẻ sung sướng của cô, cảm thấy những nơi nụ cười của cô vọng đến, bóng tối rút đi như thủy triều nhường cho khoảng không tươi sáng. "Lần sau thích gì, tôi sẽ ăn trộm cho cô!".

Nghiêu Vũ hoảng hốt, "Đừng, như thế không hay!".

"Ha ha!". Hứa Dực trung cười vang, Nghiêu Vũ quả thực rất thú vị, anh vừa cười vừa nói, "Ăn trộm nhiều cũng không thú vị, đúng không? Chỉ một giá nến này làm kỉ niệm được chứ? Nếu lương tâm cô cắn rứt, ngày mai tôi đưa tiền đến coi như mua lại!".

"Thôi, chỉ một lần này là được, hi hi!". Nghiêu Vũ lại cười, cứ nghĩ tới điệu bộ anh lúc thủ giá nến giấu vào trong áo lại không nhịn được cười.

Xuống xe, Nghiêu Vũ cầm giá nến lắc lắc trước mặt anh, "Hứa Dực trung, cảm ơn món quà Giáng sinh, quả thật rất bất ngờ, cảm ơn!". Khi cô cười lộ ra hàm răng trắng nhỏ, đều tăm tắm. Dưới ánh đèn đêm, bước chân vui như con hươu sung sướng.

Anh phấn chấn vô cùng, thái độ của Nghiêu Vũ lúc này quả thực rất tốt, cuối cùng cô đã gọi tên anh, luôn miệng cảm ơn.

"Nếu cô cần gì cứ xoa tay vào nó, biết đâu sẽ có vị thần xuất hiện thật!".

Anh cười ha hả nhìn cô đi lên cầu thang, đèn từng tầng lóe sáng rồi lại tắt, đã nhiều lần nhìn cô lên tầng như vậy, chỉ có lần này lòng anh lai láng một cảm xúc dịu dàng. Đến khi đèn tầng bảy sáng lên, anh bấm còi tạm biệt rồi mới phóng đi.

Trở về nhà, vào phòng tắm, rửa mặt, chợt phát hiện trong gương, mặt mình vẫn đang cười. Anh nghi hoặc nhìn vào gương nhe răng, lại ngây ra, rồi kinh ngạc, rốt cuộc mình bị làm sao, có thể ăn trộm giá nến ở nhà hàng cho Nghiêu Vũ? Lại còn sung sướng cười mãi không thôi?




Chương 17- Một mình trong gió lạnh

Đồng Tư Thành nhìn ánh đèn, cảm giác Nghiêu Vũ đang ở bên. Anh biết những lời nói của mình hai năm trước đã đập nát giấc mơ tình yêu của cô. Anh luôn cho rằng, do Nghiêu Vũ đọc quá nhiều tiểu thuyết, mà những gì tiểu thuyết viết đâu phải là hiện thực.

Đồng Tư Thành vừa về nước, chưa quen chênh lệch múi giờ, đêm không ngủ được, ngày ngủ ly bì. Anh cố gắng rút ngắn thời gian ngủ ban đêm, dành thời gian cùng Tiêu Dương lo liệu việc công ty. Công ty chưa khai trương, Tiêu Dương đã lôi kéo được mấy khách hàng cũ. Hai người rất vui, tràn đầy tin tưởng vào tương lai.

Thời gian này công việc chủ yếu do Tiêu Dương đảm trách, chiều và tối Đồng Tư Thành mới ghé qua công ty. Hai người mới tạm thuê ba nhân công, bận bù đầu.

"Sư huynh không đi gặp Nghiêu Vũ thật sao?". Tiêu Dương hiếu kì hỏi dò.

Đồng Tư Thành hôm sau đến công ty, mới ba ngày, dường như đã gầy hẳn, cứ như da thịt bị mất nước. Anh cười trả lời, "Để công ty ổn định đã".

Sau mười hai giờ đêm là Đồng Tư Thành không buồn ngủ nữa, anh mặc áo khoác đi đến nhà Nghiêu Vũ, không lên tầng, chỉ đứng dưới nhìn lên. Ngày trước Nghiêu Vũ không có thói quen thức đêm, mười hai giờ là đi ngủ. Nhưng đêm nay, đèn phòng cô đến hai giờ vẫn nhẫn nại phát ra ánh hồng ấm áp.

Cô thực sự đã khác ngày xưa. Đồng Tư Thành lặng lẽ đứng dưới tầng. Thời gian hai năm thay đổi con người ta bao nhiêu? Nghiêu Vũ bây giờ thói quen sinh hoạt đã thay đổi liệu có còn là Nghiêu Vũ anh quen thuộc?

Đồng Tư Thành nhìn lướt khu nhà tầng cũ kĩ, đây là kiểu nhà tập thể thập niên bảy, tám mươi thế kỷ trước, cao bảy tầng, tường ngoài quét vôi xám tróc lở, dán đầy các loại quảng cáo vặt, và những hình vẽ linh tinh.

Đây là khu tập thể quen thuộc, không cần vào anh cũng biết trên hành lang hẹp để đầy các kiểu thùng rác và đủ thứ tạp nham. Sống ở đây phần lớn người thu nhập trung bình hoặc thấp, mỗi buổi sáng sẽ có những bà nội trợ mặc đồ ngủ nhàu nát ra mua quà sáng, nếu có nhà nào cãi nhau thì cả tầng đều bị đánh thức.

Từ nhỏ Đồng Tư Thành đã ghét những người đàn bà đanh đá trong khu tập thể, lúc cãi nhau họ có thể đứng ở cái sân chung bên dưới chửi từ sáng đến trưa. Cư dân đa phần đã sống ở đây mấy chục năm, lúc vui vẻ mấy bà bê bát cơm ra ngoài đứng túm tụm vừa ăn vừa tán gẫu, nhưng lát sau có thể cãi nhau om sòm chỉ vì ống thoát nước bị tắt, nhà ai phải bỏ thêm ít tiền.

Từ rất lâu anh đã hạ quyết tâm không thể sống cuộc sống như vậy. Chỉ cần nghĩ đến để Nghiêu Vũ đến gõ cửa từng nhà thu tiền điện nước, va chạm với những người đàn bà đó, là anh không chịu nổi. Anh tuyệt đối không muốn sau này đi làm trở về nhà phải nghe Nghiêu Vũ phàn nàn giá chợ tăng, hoặc là hí hửng thông báo tháng này siêu thị đại hạ giá những mặt hàng gì.

Cuộc sống bao gồm những điều vụn vặt, nhưng Đồng Tư Thành cho rằng, nâng cao điêu kiện vật chất sẽ giảm đáng kể những chuyện vụn vặt đó. Anh dứt khoát giữ quan điểm đó.

Sau khi từ nước ngoài trở về, anh mua quà cho mẹ, mua dao cạo râu cho bố. Bố anh ngắm nghía hồi lâu, rồi đem dùng thử, ngày hôm sau đã thấy ông dùng lại bộ dao cạo cũ, ông bảo chỉ cần cạo được râu, bộ mới anh mua ông không nỡ dùng. Đồng Tư Thành không biết nói sao.

Thói quen tiết kiệm thâm căn cố để suy cho cùng đều là thói quen của người nghèo. Đồng Tư Thành không vội, khi nào có tiền, anh sẽ dần dần thay đổi tất cả những thói quen đó.

Ngồi bên một khóm hoa phía xa, gió lạnh tháng mười hai không làm anh thấy lạnh, nhìn ánh đèn lọt ra từ phòng Nghiêu Vũ, anh cảm thấy toàn thân tràn trề động lực.

Prev 1 ... 70 71 72 73 74 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000871