Đỗ Lối thận trọng bước, thỉnh thoảng ngoái đầu dùng đèn pin soi đường cho anh, bóng cao to của Trương Lâm Sơn thấp thoáng trước mắt, lòng cô như có luồng hơi ấm nhiệt chảy qua, thật là một người đàn ông lí tưởng, Hứa Dực Trung chỉ cần có được một nửa sự chu đáo của anh thì tốt biết mấy.
Chương 20 - Lại từ chối
Trang chủ » Mưa nhỏ hồng trần - Trang Trang - Full » Mưa nhỏ hồng trần - Chương 20:Lại từ chối
Mưa nhỏ hồng trần - Chương 20:Lại từ chối
blackcatnogo
20:02 - 06/02/2013
1480 lần đọc Nghiêu Vũ coi như cũng khá quen, vừa rồi ăn cơm còn vui vẻ nói cười, chớp mắt đã như người lạ, đây mới là coi thường thật sự. Cô ngang nhiên thách thức lòng kiêu hãnh của anh.
Trên đường trở về, cả đoàn vẫn nói cười vui vẻ, Hứa Dực Trung nhẫn nại đưa mọi người về xong, lái xe đến thẳng nhà Nghiêu Vũ. Gọi điện cô vẫn không nghe máy, anh nhảy ba bước một lên cầu thang gõ cửa, "Nghiêu Vũ!". Vừa thở dồn, anh vừa nghĩ, sao Nghiêu Vũ lại ở tận tầng bảy?
Nghiêu Vũ nghe tiếng gõ cửa vẫn không động đậy, tiếp tục đọc truyện.
Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, bốn giờ chiều, lại gõ tiếp, bên trong vẫn im ắng, anh đoán chắc chắn cô có nhà, về thăm bố mẹ thật hay là bị mắng vì chuyện bản thiết kế mà giận lây sang anh, nên mới tắt máy?
Quay xuống cầu thang, đúng lúc gặp bà hàng xóm có con chó đầu bò tầng dưới, anh mỉm cười chào. Con chó lại sủa loạn, "Muội Muội ngoan nào!". Bà kéo dây da ở cổ con chó, cười hỏi anh, "Không gặp à? Có lẽ cô ấy ra ngoài mua gì, buổi trưa vẫn thấy".
Hứa Dực Trung thoáng giật mình, ngước nhìn lên tầng, mỉm cười cảm ơn, thấy bà dắt con chó đi xuống, anh vội quay lên, gõ cửa lần nữa.
Nghiêu Vũ lại thấy tiếng gõ cửa, chạy ra cửa sổ nhìn xuống, hôm nay Hứa Dực Trung lái xe bảy chỗ, Nghiêu Vũ không nhìn thấy xe của anh, tưởng anh đã đi, đang thầm nghĩ không biết là khách nào, ghé mắt nhìn qua khe cửa, không thấy người, băn khoăn ra mở cửa.
Cửa vừa mở, Hứa Dực Trung lập tức đứng lên, Nghiêu Vũ giật mình lùi lại, "Anh làm gì vậy?". Lại còn trốn sang một bên. Nghiêu Vũ nhăn nhó nhìn anh, không biết nói gì.
"Câu này phải hỏi cô chứ?". Hứa Dực Trung vừa nói vừa tự động bước vào.
Nghiêu Vũ ngây ra, hỏi cái gì? Hứa Dực Trung đã ngồi trên salon mặt có vẻ nghiêm trọng.
Đầu óc cô rối loạn, "Rốt cuộc có chuyện gì?".
"Chuyện bản thiết kế chương trình là thế nào? Nghe nói giám đốc Vương đã mắng cô?". Hứa Dực Trung nghĩ một hồi, cũng chỉ nghĩ ra lí do đó.
Hoả khí trong người Nghiêu Vũ lập tức bùng lên, anh ta lấy cớ gì còn được, lại lấy cớ đó, "Anh đi ra! Không hài lòng thì đi tìm giám đốc Vương!".
Hứa Dực Trung hơi hoảng, anh vốn định mượn cớ này trước tiên doạ Nghiêu Vũ, sau đó đóng vai người độ lượng, cuối cùng sẽ thảo luận với cô vì sao ý tưởng độc đáo của cô lại bị lọt ra ngoài. Đã nghĩ ra N chủ đề có thể thong thả nói chuyện với nhau, không ngờ Nghiêu Vũ phản ứng mạnh như vậy, anh hơi hoảng, "Bị chỉnh một trận nên thân chứ?".
Nghiêu Vũ nghĩ đến dự đoán của mình, càng nhìn Hứa Dực Trung càng cảm thấy anh ta là thủ phạm rắc rối, lạnh mặt nói, "Đáng bị thế!".
Hứa Dực Trung đã bao giờ bị phụ nữ lạnh mặt như thế? Không biết gỡ rối thế nào, nhưng chỉ ngẩn ra chưa đến hai giây, đã bật cười, "Cô xem, tôi cũng không thấy lạ ư? Sao lại giống nhau như vậy, ờ, chắc chắn nội bộ chúng tôi có người vô tình tiết lộ, giống thì giống cũng không thể ngay ý tưởng độc đáo của cô, treo quà thật lên cây thông Noel cũng giống, phải không?". Hứa Dực Trung nhanh chóng nghĩ ra, vào được phòng cô không dễ, nên lập tức quy tội cho sơn trang.
Nghiêu Vũ vừa nói xong đã hối hận, dù gì cũng không phải là lỗi của Hứa Dực Trung, cười "khạch" một tiếng, mặt trở tươi, "Thôi, chuyện này rất bình thường, cũng chẳng phải là bí quyết làm ăn cơ mật gì!".
Hứa Dực Trung thấy cô cười, lòng nhẹ nhõm, "Đúng rồi, phía chúng tôi có vấn đề, tôi cảm thấy có lỗi, để Vương Lũy mắng oan cô, cho nên từ chỗ cắm trại về là đi tìm cô bồi thường. Đi, tôi mời ăn cơm!".
Lúc đó là thời gian bữa tối, Hứa Dực Trung có lòng quan tâm đến tận nhà, lời lẽ lại không có gì mâu thuẫn, Nghiêu Vũ nghĩ, mình không thể nói, lòng tôi ghi nhận là được, tôi không đi ở nhà ăn mì.
Vậy là ngoan ngoãn cầm túi xách, theo Hứa Dực Trung đi xuống cầu thang.
Hứa Dực Trung sắc mặt như nắng xuân lái chiếc xe bảy chỗ, vẫn đang tự biểu dương công trạng, "Xem đấy, tôi còn chưa kịp về nhà, đủ thành ý chứ? Bạn thế này tìm đâu ra?".
Nghĩ tới cú điện thoại của Đỗ Lối, cô nhìn anh nói, "Hứa Dực Trung, anh là người bạn rất tốt, chỉ có điều sao nhất định phải kết bạn với tôi?".
Hứa Dực Trung giả bộ nhìn thẳng chăm chú lái xe, lòng băn khoăn, Nghiêu Vũ nói vậy là ý gì?
Nghiêu Vũ ấp úng nói tiếp, "Thực ra, tôi thấy anh và Đỗ Lối rất xứng đôi, trai tài gái sắc".
"Chó sói xứng đôi với báo gấm?".
"Ha ha". Nghiêu Vũ bật cười.
"Nghiêu Vũ!". Hứa Dực Trung trở lại nghiêm túc, "Đừng gắn tôi với Đỗ Lối được không? Tôi chỉ coi cô là bạn, không có ý gì, không cần sống chết gán tôi với cô ấy!".
Chương 20 - Lại từ chối
Trang chủ » Mưa nhỏ hồng trần - Trang Trang - Full » Mưa nhỏ hồng trần - Chương 20:Lại từ chối
Mưa nhỏ hồng trần - Chương 20:Lại từ chối
blackcatnogo
20:02 - 06/02/2013
1480 lần đọc Nghiêu Vũ coi như cũng khá quen, vừa rồi ăn cơm còn vui vẻ nói cười, chớp mắt đã như người lạ, đây mới là coi thường thật sự. Cô ngang nhiên thách thức lòng kiêu hãnh của anh.
Trên đường trở về, cả đoàn vẫn nói cười vui vẻ, Hứa Dực Trung nhẫn nại đưa mọi người về xong, lái xe đến thẳng nhà Nghiêu Vũ. Gọi điện cô vẫn không nghe máy, anh nhảy ba bước một lên cầu thang gõ cửa, "Nghiêu Vũ!". Vừa thở dồn, anh vừa nghĩ, sao Nghiêu Vũ lại ở tận tầng bảy?
Nghiêu Vũ nghe tiếng gõ cửa vẫn không động đậy, tiếp tục đọc truyện.
Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, bốn giờ chiều, lại gõ tiếp, bên trong vẫn im ắng, anh đoán chắc chắn cô có nhà, về thăm bố mẹ thật hay là bị mắng vì chuyện bản thiết kế mà giận lây sang anh, nên mới tắt máy?
Quay xuống cầu thang, đúng lúc gặp bà hàng xóm có con chó đầu bò tầng dưới, anh mỉm cười chào. Con chó lại sủa loạn, "Muội Muội ngoan nào!". Bà kéo dây da ở cổ con chó, cười hỏi anh, "Không gặp à? Có lẽ cô ấy ra ngoài mua gì, buổi trưa vẫn thấy".
Hứa Dực Trung thoáng giật mình, ngước nhìn lên tầng, mỉm cười cảm ơn, thấy bà dắt con chó đi xuống, anh vội quay lên, gõ cửa lần nữa.
Nghiêu Vũ lại thấy tiếng gõ cửa, chạy ra cửa sổ nhìn xuống, hôm nay Hứa Dực Trung lái xe bảy chỗ, Nghiêu Vũ không nhìn thấy xe của anh, tưởng anh đã đi, đang thầm nghĩ không biết là khách nào, ghé mắt nhìn qua khe cửa, không thấy người, băn khoăn ra mở cửa.
Cửa vừa mở, Hứa Dực Trung lập tức đứng lên, Nghiêu Vũ giật mình lùi lại, "Anh làm gì vậy?". Lại còn trốn sang một bên. Nghiêu Vũ nhăn nhó nhìn anh, không biết nói gì.
"Câu này phải hỏi cô chứ?". Hứa Dực Trung vừa nói vừa tự động bước vào.
Nghiêu Vũ ngây ra, hỏi cái gì? Hứa Dực Trung đã ngồi trên salon mặt có vẻ nghiêm trọng.
Đầu óc cô rối loạn, "Rốt cuộc có chuyện gì?".
"Chuyện bản thiết kế chương trình là thế nào? Nghe nói giám đốc Vương đã mắng cô?". Hứa Dực Trung nghĩ một hồi, cũng chỉ nghĩ ra lí do đó.
Hoả khí trong người Nghiêu Vũ lập tức bùng lên, anh ta lấy cớ gì còn được, lại lấy cớ đó, "Anh đi ra! Không hài lòng thì đi tìm giám đốc Vương!".
Hứa Dực Trung hơi hoảng, anh vốn định mượn cớ này trước tiên doạ Nghiêu Vũ, sau đó đóng vai người độ lượng, cuối cùng sẽ thảo luận với cô vì sao ý tưởng độc đáo của cô lại bị lọt ra ngoài. Đã nghĩ ra N chủ đề có thể thong thả nói chuyện với nhau, không ngờ Nghiêu Vũ phản ứng mạnh như vậy, anh hơi hoảng, "Bị chỉnh một trận nên thân chứ?".
Nghiêu Vũ nghĩ đến dự đoán của mình, càng nhìn Hứa Dực Trung càng cảm thấy anh ta là thủ phạm rắc rối, lạnh mặt nói, "Đáng bị thế!".
Hứa Dực Trung đã bao giờ bị phụ nữ lạnh mặt như thế? Không biết gỡ rối thế nào, nhưng chỉ ngẩn ra chưa đến hai giây, đã bật cười, "Cô xem, tôi cũng không thấy lạ ư? Sao lại giống nhau như vậy, ờ, chắc chắn nội bộ chúng tôi có người vô tình tiết lộ, giống thì giống cũng không thể ngay ý tưởng độc đáo của cô, treo quà thật lên cây thông Noel cũng giống, phải không?". Hứa Dực Trung nhanh chóng nghĩ ra, vào được phòng cô không dễ, nên lập tức quy tội cho sơn trang.
Nghiêu Vũ vừa nói xong đã hối hận, dù gì cũng không phải là lỗi của Hứa Dực Trung, cười "khạch" một tiếng, mặt trở tươi, "Thôi, chuyện này rất bình thường, cũng chẳng phải là bí quyết làm ăn cơ mật gì!".
Hứa Dực Trung thấy cô cười, lòng nhẹ nhõm, "Đúng rồi, phía chúng tôi có vấn đề, tôi cảm thấy có lỗi, để Vương Lũy mắng oan cô, cho nên từ chỗ cắm trại về là đi tìm cô bồi thường. Đi, tôi mời ăn cơm!".
Lúc đó là thời gian bữa tối, Hứa Dực Trung có lòng quan tâm đến tận nhà, lời lẽ lại không có gì mâu thuẫn, Nghiêu Vũ nghĩ, mình không thể nói, lòng tôi ghi nhận là được, tôi không đi ở nhà ăn mì.
Vậy là ngoan ngoãn cầm túi xách, theo Hứa Dực Trung đi xuống cầu thang.
Hứa Dực Trung sắc mặt như nắng xuân lái chiếc xe bảy chỗ, vẫn đang tự biểu dương công trạng, "Xem đấy, tôi còn chưa kịp về nhà, đủ thành ý chứ? Bạn thế này tìm đâu ra?".
Nghĩ tới cú điện thoại của Đỗ Lối, cô nhìn anh nói, "Hứa Dực Trung, anh là người bạn rất tốt, chỉ có điều sao nhất định phải kết bạn với tôi?".
Hứa Dực Trung giả bộ nhìn thẳng chăm chú lái xe, lòng băn khoăn, Nghiêu Vũ nói vậy là ý gì?
Nghiêu Vũ ấp úng nói tiếp, "Thực ra, tôi thấy anh và Đỗ Lối rất xứng đôi, trai tài gái sắc".
"Chó sói xứng đôi với báo gấm?".
"Ha ha". Nghiêu Vũ bật cười.
"Nghiêu Vũ!". Hứa Dực Trung trở lại nghiêm túc, "Đừng gắn tôi với Đỗ Lối được không? Tôi chỉ coi cô là bạn, không có ý gì, không cần sống chết gán tôi với cô ấy!".

