XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2097
- Tình trạng: Hoàn thành
Nghiêu Vũ mím chặt môi, anh không miễn cưỡng, chỉ phủ lên môi cô, chỉ muốn hai bên cảm nhận hơi thở của nhau, cảm giác quen thuộc dần dần trở lại, Nghiêu Vũ cũng dần dần bình tĩnh.

Đồng Tư Thành vẫn ôm cô, hai người đứng yên dưới ánh đèn đường. Mũi anh đột nhiên cay cay, "Anh sai rồi, Nghiêu Nghiêu, anh không đi nữa, từ nay không bao giờ đi nữa".

Nghiêu Vũ khẽ đẩy anh ra, "Em mệt rồi!".

"Anh đưa em về".

"Không cần, em tự đi".

Đồng Tư Thành cau mày, nắm tay cô, "Ngày trước bao giờ anh cũng đưa em về".

Nghiêu Vũ lập tức đẩy tay anh, mắt cô lộ vẻ kiên nghị, "Lần đó anh không!". Nói xong quay người đi thẳng. Lần đó anh chỉ nhìn cô đi, không gọi một tiếng. Lần đó anh không đưa cô về, chỉ nhìn theo bóng cô đi.

Đồng Tư Thành cũng nghĩ tới hôm đó. Cô vẫn nhớ? Cô vẫn chưa quên? Nhìn bàn tay mình bị Nghiêu Vũ đẩy ra, anh khẽ nói: "Nghiêu Nghiêu, anh không nghĩ em sẽ tha thứ cho anh, hoặc là chúng ta có thể quay lại. Anh vẫn chỉ có câu đó. Anh đã trở về, chúng ta làm lại từ đầu. Cho anh, cũng là cho em thời gian được không?".

Đầu cô ong ong. Cô không biết, thật sự không biết. Từng bước lên tầng, từng bước nặng trĩu.

Đồng Tư Thành trầm ngâm nhìn theo bóng cô. Nghiêu Vũ luôn khiến anh bất ngờ. Cô không hề rơi một giọt nước mắt! Anh lặp đi lặp lại câu đó. "Lần đó anh không". Lần đó anh đã phải kiềm chế thế nào mới buộc mình không! Anh sai ư? Anh chỉ muốn suy nghĩ thực tế một chút, nhưng bây giờ anh đã trở về, anh không muốn chia tay với cô, anh có khả năng cho cô cuộc sống tốt hơn.

Đồng Tư Thành vẫn đứng yên, đứng dưới đèn đường, ngẩng đầu nhìn Nghiêu Vũ lên cầu thang.

Vào nhà, cô đến bên cửa sổ, theo thói quen nhìn xuống dưới. Tay vừa vén một góc rèm đã rụt lại như phải bỏng. Chính lúc rèm cửa sổ vừa rung, Đồng Tư Thành như một phản ứng, vội ngẩng nhìn lên. Nghiêu Vũ giật mình, vội lùi lại, bức tranh nhìn thấy trong chớp mắt, lại lần nữa làm cô run lên. Đồng Tư Thành dưới ánh đèn đường, anh vẫn đứng dưới ánh đèn đường!

Đồng Tư Thành nhìn thấy rèm cửa sổ rung rung. Một số thói quen khi đã hình thành rất khó thay đổi, anh biết Nghiêu Vũ vào nhà nhất định sẽ nhìn ra ngoài. Anh tin là bức rèm cửa sổ che bóng Nghiêu Vũ nhất định có ngày được tay cô vén lên.

Lòng bỗng phấn chấn, anh cười, giống như ngày xưa, giơ tay vẫy rồi quay đi.

Nghiêu Vũ mềm nhũn đổ lên giường, tâm tư của cô đã bị Đồng Tư Thành nhìn thấu. Cô bỗng giận mình, giận mình tại sao vô thức chạy đến bên cửa sổ ghé nhìn? Lẽ nào thâm tâm vẫn mong nhìn thấy anh dưới ánh đèn đường?

Anh đột ngột xuất hiện như vậy, không một dấu hiệu, một lời báo trước. Khiến cô không hề có chuẩn bị.

Khuôn mặt Đồng Tư Thành thoáng nhìn trong chớp mắt đó, khoảng cách xa như thế, Nghiêu Vũ vẫn cảm giác như ngay trước mặt, hàng mi góc mắt cơ hồ đều nhìn rõ. Anh ngẩng đầu, vẫn dịu dàng mỉm cười như xưa. Ánh mắt anh vẫn đợi chờ, giống như ngày xưa mỗi lần trở về kí túc ngó qua cửa sổ nhìn thấy, anh chờ đợi thấy cô ngó qua cửa sổ, vẫy tay tạm biệt.

Hai năm trôi qua, anh to khỏe hơn trước không ít.

Nghiêu Vũ nhớ lại trước đây mỗi lần anh mặc complet là cô buồn cười, trông giống cái mắc áo, gió vừa thổi là bay lất phất. Hôm nay nhìn loáng thoáng bộ u phục trên người đã đầy đặn.

Mũi anh vẫn thẳng, có lần anh giả bộ thở than: Một cô sinh viên ở phòng thí nghiệm nhìn anh thở dài, nói Đồng Tư Thành, sao mũi anh thẳng thế?

Nghiêu Vũ cười khanh khách, đúng rồi, lại đây, em cạo phẳng đi.

Mắt anh trầm tư hơn, dò xét hơn, vòng tay và nụ hôn của anh rất quen thuộc, nụ cười của anh vẫn như xưa...

Đêm nay gặp lại đã ngẩn ngơ. Đêm nay gặp lại cũng không rơi nước mắt.

Đầu đau âm ỉ, đau thực sự, Nghiêu Vũ nhắm mắt ngủ thiếp.



Chương 24 - Anh vẫn đợi em

Đồng Tư Thành lại một lần nữa nhìn Nghiêu Vũ rời đi, vội vàng và hốt hoảng như vậy, cô muốn tránh anh? Cô đến đây là bởi vì không thề quên quá khứ? Anh cười thầm nhìn theo, lòng cô vẫn có anh.

Nghiêu Vũ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa, do ngủ quên không đắp chăn, vừa thức dậy, người rét run. Mở cửa nhìn thấy Hứa Dực Trung, sững người vừa mở miệng giọng đã run run, răng va lặp cập.

"Thế nào? Nhìn thấy tôi sợ đến nỗi răng đánh vào nhau?". Hứa Dực Trung nhướn mày, hiếu kì nhìn cô. Anh không nghĩ hành động của mình giống như nửa đêm ma gõ cửa.

"Có chuyện gì?". Cuối cùng Nghiêu Vũ mở miệng, rồi hắt hơi một cái.

"Sao lại lạnh như thế?". Hứa Dực Trung ngạc nhiên, đứng ở cửa, tươi cười, giơ cao hộp đồ ăn, lắc lắc. Anh đắc ý nhìn Nghiêu Vũ như con chó nhỏ mắt sáng lên hít mùi thơm của thức ăn. Anh bước vào nhà, đi thẳng đến để lên bàn, ngoái đầu nói, "Cô để quên bánh trên xe, sợ cô chưa ăn, nên đích thân đi mua cơm hộp, nếu không Lũy Tử lại trách tôi vì công việc để người của Đại Đường chịu đói".

Nghiêu Vũ lại hắt hơi, cô đã rét cóng, đón hộp cơm nóng hổi, ấp hai tay sưởi.

"Ăn đi cho nóng!". Hứa Dực Trung lấy đũa ra, lần này anh đã rút kinh nghiệm, mua rất nhiều, ngồi xuống ghế bên cạnh, cũng bắt đầu ăn, "Cô chưa ăn gì, mau ăn đi!".

Nghiêu Vũ vẫn áp tay trên hộp cơm, "Không muốn ăn, sưởi một chút thôi".

Prev 1 ... 96 97 98 99 100 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000463