Vương Lũy giở tập tài liệu trong tay, nghiêm túc nói: "Nghiêu Vũ, sắp đến Tết rồi, lẽ ra cô ở ngoại tỉnh, không nên giao việc cho cô, nhưng cô cũng biết, Gia Lâm là khách hàng lớn của Đại Đường, tôi và Hứa Dực Trung là chỗ bạn học cũ, về công về tư tôi đều nên giúp cậu ấy. Quảng cáo dự án mới của Gia Lâm ở khu Giang Dương vốn giao cho Đường Lan ở phòng các cô. Nhưng bây giờ, sắp đến Tết cô ấy quá bận. Tập đoàn Gia Lâm lại không rút ra được người phối hợp, để Đường Lan chạy đi chạy lại giữa hai nơi cũng không hay lắm, cho nên tôi và Gia Lâm đã thương lượng, cô đến trực ở ban dự án của họ, thi công lắp đặt các biển quảng cáo giao cho cô, ngày mai cô sang đó làm việc, cũng chỉ khoảng mười ngày là xong".
Vương Lũy nói liền một hơi, chăm chú nhìn Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ yên lặng nhìn anh, ánh mắt đó khiến anh chột dạ, anh cựa quậy che giấu bối rối, lúc nhìn thẳng Nghiêu Vũ, anh mới quan sát kĩ cô. Một khuôn mặt thanh tú sạch sẽ không son phấn, da trắng bóc, không một dấu vết, tóc thẳng dài chấm eo, đen óc, nhìn rất dễ chịu. Vương Lũy phát hiện, ánh mắt Nghiêu Vũ nhìn anh bình lặng như nước hồ không sóng, cả người cũng điềm nhiên đứng đó. Một ý nghĩ loé lên, cô ấy biết, cô ấy biết đây là ý của Hứa Dực Trung! Vương Lũy hắng giọng, che giấu sự bối rối, "Họ đang vội, muốn hoàn thành trước Tết, cũng chỉ bận trong vòng chục ngày".
"Giám đốc Vương, tôi không đến làm ở Gia Lâm được không? Tôi phụ trách giám sát lắp đặt biển quảng cáo là được rồi". Nghiêu Vũ vẫn muốn tránh.
"Cô chưa nghe rõ ư? Chính vì phải chạy qua chạy lại giữa hai bên, liên hệ phối hợp hơi phiền phức nên mới bảo cô sang trực hẳn bên đó, cũng chỉ có mười ngày, được không?". Vương Lũy cười tươi như hoa.
Nghiêu Vũ cười nhạt, "Thôi được, bây giờ tôi sang đó nắm tình hình một chút!". Nói xong cô quay người đi ra, về phòng thu xếp chuẩn bị đồ đến tập đoàn Gia Lâm.
Vương Lũy thở phào, nhấc điện thoại gọi cho Hứa Dực Trung, "Dực Trung, bây giờ tôi mới phát hiện tại sao cậu vương vấn không quên. Nghiêu Vũ không nói không rằng, ánh mắt cô ấy khiến tôi chột dạ. À, bây giờ sắp sang bên đó, cậu lo liệu đi".
Đầu Nghiêu Vũ đã bốc hỏa, định đến đây nói thẳng với anh ta, anh ta tưởng cô không dám thôi việc ư? Anh ta định dùng tiền để đập cô, nhưng còn xem cô có hứng thú đứng yên chờ anh ta ban phát không đã!
Tuy nhiên, khi cô xông đến tầng trệt toà nhà văn phòng của tập đoàn Gia Lâm, người đã bình tĩnh lại, xã hội chỗ nào chẳng giống nhau? Chuyển công ty khác có gì đảm bảo không gặp một Hứa Dực Trung khác? Nghiêu Vũ gọi điện cho Vương Lũy, "Giám đốc Vương, công việc lần này chị Đường phụ trách, tôi chỉ hỗ trợ, tiền thưởng có thể được bao nhiêu?".
Vương Lũy ngớ ra, buột miệng, "Hai ngàn!".
"Thế còn tiền đi lại hàng ngày? Gia Lâm trả chứ?".
Vương Lũy do dự một lát, nói: "Thế này vậy, ba ngàn, cô biết vốn dĩ không cao như vậy".
Cô gọi điện cho Hứa Dực Trung, "Tiền làm thêm lần này tính thế nào?".
"Hai trăm một ngày!". Hứa Dực Trung cười thầm, thấy Nghiêu Vũ gọi điện, người thoải mái hẳn.
"Năm trăm một ngày, đó là giá công ty anh đưa ra, xin nói trước, giám đốc Vương không biết chuyện tôi đòi tiền làm thêm, bởi vì chính anh muốn tôi làm thêm, không được giá đó tôi không làm, tuỳ anh định liệu!".Nghiêu Vũ không chặt chém Hứa Dực Trung, lòng chưa yên.
"Cô nhằm vào tiền?".
"Tôi nhằm vào tiền còn tốt, nếu nhằm vào anh, chẳng phải anh quá rẻ sao!".
Đầu bên kia Hứa Dực Trung cười hỉ hả, tiếng cười kích vào màng nhĩ Nghiêu Vũ, khiến cô hối hận vừa rồi mình ra giá quá thấp, bỏ ra mấy ngàn để mua tâm trạng thoải mái như vậy có là gì đối với anh ta?
"Ờ, vẫn nhằm vào tiền là tốt, thoả thuận như thế nhé. Khi nào cô đến?".
"Tôi đang ở tầng trệt công ty anh". Nghiêu Vũ nhẩm tính, tháng này nhận hai dự án của Gia Lâm kiếm được hơn một vạn, coi như cũng được an ủi.
Bàn làm việc của Nghiêu Vũ được sắp xếp ở phòng thị trường, cô không tiếp xúc nhiều với người ở đây, một nhân viên dẫn cô đến trước bàn làm việc, rồi đi ra. Nghiêu Vũ sực nhớ, Vương Lũy nói ngày mai mới phải đi làm, cô thu xếp một chút rồi ra về. Tiền làm thêm tính từ ngày mai thì ngày mai cô sẽ có mặt đúng giờ.
Phòng thị trường cùng tầng với phòng làm việc của Hứa Dực Trung. Anh không vội, cũng không lộ diện, chỉ bảo người thu xếp.
Nghiêu Vũ vừa ra khỏi phòng liền chạm trán với Đỗ Lối. Đỗ Lối đứng ở hành lang, đi giày cao gót nên cao hơn Nghiêu Vũ một chút, từ trên nhìn xuống, ánh mắt có một chút khinh khỉnh, một chút vui mừng. Đỗ Lối khẽ cười: "Tôi tưởng cô không đến chứ, từ bao giờ cô bắt đầu coi trọng công việc và tiền bạc như vậy?".
"Con người luôn thay đổi, bây giờ tôi thấy kiếm tiền rất thú vị". Nghiêu Vũ thản nhiên nhìn thẳng Đỗ Lối, cười nhếch mép.
"Có thể kéo dài được bao lâu?".
"Cái đó còn phải xem tâm trạng của phó tổng Hứa bên này". Nghiêu Vũ nói gọn lỏn, quay đi.
"Đồng Tư Thành hình như đã về nước?".
Đỗ Lối thấy Nghiêu Vũ sững người, liền vui ra mặt.
Nghe nói Nghiêu Vũ đến Gia Lâm phối hợp chương trình quảng cáo dự án mới, cô hơi bất ngờ, cũng hơi hiếu kì muốn xem trò hay. Đỗ Lối thầm nghĩ, cô đã quen có Nghiêu Vũ xuất hiện ở bên, nếu không cuộc sống thật kém vị.
Đi vào phòng làm việc, cửa phòng Hứa Dực Trung không khép, anh đang đứng cạnh cửa sổ, Đỗ Lối chợt nghĩ, có phải anh đang nhìn theo Nghiêu Vũ? Cô cười khẩy, toà nhà cao như vậy, anh ta có thể nhìn thấy gì?
"Phó tổng Hứa!". Đỗ Lối gõ cửa, "Tôi vừa nhìn thấy Nghiêu Vũ đến, dự án mới này cô ấy làm ư?".
Vương Lũy nói liền một hơi, chăm chú nhìn Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ yên lặng nhìn anh, ánh mắt đó khiến anh chột dạ, anh cựa quậy che giấu bối rối, lúc nhìn thẳng Nghiêu Vũ, anh mới quan sát kĩ cô. Một khuôn mặt thanh tú sạch sẽ không son phấn, da trắng bóc, không một dấu vết, tóc thẳng dài chấm eo, đen óc, nhìn rất dễ chịu. Vương Lũy phát hiện, ánh mắt Nghiêu Vũ nhìn anh bình lặng như nước hồ không sóng, cả người cũng điềm nhiên đứng đó. Một ý nghĩ loé lên, cô ấy biết, cô ấy biết đây là ý của Hứa Dực Trung! Vương Lũy hắng giọng, che giấu sự bối rối, "Họ đang vội, muốn hoàn thành trước Tết, cũng chỉ bận trong vòng chục ngày".
"Giám đốc Vương, tôi không đến làm ở Gia Lâm được không? Tôi phụ trách giám sát lắp đặt biển quảng cáo là được rồi". Nghiêu Vũ vẫn muốn tránh.
"Cô chưa nghe rõ ư? Chính vì phải chạy qua chạy lại giữa hai bên, liên hệ phối hợp hơi phiền phức nên mới bảo cô sang trực hẳn bên đó, cũng chỉ có mười ngày, được không?". Vương Lũy cười tươi như hoa.
Nghiêu Vũ cười nhạt, "Thôi được, bây giờ tôi sang đó nắm tình hình một chút!". Nói xong cô quay người đi ra, về phòng thu xếp chuẩn bị đồ đến tập đoàn Gia Lâm.
Vương Lũy thở phào, nhấc điện thoại gọi cho Hứa Dực Trung, "Dực Trung, bây giờ tôi mới phát hiện tại sao cậu vương vấn không quên. Nghiêu Vũ không nói không rằng, ánh mắt cô ấy khiến tôi chột dạ. À, bây giờ sắp sang bên đó, cậu lo liệu đi".
Đầu Nghiêu Vũ đã bốc hỏa, định đến đây nói thẳng với anh ta, anh ta tưởng cô không dám thôi việc ư? Anh ta định dùng tiền để đập cô, nhưng còn xem cô có hứng thú đứng yên chờ anh ta ban phát không đã!
Tuy nhiên, khi cô xông đến tầng trệt toà nhà văn phòng của tập đoàn Gia Lâm, người đã bình tĩnh lại, xã hội chỗ nào chẳng giống nhau? Chuyển công ty khác có gì đảm bảo không gặp một Hứa Dực Trung khác? Nghiêu Vũ gọi điện cho Vương Lũy, "Giám đốc Vương, công việc lần này chị Đường phụ trách, tôi chỉ hỗ trợ, tiền thưởng có thể được bao nhiêu?".
Vương Lũy ngớ ra, buột miệng, "Hai ngàn!".
"Thế còn tiền đi lại hàng ngày? Gia Lâm trả chứ?".
Vương Lũy do dự một lát, nói: "Thế này vậy, ba ngàn, cô biết vốn dĩ không cao như vậy".
Cô gọi điện cho Hứa Dực Trung, "Tiền làm thêm lần này tính thế nào?".
"Hai trăm một ngày!". Hứa Dực Trung cười thầm, thấy Nghiêu Vũ gọi điện, người thoải mái hẳn.
"Năm trăm một ngày, đó là giá công ty anh đưa ra, xin nói trước, giám đốc Vương không biết chuyện tôi đòi tiền làm thêm, bởi vì chính anh muốn tôi làm thêm, không được giá đó tôi không làm, tuỳ anh định liệu!".Nghiêu Vũ không chặt chém Hứa Dực Trung, lòng chưa yên.
"Cô nhằm vào tiền?".
"Tôi nhằm vào tiền còn tốt, nếu nhằm vào anh, chẳng phải anh quá rẻ sao!".
Đầu bên kia Hứa Dực Trung cười hỉ hả, tiếng cười kích vào màng nhĩ Nghiêu Vũ, khiến cô hối hận vừa rồi mình ra giá quá thấp, bỏ ra mấy ngàn để mua tâm trạng thoải mái như vậy có là gì đối với anh ta?
"Ờ, vẫn nhằm vào tiền là tốt, thoả thuận như thế nhé. Khi nào cô đến?".
"Tôi đang ở tầng trệt công ty anh". Nghiêu Vũ nhẩm tính, tháng này nhận hai dự án của Gia Lâm kiếm được hơn một vạn, coi như cũng được an ủi.
Bàn làm việc của Nghiêu Vũ được sắp xếp ở phòng thị trường, cô không tiếp xúc nhiều với người ở đây, một nhân viên dẫn cô đến trước bàn làm việc, rồi đi ra. Nghiêu Vũ sực nhớ, Vương Lũy nói ngày mai mới phải đi làm, cô thu xếp một chút rồi ra về. Tiền làm thêm tính từ ngày mai thì ngày mai cô sẽ có mặt đúng giờ.
Phòng thị trường cùng tầng với phòng làm việc của Hứa Dực Trung. Anh không vội, cũng không lộ diện, chỉ bảo người thu xếp.
Nghiêu Vũ vừa ra khỏi phòng liền chạm trán với Đỗ Lối. Đỗ Lối đứng ở hành lang, đi giày cao gót nên cao hơn Nghiêu Vũ một chút, từ trên nhìn xuống, ánh mắt có một chút khinh khỉnh, một chút vui mừng. Đỗ Lối khẽ cười: "Tôi tưởng cô không đến chứ, từ bao giờ cô bắt đầu coi trọng công việc và tiền bạc như vậy?".
"Con người luôn thay đổi, bây giờ tôi thấy kiếm tiền rất thú vị". Nghiêu Vũ thản nhiên nhìn thẳng Đỗ Lối, cười nhếch mép.
"Có thể kéo dài được bao lâu?".
"Cái đó còn phải xem tâm trạng của phó tổng Hứa bên này". Nghiêu Vũ nói gọn lỏn, quay đi.
"Đồng Tư Thành hình như đã về nước?".
Đỗ Lối thấy Nghiêu Vũ sững người, liền vui ra mặt.
Nghe nói Nghiêu Vũ đến Gia Lâm phối hợp chương trình quảng cáo dự án mới, cô hơi bất ngờ, cũng hơi hiếu kì muốn xem trò hay. Đỗ Lối thầm nghĩ, cô đã quen có Nghiêu Vũ xuất hiện ở bên, nếu không cuộc sống thật kém vị.
Đi vào phòng làm việc, cửa phòng Hứa Dực Trung không khép, anh đang đứng cạnh cửa sổ, Đỗ Lối chợt nghĩ, có phải anh đang nhìn theo Nghiêu Vũ? Cô cười khẩy, toà nhà cao như vậy, anh ta có thể nhìn thấy gì?
"Phó tổng Hứa!". Đỗ Lối gõ cửa, "Tôi vừa nhìn thấy Nghiêu Vũ đến, dự án mới này cô ấy làm ư?".

