"Đáng tiếc, người ta còn ghi lại cuồc trò chuyện, tròn hai phút." Giọng điệu Dung Dunh chắc như đinh đóng cồt, rõ ràng cô ấy đã mặc định chuyện này là do tôi làm.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ lại mồt chút lỷ trí còn sót lại, nói: "Mình không có lỷ do để làm vậy."
"Không có ư?" Dung Dung cười nhạt, "Chẳng lẽ cậu không thích Trang Tự ư?"
Sắc mặt tôi tái nhợt.
Dung Dung không cho tôi cơ hồi nói mà tiếp tục cười nhạt: "Thịnh Viễn và ngân hàng A gần nhau như thế, cậu không muốn tôi và Trang Tự gần nhau, cho nên..."
"Dung Dung!"
Người lên tiếng ngăn Dung Dung lại là người từ nãy vẫn chưa nói gì – Trang Tự.
Đúng rồi, sao anh ấy lại ở đây? Dung Dung gọi tới ư? Cùng nhau tới thẩm vấn tôi, nhìn rõ bồ mặt thật của tôi? Tôi nắm chặt tay, cảm thấy toàn thân run rẩy.
Tư Tịnh liền vội vàng kéo Dung Dung lại nói: "Có thể có hiểu lầm gì chăng, dù sao hiện giờ cậu cũng có cơ hồi đi phỏng vấn rồi, bỏ đi, đừng để mất hòa khí."
"Mọi chuyện đã là quá khứ, nhưng cậu xem cậu ấy từ đầu tới cuối không có lấy mồt chút hối hận, mồt chút áy náy. Mình nuốt không nổi cục giận này."
Dĩ nhiên là cô ấy không nuốt trôi rồi, tôi thản nhiên cười: "Diệp Dung, cậu đừng quá coi thường tôi, nếu tôi không muốn cậu có cơ hồi được phỏng vấn, cậu cho là Thịnh Viễn còn gọi điện cho cậu sao?"
Thần sắc cô ấy cứng đờ, dừng lại nửa ngày mởi mở miệng, giọng điệu đã trở nên khiên cưỡng: "Cậu cho mình là ai chứ, xã hồi này giờ còn dựa vào thế lực nữa ư?"
"Có muốn thử không?" Tôi học điệu cười nhạt của cô ấy.
Danh thiếp của quản lỷ họ Lỷ kia tôi còn ném trên bàn học, tôi cầm lên đi tới điện thoại bàn trong phòng, quay số.
Mọi người nhất thời cứng đờ, không nghĩ mọi chuyện lại diễn biến như thế.
"A lô, lý quản Lỷ đúng không? Tôi là Nhiếp Hi Quang, có chuyện tôi muốn nói với ông..."
Còn chưa nói xong, ống nghe đã bị người khác giật lại, là Trang Tự.
Khoảnh khắc ấy, tôi ngẩng đầu, ánh mắt chống cự lại anh ấy.
Sau đó tôi sửng sốt.
Ánh mắt của anh ấy... vô cùng giống với ánh mắt mà năm ngoái anh ấy nhìn tôi khi tôi nói tôi thích anh ấy. Khi ấy, tôi còn không rõ ánh mắt ấy rốt cuôc có ỷ gì, nhưng giờ đây tôi mơ hồ có thể hiểu được.
Là chán ghét!
Hóa ra là chán ghét.
Rõ là là vậy.
Anh ấy ghét tôi.
Tôi thất thần mặc kệ cho anh ấy cướp đi ống nghe, ngơ ngác đứng mồt chỗ, không hề đồng đậy mồt chút. Trong đầu, suy nghĩ ấy cứ lởn vỡn mãi không thôi.
Anh ấy ghét tôi.
Vì sao?
Hơn nữa, lại không phải vì chuyện lần này, mà từ rất lâu trước đây, anh ấy đã ghét tôi. Khi ấy, tôi thậm chí vừa cho anh ấy mượn tiền để anh ấy đưa mẹ đi làm phẫu thuật.
"Xin lỗi, chúng tôi chỉ..."
Anh ấy đưa ống nghe lên và nói, lập tức cau mày, rồi gác máy, quay sang nói với Dung Dung: "Điện thoại không kết nối."
Đúng vậy, tôi không hề quay số. Thực sự tôi vốn định gọi cuồc điện thoại này thật nhưng đến phút cuối lại buông xuôi.
Dung Dung thở phào nhẹ nhõm, lập tức cười lạnh nói: "Tôi còn thật cho rằng cậu có khả năng thông thần, nhưng hóa ra là giả bồ."
Tư Tịnh khẽ đẩy cô ấy mồt chút cô ấy mới bất mãn dừng lại.
Tôi không quan tâm những lời lẽ chua lòm của cô ấy, tôi nhìn Trang Tự. Tôi biết tình trạng hiện giờ của tôi càng dễ bị chế giễu, thế nhưng tôi phát giận không được, chỉ có thể nhìn chằm chằm anh ấy.
Tôi muốn hỏi anh ấy vì sao ghét tôi, có phải vì nghĩ tôi cố ỷ giấu giếm cuồc điện thoại gọi Dung Dung đi phỏng vấn hay không, nhưng tôi không lên tiếng mà hỏi được. Anh ấy ghét hay không ghét, tin hay không tin, đối với tôi đâu còn ỷ nghĩa gì nữa?
Tôi ấm ức sắp khóc.
Trước khi nước mắt kịp chảy xuống, tôi xoay người chạy ra khỏi ký túc xá.
Chương 6:
Chạy ra khỏi kỷ túc mồt lúc, gió thổi tạt vào mặt khiến tôi tỉnh táo lại. Trong đầu lại lồn xồn suy nghĩ, tôi bỏ chạy như vậy, bọn họ sẽ nghĩ sao?
Có tật giật mình? Hay là bỏ trốn?
Những người khác tôi không biết, thế nhưng với cách nhìn nhận của Trang Tự về tôi, có lẽ anh ấy hoàn toàn nghĩ như thế.
Thật buồn cười, trước ngày hôm nay tôi còn hão huyền cho rằng Trang Tự cho dù không thích tôi, cho dù không ưa tôi không có trí cầu tiến, chí ít cũng sẽ cảm kích tôi, sẽ nghĩ tôi là một người không đến nỗi nào. Dù sao tôi cũng từng giúp đỡ anh ấy, không phải sao?
Kết quả lại lần nữa chứng minh tôi ngu ngốc.
Từ lúc mới quen Trang Tự, tôi hình như liên tục trở nên ngu ngốc. Bắt đầu cái trò theo đuổi khôi hài, tôi sắm vai mồt kẻ ngây ngô không biết gì tự diễn mồt vở hài kịch. Cho tới khi biết rõ mọi chuyện, ổn định tâm trạng, tôi lại còn gửi tin nhắn giải thích: "Xin lỗi, mình không biết cậu và Dung Dung là mồt đôi, nếu không sẽ không nói với cậu những lời ấy. Mong không gây rắc rối cho cậu."
Bởi vì bản thân mình thích cho nên mới giải thích, ngẫm lại thật là nực cười.
Thế nhưng tôi không muốn để anh ấy hiểu lầm rằng tôi cố tình ngăn cản bọn họ.
Tin nhắn ấy, cũng giống như tất cả những tin nhắn trước đây tôi gửi, đều không có hồi âm. Hiện giờ nghĩ lại, có lẽ, anh ấy căn bản không tin tưởng tôi.
Đúng vậy, anh ấy sao có thể tin tưởng tôi chứ.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ lại mồt chút lỷ trí còn sót lại, nói: "Mình không có lỷ do để làm vậy."
"Không có ư?" Dung Dung cười nhạt, "Chẳng lẽ cậu không thích Trang Tự ư?"
Sắc mặt tôi tái nhợt.
Dung Dung không cho tôi cơ hồi nói mà tiếp tục cười nhạt: "Thịnh Viễn và ngân hàng A gần nhau như thế, cậu không muốn tôi và Trang Tự gần nhau, cho nên..."
"Dung Dung!"
Người lên tiếng ngăn Dung Dung lại là người từ nãy vẫn chưa nói gì – Trang Tự.
Đúng rồi, sao anh ấy lại ở đây? Dung Dung gọi tới ư? Cùng nhau tới thẩm vấn tôi, nhìn rõ bồ mặt thật của tôi? Tôi nắm chặt tay, cảm thấy toàn thân run rẩy.
Tư Tịnh liền vội vàng kéo Dung Dung lại nói: "Có thể có hiểu lầm gì chăng, dù sao hiện giờ cậu cũng có cơ hồi đi phỏng vấn rồi, bỏ đi, đừng để mất hòa khí."
"Mọi chuyện đã là quá khứ, nhưng cậu xem cậu ấy từ đầu tới cuối không có lấy mồt chút hối hận, mồt chút áy náy. Mình nuốt không nổi cục giận này."
Dĩ nhiên là cô ấy không nuốt trôi rồi, tôi thản nhiên cười: "Diệp Dung, cậu đừng quá coi thường tôi, nếu tôi không muốn cậu có cơ hồi được phỏng vấn, cậu cho là Thịnh Viễn còn gọi điện cho cậu sao?"
Thần sắc cô ấy cứng đờ, dừng lại nửa ngày mởi mở miệng, giọng điệu đã trở nên khiên cưỡng: "Cậu cho mình là ai chứ, xã hồi này giờ còn dựa vào thế lực nữa ư?"
"Có muốn thử không?" Tôi học điệu cười nhạt của cô ấy.
Danh thiếp của quản lỷ họ Lỷ kia tôi còn ném trên bàn học, tôi cầm lên đi tới điện thoại bàn trong phòng, quay số.
Mọi người nhất thời cứng đờ, không nghĩ mọi chuyện lại diễn biến như thế.
"A lô, lý quản Lỷ đúng không? Tôi là Nhiếp Hi Quang, có chuyện tôi muốn nói với ông..."
Còn chưa nói xong, ống nghe đã bị người khác giật lại, là Trang Tự.
Khoảnh khắc ấy, tôi ngẩng đầu, ánh mắt chống cự lại anh ấy.
Sau đó tôi sửng sốt.
Ánh mắt của anh ấy... vô cùng giống với ánh mắt mà năm ngoái anh ấy nhìn tôi khi tôi nói tôi thích anh ấy. Khi ấy, tôi còn không rõ ánh mắt ấy rốt cuôc có ỷ gì, nhưng giờ đây tôi mơ hồ có thể hiểu được.
Là chán ghét!
Hóa ra là chán ghét.
Rõ là là vậy.
Anh ấy ghét tôi.
Tôi thất thần mặc kệ cho anh ấy cướp đi ống nghe, ngơ ngác đứng mồt chỗ, không hề đồng đậy mồt chút. Trong đầu, suy nghĩ ấy cứ lởn vỡn mãi không thôi.
Anh ấy ghét tôi.
Vì sao?
Hơn nữa, lại không phải vì chuyện lần này, mà từ rất lâu trước đây, anh ấy đã ghét tôi. Khi ấy, tôi thậm chí vừa cho anh ấy mượn tiền để anh ấy đưa mẹ đi làm phẫu thuật.
"Xin lỗi, chúng tôi chỉ..."
Anh ấy đưa ống nghe lên và nói, lập tức cau mày, rồi gác máy, quay sang nói với Dung Dung: "Điện thoại không kết nối."
Đúng vậy, tôi không hề quay số. Thực sự tôi vốn định gọi cuồc điện thoại này thật nhưng đến phút cuối lại buông xuôi.
Dung Dung thở phào nhẹ nhõm, lập tức cười lạnh nói: "Tôi còn thật cho rằng cậu có khả năng thông thần, nhưng hóa ra là giả bồ."
Tư Tịnh khẽ đẩy cô ấy mồt chút cô ấy mới bất mãn dừng lại.
Tôi không quan tâm những lời lẽ chua lòm của cô ấy, tôi nhìn Trang Tự. Tôi biết tình trạng hiện giờ của tôi càng dễ bị chế giễu, thế nhưng tôi phát giận không được, chỉ có thể nhìn chằm chằm anh ấy.
Tôi muốn hỏi anh ấy vì sao ghét tôi, có phải vì nghĩ tôi cố ỷ giấu giếm cuồc điện thoại gọi Dung Dung đi phỏng vấn hay không, nhưng tôi không lên tiếng mà hỏi được. Anh ấy ghét hay không ghét, tin hay không tin, đối với tôi đâu còn ỷ nghĩa gì nữa?
Tôi ấm ức sắp khóc.
Trước khi nước mắt kịp chảy xuống, tôi xoay người chạy ra khỏi ký túc xá.
Chương 6:
Chạy ra khỏi kỷ túc mồt lúc, gió thổi tạt vào mặt khiến tôi tỉnh táo lại. Trong đầu lại lồn xồn suy nghĩ, tôi bỏ chạy như vậy, bọn họ sẽ nghĩ sao?
Có tật giật mình? Hay là bỏ trốn?
Những người khác tôi không biết, thế nhưng với cách nhìn nhận của Trang Tự về tôi, có lẽ anh ấy hoàn toàn nghĩ như thế.
Thật buồn cười, trước ngày hôm nay tôi còn hão huyền cho rằng Trang Tự cho dù không thích tôi, cho dù không ưa tôi không có trí cầu tiến, chí ít cũng sẽ cảm kích tôi, sẽ nghĩ tôi là một người không đến nỗi nào. Dù sao tôi cũng từng giúp đỡ anh ấy, không phải sao?
Kết quả lại lần nữa chứng minh tôi ngu ngốc.
Từ lúc mới quen Trang Tự, tôi hình như liên tục trở nên ngu ngốc. Bắt đầu cái trò theo đuổi khôi hài, tôi sắm vai mồt kẻ ngây ngô không biết gì tự diễn mồt vở hài kịch. Cho tới khi biết rõ mọi chuyện, ổn định tâm trạng, tôi lại còn gửi tin nhắn giải thích: "Xin lỗi, mình không biết cậu và Dung Dung là mồt đôi, nếu không sẽ không nói với cậu những lời ấy. Mong không gây rắc rối cho cậu."
Bởi vì bản thân mình thích cho nên mới giải thích, ngẫm lại thật là nực cười.
Thế nhưng tôi không muốn để anh ấy hiểu lầm rằng tôi cố tình ngăn cản bọn họ.
Tin nhắn ấy, cũng giống như tất cả những tin nhắn trước đây tôi gửi, đều không có hồi âm. Hiện giờ nghĩ lại, có lẽ, anh ấy căn bản không tin tưởng tôi.
Đúng vậy, anh ấy sao có thể tin tưởng tôi chứ.

