XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2095
- Tình trạng: Hoàn thành
Hứa Dực Trung dừng đũa, nhìn chóp mũi đỏ ửng của Nghiêu Vũ, vội nắm tay cô, "Sao lạnh thế này?".

Cô chưa kịp rụt về, anh đã buông ra, thái độ của anh muốn nói, chỉ là sự quan tâm bình thường thôi.

"Ăn một chút người sẽ nóng lên ngay".

Nghiêu Vũ không muốn ăn, đầu đang nhức.

"Không phải cứ bận việc là cô bỏ bữa chứ?". Hứa Dực Trung quyết định phớt lờ mọi cự tuyệt của Nghiêu Vũ, "À, đây là tiền làm thêm lần này, một hai ngày nữa công trình kết thúc, khi nào cô về nhà ăn Tết?".

Nghiêu Vũ nhìn chiếc phong bì, mủm mỉm cười đẩy trả lại, "Tôi đã lĩnh tiền thưởng ở công ty rồi, không thể coi là làm thêm. Chẳng qua lúc đầu nghĩ anh cố tình ép tôi sang đó, nên mới đòi như vậy".

"Năm ngàn đấy! Không nhỏ đâu, cô cầm đi. Đằng nào tôi cũng đồng ý rồi". Hứa Dực Trung cảm thấy bất ngờ, bật cười, "Đúng thế, lúc đó tôi cố tình. Thực ra cũng bận thật".

"Tôi nói rồi, không phải là làm thêm, tháng này tôi làm chương trình vui chơi mừng Giáng sinh, lại lần này nữa, cộng với lương cơ bản, thu nhập hơn tám ngàn, khá cao rồi, tiền này tôi không nhận". Nghiêu Vũ ngửa mặt cười, nhớ lại lúc chặt chém Hứa Dực Trung thấy rất vui.

Khuôn mặt hơi xanh của Nghiêu Vũ sinh động hẳn, nụ cười đó bỗng khiến anh nao lòng. Một lần nữa nhận ra, anh thích cảm giác ở bên cô, dễ chịu và thoải mái. Hứa Dực Trung cũng không ép, lại tỏ ra rất vui: "Được, không cần thì tốt, tiền này lấy từ lương của tôi, cô tưởng cứ đề xuất tiền làm thêm là tập đoàn phê chuẩn sao? Cô bóp cổ tôi đủ đau!".

"Ha ha, lương tháng anh được bao nhiêu?".

"Tôi nói cô nhất định không tin, một tháng tôi chỉ được vạn hai, cả tiền xăng xe. Cô xem ông già và anh tôi có keo kiệt không? Cứ như sợ tôi phá nhà vậy". Hứa Dực Trung nghiến răng.

Nghiêu Vũ cười phá lên, lại thấy muốn ăn, cằm đũa bắt đầu ăn, "Nếu không kiểm soát, anh phá nhà thật chứ chẳng chơi! Tôi chỉ nói một câu, anh đã mất nửa tháng lương, lại còn coi như không, vậy mà lại tiếc bữa tiệc mừng Giáng sinh, nhất định bắt tôi đi ăn".

Hứa Dực Trung cũng cười, tối nay không khí giữa hai người thân thiết chưa từng có, lần đầu tiên Nghiêu Vũ không cảm thấy Hứa Dực Trung là công tử nhà giàu. Bây giờ cô vừa ăn vừa hớn hở tán gẫu với anh chuyện trên trời dưới bể, quên hẳn sự xuất hiện của Đồng Tư Thành, cũng quên sự tồn tại của Đỗ Lối.

"Tôi luôn có thành kiến với đàn ông nhà giàu, luôn cảm thây họ không đàn ông, lười học, không biết vươn lên, chỉ biết tiêu tiền của ông bố".

"Bây giờ thì sao? Không thấy tôi rất đàn ông, ham học, cầu tiến, bị ông già bóc lột như một kẻ làm thuê sao?".

"Không, tôi cảm thấy anh vẫn là con người".

"Thế là sao?".

"Ôi, ôi, tôi nói nhầm, trên đầu anh có cái vầng đó".

Hứa Dực Trung không hiểu: "Vầng nào?".

Nghiêu Vũ cười ngặt nghẽo, "Thiên sứ, thần phật, trên đầu chẳng phải đều có vầng hào quang?".

Hứa Dực Trung cười nghiêng ngả, lộ hàm răng trắng. Mắt anh cũng thu hết nụ cười như nắng xuân của Nghiêu Vũ. Đúng là con thỏ? Mình ôm cây đợi thỏ, nó sẽ luồn đường vòng chuồn mất. Tóm nó, để trước mắt, nó sẽ cắn, chỉ có dùng đồ ngon dỗ dành, che giấu ý đồ chinh phục, nó mới ngoan ngoãn sa bẫy. Hứa Dực Trung đặc biệt đắc ý mình đã kịp thời điều chỉnh sách lược đối phó với con thỏ này. Anh lại nghĩ đến câu chuyện luộc ếch, từ từ đun cho nước nóng dần, đến khi ếch phát giác muốn nhảy cũng không nhảy ra được nữa.

Nghiêu Vũ đột nhiên từ salon bật dậy, "Hứa Dực Trung, tôi muốn đến chỗ này, anh có thể đưa tôi đi không?".

Tâm trạng đang tốt, cô muốn đến một nơi.

Hơn mười giờ đêm, gió lạnh rít từng cơn, Hứa Dực Trung đưa Nghiêu Vũ đến trường đại học của cô. Từ ngày tốt nghiệp, cô chưa quay lại sân vận động này, trước đây cô không dám đến, cô tránh nơi đó. Nhưng bây giờ, sau khi gặp lại Đồng Tư Thành, cô muốn đến.

Nghiêu Vũ hơi ngửa mặt, vui vẻ nói với Hứa Dực Trung, "Tôi muốn ờ lại đây một lát, anh về trước đi, đừng đợi, tôi sẽ gọi xe về".

"Tôi chờ cô!". Nghiêu Vũ muốn quay lại trường cũ, Hứa Dực Trung nhìn thần thái cô là hiểu, nơi đó chắc chắn có kỉ niệm của cô và Đồng Tư Thành, anh chỉ không biết đó là nơi họ chia tay.

"Không cần! Không cần. Cảm ơn anh. Tạm biệt!".

Có lúc con người cần một mình như vậy để suy nghĩ. Có lẽ trở về nơi tràn đầy kỉ niệm, cảm giác đã thay đổi. Nghiêu Vũ có thể bảo anh đưa cô đi; anh thấy mình đã tiến được một bước lớn, "Tôi ở đây đợi cô!".

"Vậy được, một lát tôi sẽ ra".

Nghiêu Vũ đi qua cửa ngách vào sân vận động. Sân vận động mùa đông vắng tanh không một bóng người. Ánh đèn đường trắng đục tỏa xuống, không gian trên sân bồng bềnh quầng sáng nhạt, như lớp sương mù.

Cô khép chặt tà áo, nhón chân bước lên bậc khán đài, ở đây có bốn mươi bậc, mỗi bậc cao năm mươi centimet. Nghiêu Vũ nhắm mắt bước từng bậc. Khi đếm đến bốn mươi liền mở mắt, mình đếm sai ư? Phía trước sao lại vẫn còn nhiều bậc nữa?

Nghiêu Vũ nghi hoặc, lại lập tức hiểu ra, tất cả có năm mươi bậc, chỉ là ngày xưa bước lên mỗi bậc, cô đều dừng lại ngửa cổ nhìn Đồng Tư Thành, cười hớn hở nói với anh: Tư Thành, nếu anh cao bằng này thì tốt.

"Vậy anh phải cao hơn ba mét. Theo cách tính của em, coi như anh dị dạng".

Prev 1 ... 97 98 99 100 101 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000488