Hứa Dực Trung cười hì hì, "Tiệc tùng luôn phải tiếp khách, sợ uống nhiều, liền chuồn về nhà ngủ".
Đỗ Lối biết Hứa Dực Trung đang nói dối. Rõ ràng trong bữa tiệc cô không nhìn thấy anh. Nghe Vương Luỹ nói Nghiêu Vũ cũng đến, trình diện xong là đi, rốt cuộc Hứa Dực Trung có tìm thấy cô ta? Đêm qua chắc chắc anh không về nhà, Nghiêu Vũ không thể giữ anh ta lại, anh cùng với cô gái khác ư? Đầu cô vụt nghi ngờ.
Nghiêu Vũ vừa đến công ty, đã bị giám đốc Vương gọi đến văn phòng mắng một trận té tát. Vương Lũy đưa cho cô ba bản tài liệu, cô vừa nhìn đã ngẩn người.
"Giám đốc, chuyện này không thể trùng hợp như thế!". Cô bình tĩnh nói.
Tối qua Vương Lũy bị giám đốc sơn trang suối nóng nói kháy một câu, Đỗ Lối cũng ở đó, anh không tin, kiểm tra lại, quả nhiên thiết kế chương trình vui chơi mừng Giáng sinh của Nghiêu Vũ rất giống chương trình của ba sơn trang kia. "Cô nói xem, một chương trình thiết kế như vậy mặt mũi nào nhận tiền của Gia Lâm cao như thế? May bạn cũ Đỗ Lối cũng ở đó nói giúp cô".
Nghiêu Vũ sững ra hồi lâu, chỉ nói gọn lỏn, "Để tôi xem lại!".
Cô so sánh kĩ chương trình của bốn sơn trang, phát hiện mục thiết kế giải thưởng lớn nhất và các trò chơi đều giống nhau. Khiến cô kinh ngạc nhất là món quà thật treo trên cây thông Noel cũng giống nhau. Nhìn chung những chiếc hộp nhỏ trên cây thông chỉ mang tính trang trí, không có quà thật. Ngoài ra, trò chơi cướp bóng trên hồ nước nóng, cũng giống hệt.
Nghiêu Vũ rất băn khoăn. Thầm nghĩ, có phải thiết kế chương trình của mình quá bình thường, hay là có người tiết lộ ra ngoài. Cô nhìn Vương Lũy, Đỗ Lối nói giúp cô? Cô ta tốt bụng thế ư?
Cô cũng không muốn giải thích, lạnh nhạt nói với Vương Lũy: "Tôi ít kinh nghiệm, chỉ thiết kế được chương trình tầm thường như vậy, xin lỗi.
Vương Lũy thở dài, chương trình vui chơi mừng Giáng sinh loanh quanh cũng chỉ có vài tiết mục đại loại như ca nhạc, rút thăm trúng thưởng, vội đấu dịu, "Cô còn trẻ, cần học nhiều, động não nhiều, mặc dù giống nhau, nhưng chương trình vui chơi của sơn trang Gia Lâm vẫn rất thành công, khách đến rất đông".
Nghiêu Vũ bật cười, lễ Giáng sinh chỗ nào chẳng đông. "Không còn việc gì nữa, tôi đi đây!".
Rời văn phòng giám đốc, Nghiêu Vũ bình tĩnh suy nghĩ, một chương trình thiết kế như vậy muốn biết nội dụng thực ra không khó, nếu có ý đồ cạnh tranh với Gia Lâm chỉ cần hỏi dò là biết, sơn trang khác cũng có thể làm được. Nghĩ vậy thấy nhẹ nhõm hẳn. Đúng như Vương Lũy nói, không ảnh hưởng đến kinh doanh của Gia Lâm là được.
Vừa bình tâm chưa đến mười phút, lại điên đầu vì cú điện thoại của Đỗ Lối sau đó, "Nghiêu Vũ, sinh nhật thế nào? Còn nhớ hồi đại học, sinh nhật được tặng quà thế nào không?".
"Đỗ Lối, cậu muốn nói gì?".
"Sinh nhật hai chúng ta cùng được tặng quà, lớp trưởng thân với cậu, lần nào cũng chọn mua theo ý cậu, cho nên ra khỏi trường là tôi ném vào sọt rác. Cậu xem, ngay sinh nhật chúng ta cũng trùng nhau. Nghiêu Vũ, tôi luôn cảm thấy cậu rất thông minh, cái gì cậu cũng hiểu, không phải ư?". Đỗ Lối không hiểu sao gợi lại chuyện xưa.
Nghiêu Vũ lạnh lùng, "Tôi nói lần cuối cùng, Đỗ Lối. Tôi không muốn có bất kì liên quan nào với cậu, cậu cũng không cần mất công sức vào tôi. Điều chúng ta muốn tuyệt đối không giống nhau! Vụ tiết lộ nội dung chương trình vui chơi là cậu làm phải không? Cậu không sợ tôi nói với Hứa Dực Trung?.
"Nếu cậu còn muốn có được thứ cậu muốn...".
"Thế là thế nào?". Đầu Nghiêu Vũ bốc hỏa.
Một lúc lâu sau, nghe thấy Đỗ Lối thở dài, "Nghiêu Vũ, thực ra thứ cậu muốn, tôi cũng muốn".
Nói xong cúp máy.
Nghiêu Vũ nhìn điện thoại thở dài, trò này của Đỗ Lối không ngoài lí do vì Hứa Dực Trung, bỗng thấy thương cô ta.
Nghiêu Vũ quyết tâm từ nay không có bất kì quan hệ nào với Gia Lâm nữa, bây giờ cô chỉ muốn Hứa Dực Trung không xuất hiện, nghĩ tới Đỗ Lối là nghĩ đến anh ta, nghĩ đến anh ta là nghĩ đến thái độ thù địch của Đỗ Lối với mình. Cô ghét dây dưa với người như Đỗ Lối. Nghĩ đến chiếc giá nến, nghĩ đến đôi khuyên Hứa Dực Trung tặng, thầm hiểu ý anh ta đối với mình, nhưng bây giờ con người cô đang bị dày vò bởi câu nói của Đồng Tư Thành, anh bảo muốn làm lại từ đầu với cô, đã trở về lại không đến gặp cô, cho nên cô không còn tâm ý khác.
Đang nghĩ, thì có điện thoại của Hứa Dực Trung. Nghiêu Vũ không kịp nghĩ ấn luôn nút từ chối. Hứa Dực Trung lại gọi, cô dứt khoát tắt luôn máy.
Hứa Dực Trung không liên lạc được với cô, gọi cho Vương Lũy "Vương Lũy, tết Dương lịch có kế hoạch gì chưa?".
"Nghỉ ngơi mà".
"Không tổ chức cho nhân viên đi du lịch?".
Vương Lũy ngớ ra mãi, Hứa Dực Trung có ý gì? Mắt liếc đảo, "Cậu bắt đầu quan tâm đến phúc lợi của nhân viên công ty tôi từ bao giờ vậy?".
Đỗ Lối biết Hứa Dực Trung đang nói dối. Rõ ràng trong bữa tiệc cô không nhìn thấy anh. Nghe Vương Luỹ nói Nghiêu Vũ cũng đến, trình diện xong là đi, rốt cuộc Hứa Dực Trung có tìm thấy cô ta? Đêm qua chắc chắc anh không về nhà, Nghiêu Vũ không thể giữ anh ta lại, anh cùng với cô gái khác ư? Đầu cô vụt nghi ngờ.
Nghiêu Vũ vừa đến công ty, đã bị giám đốc Vương gọi đến văn phòng mắng một trận té tát. Vương Lũy đưa cho cô ba bản tài liệu, cô vừa nhìn đã ngẩn người.
"Giám đốc, chuyện này không thể trùng hợp như thế!". Cô bình tĩnh nói.
Tối qua Vương Lũy bị giám đốc sơn trang suối nóng nói kháy một câu, Đỗ Lối cũng ở đó, anh không tin, kiểm tra lại, quả nhiên thiết kế chương trình vui chơi mừng Giáng sinh của Nghiêu Vũ rất giống chương trình của ba sơn trang kia. "Cô nói xem, một chương trình thiết kế như vậy mặt mũi nào nhận tiền của Gia Lâm cao như thế? May bạn cũ Đỗ Lối cũng ở đó nói giúp cô".
Nghiêu Vũ sững ra hồi lâu, chỉ nói gọn lỏn, "Để tôi xem lại!".
Cô so sánh kĩ chương trình của bốn sơn trang, phát hiện mục thiết kế giải thưởng lớn nhất và các trò chơi đều giống nhau. Khiến cô kinh ngạc nhất là món quà thật treo trên cây thông Noel cũng giống nhau. Nhìn chung những chiếc hộp nhỏ trên cây thông chỉ mang tính trang trí, không có quà thật. Ngoài ra, trò chơi cướp bóng trên hồ nước nóng, cũng giống hệt.
Nghiêu Vũ rất băn khoăn. Thầm nghĩ, có phải thiết kế chương trình của mình quá bình thường, hay là có người tiết lộ ra ngoài. Cô nhìn Vương Lũy, Đỗ Lối nói giúp cô? Cô ta tốt bụng thế ư?
Cô cũng không muốn giải thích, lạnh nhạt nói với Vương Lũy: "Tôi ít kinh nghiệm, chỉ thiết kế được chương trình tầm thường như vậy, xin lỗi.
Vương Lũy thở dài, chương trình vui chơi mừng Giáng sinh loanh quanh cũng chỉ có vài tiết mục đại loại như ca nhạc, rút thăm trúng thưởng, vội đấu dịu, "Cô còn trẻ, cần học nhiều, động não nhiều, mặc dù giống nhau, nhưng chương trình vui chơi của sơn trang Gia Lâm vẫn rất thành công, khách đến rất đông".
Nghiêu Vũ bật cười, lễ Giáng sinh chỗ nào chẳng đông. "Không còn việc gì nữa, tôi đi đây!".
Rời văn phòng giám đốc, Nghiêu Vũ bình tĩnh suy nghĩ, một chương trình thiết kế như vậy muốn biết nội dụng thực ra không khó, nếu có ý đồ cạnh tranh với Gia Lâm chỉ cần hỏi dò là biết, sơn trang khác cũng có thể làm được. Nghĩ vậy thấy nhẹ nhõm hẳn. Đúng như Vương Lũy nói, không ảnh hưởng đến kinh doanh của Gia Lâm là được.
Vừa bình tâm chưa đến mười phút, lại điên đầu vì cú điện thoại của Đỗ Lối sau đó, "Nghiêu Vũ, sinh nhật thế nào? Còn nhớ hồi đại học, sinh nhật được tặng quà thế nào không?".
"Đỗ Lối, cậu muốn nói gì?".
"Sinh nhật hai chúng ta cùng được tặng quà, lớp trưởng thân với cậu, lần nào cũng chọn mua theo ý cậu, cho nên ra khỏi trường là tôi ném vào sọt rác. Cậu xem, ngay sinh nhật chúng ta cũng trùng nhau. Nghiêu Vũ, tôi luôn cảm thấy cậu rất thông minh, cái gì cậu cũng hiểu, không phải ư?". Đỗ Lối không hiểu sao gợi lại chuyện xưa.
Nghiêu Vũ lạnh lùng, "Tôi nói lần cuối cùng, Đỗ Lối. Tôi không muốn có bất kì liên quan nào với cậu, cậu cũng không cần mất công sức vào tôi. Điều chúng ta muốn tuyệt đối không giống nhau! Vụ tiết lộ nội dung chương trình vui chơi là cậu làm phải không? Cậu không sợ tôi nói với Hứa Dực Trung?.
"Nếu cậu còn muốn có được thứ cậu muốn...".
"Thế là thế nào?". Đầu Nghiêu Vũ bốc hỏa.
Một lúc lâu sau, nghe thấy Đỗ Lối thở dài, "Nghiêu Vũ, thực ra thứ cậu muốn, tôi cũng muốn".
Nói xong cúp máy.
Nghiêu Vũ nhìn điện thoại thở dài, trò này của Đỗ Lối không ngoài lí do vì Hứa Dực Trung, bỗng thấy thương cô ta.
Nghiêu Vũ quyết tâm từ nay không có bất kì quan hệ nào với Gia Lâm nữa, bây giờ cô chỉ muốn Hứa Dực Trung không xuất hiện, nghĩ tới Đỗ Lối là nghĩ đến anh ta, nghĩ đến anh ta là nghĩ đến thái độ thù địch của Đỗ Lối với mình. Cô ghét dây dưa với người như Đỗ Lối. Nghĩ đến chiếc giá nến, nghĩ đến đôi khuyên Hứa Dực Trung tặng, thầm hiểu ý anh ta đối với mình, nhưng bây giờ con người cô đang bị dày vò bởi câu nói của Đồng Tư Thành, anh bảo muốn làm lại từ đầu với cô, đã trở về lại không đến gặp cô, cho nên cô không còn tâm ý khác.
Đang nghĩ, thì có điện thoại của Hứa Dực Trung. Nghiêu Vũ không kịp nghĩ ấn luôn nút từ chối. Hứa Dực Trung lại gọi, cô dứt khoát tắt luôn máy.
Hứa Dực Trung không liên lạc được với cô, gọi cho Vương Lũy "Vương Lũy, tết Dương lịch có kế hoạch gì chưa?".
"Nghỉ ngơi mà".
"Không tổ chức cho nhân viên đi du lịch?".
Vương Lũy ngớ ra mãi, Hứa Dực Trung có ý gì? Mắt liếc đảo, "Cậu bắt đầu quan tâm đến phúc lợi của nhân viên công ty tôi từ bao giờ vậy?".

