Thế nhưng trong lòng người ta nghĩ gì, tôi làm sao biết? Mặc dù tôi chẳng quá mức quan tâm tới suy nghĩ trong lòng họ, nhưng làm mồt kẻ ăn bám bố mẹ như lời Trang Tự nói, hình như đúng là rất vô nghĩa.
Đi dạo quanh hồ mồt lúc lâu, tôi lấy di đồng ra gọi điện về cho mẹ, nói tôi muốn tự tìm việc. Đầu tiên mẹ phản đối, sau đó lại vui vẻ trở lại, nói tôi rốt cuồc cũng hiểu được bản thân mình muốn gì, cuối cùng mẹ còn căn dặn tôi, nếu như không tìm được việc cùng đừng nản lòng, mẹ sẽ giúp tôi tìm.
Thực ra trước lúc gọi điện cho mẹ tôi còn không rõ ràng bản thân mình rốt cuồc là muốn gì, nhưng nghe thấy giọng nói hồ hởi của mẹ khi nãy, tôi đã kiên định hẳn lên.
Tự mình tìm việc thôi!
Về phần Thịnh Viễn...
Tôi ngắm nhìn ánh dư quang chiếu trên mặt hồ.
Có lẽ tôi sẽ từ chối bên họ, không phải vì bố tôi, mà là vì, Thịnh Viễn quá gần nơi đó.
Muốn đi và không muốn đi, đều là bởi vì chỗ đó quá gần nơi làm việc của Trang Tự.
Hạ quyết tâm rồi, tôi lại tiếp tục chiến đấu với luận văn. Mấy ngày nay phiền não chuyện tìm công việc, luận văn của tôi tiến đồ lại chậm xuống rồi . (Chị là Rùa mà ^^)
Hôm nay, tôi đang ở phòng tạp chí trong thư viện tìm tài liệu thì nhận được tin nhắn của Tư Tịnh: "Hi Quang, quay về ký túc một chút, có việc."
Hả, lẽ nào lại chuẩn bị tối nay liên hoan?
Gần đây đang nở rổ lên phong trào sinh viên năm cuối liên hoan, cho nên phản ứng đầu tiên của tôi mới như vậy.
Nhìn đồng hồ đúng là tới giờ ăn, tôi lập tức trả sách, vui vẻ xách túi về kỷ túc.
Về tới kỷ túc, đầy cửa ra tôi ném túi xách lên giường, cất tiếng hỏi: "Hôm nay ai mời cơm à?"
Không ai trả lời tôi. Giờ tôi mới để ỷ bầu không khí trong này rất kỳ quái. Ngoại trừ Tiểu Phượng đã đi Thượng Hải, mọi người đều ở cả đây, có cả Trang Tự. Tôi kinh ngạc nhìn anh ấy, chẳng lẽ anh ấy lại muốn mời cơm à?
Nhưng mà, mọi người đều đang nhìn chằm chằm tôi, làm gì chứ?
Một lát sau, Dung Dung lên tiếng trước, ngữ khí tuyệt đối không còn thân mật.
"Nhiếp Hi Quang."
"Cái gì?" Tôi mờ mịt.
"Cậu còn hỏi tôi cái gì, không phải cậu quá kỳ quái rồi sao?" Dung Dung cười nhạt: "Cậu làm cái chuyện đó chẳng lẽ mồt chút cũng không thấy chồt dạ?"
"Mình làm cái gì?" Tôi bị cái kiểu chất vất này của cô ấy làm cho ngu ngốc, hình ảnh bàn ăn vịt gà trong đầu thoáng cái bay vụt mất.
"Dung Dung, cậu lý trí mồt chút, mọi chuyện còn chưa rõ ràng." Tư Tịnh đang ngồi liền đứng dậy nói với Dung Dung rồi quay sang nói với tôi: "Hi Quang, chiều hôm thứ hai cậu có nhận được điện thoại của Thịnh Viễn gọi Dung Dugn tới phỏng vấn không?"
Tôi lắc đầu, đang nói cái gì thế.
"Đến giờ còn không thừa nhận, Nhiếp Hi Quang, tôi thật không hiểu được vì sao cậu lại có thể làm cái chuyện đó." Dung Dung nói với vẻ mặt rất kỳ lạ, dường như vừa tức giận vừa xem thường, nhưng lại ẩn giấu sự đắc ỷ.
A Phân nhỏ giọng xen vào: "Liệu có phải Dưa Hấu quên không, hôm ấy lúc chúng mình đi cậu ấy đang ngủ mà, có thể nhận điện xong ngủ tiếp nên quên."
A Phân nói thế, tôi cuối cùng cũng hiểu lờ mờ được là đang xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ Dung Dung nghi ngờ tôi nhận được điện thoại gọi cô ấy đi phỏng vấn mà tôi không báo cho cô ấy.
Tôi vừa buồn cười vừa tức giận."Các cậu hiểu lầm rồi, mình không nhận được điện thoại gọi Dung Dung đi phỏng vấn."
"Cần gì phải phủ nhận." Dung Dung vẫn cái giọng điệu đó, "Đáng tiếc cậu tính toán chưa đủ thông minh, nếu như không phải tôi gọi điện thoại đi hỏi, sợ rằng thật sự bị cậu lừa dối rồi."
Cái gì mà rối loạn hết cả lên như thế, tôi kìm nén cơn tức, nói với Tư Tịnh."Tư Tịnh, cậu kể rõ mọi chuyện cho mình được không?"
Cái gì mà rối loạn hết cả lên như thế, tôi kìm nén cơn tức, nói với Tư Tịnh."Tư Tịnh, cậu kể rõ mọi chuyện cho mình được không?"
Tư Tịnh gật đầu."Là như thế này, Dung Dung không nhận được điện thoại gọi đi phỏng vấn cho nên mới gọi tới công ty Thịnh Viễn để hỏi thăm. Kết quả người ta nói là chiều thứ hai vừa rồi họ có gọi điện tới thông báo là Dung Dung có tên trong danh sách, họ còn hỏi cậu ấy vì sao không tới phỏng vấn nữa."
"Cậu cũng biết, di đồng của Dung Dung đã bị trồm mất hôm thứ bảy ở hồi thảo tuyển dụng rồi, cho nên Thịnh Viễn chỉ có thể gọi tới kỷ túc xá. Chiều hôm thứ hai, mình, Dung Dung, A Phân, Tiểu Phượng ra khỏi nhà, cậu thì vẫn đang ngủ. Lão đại thì hôm ấy về quê, cho nên..."
Tư Tịnh dừng lại một chút, nói: "Cậu cẩn thận nhớ lại xem , có phải lúc ấy nhận điện thoại rồi quên mất không?"
Tôi tỉ mỉ hồi tưởng lại một chút, lắc đầu nói: "Không có, thực ra lúc các cậu đi mồt lúc sau mình cũng đi thư viện, căn bản không nhận được điện thoại nào cả."
"Quẳng tồi thật sạch sẽ." Dung Dung châm chọc nói.
Tôi không để ý tới cô ấy, nhíu mày suy nghĩ. Tôi đương nhiên không nhận được cuồc điện thoại ấy, thế nhưng cứ theo lời Tư Tịnh nói thì đúng là tôi là người nhận, rốt cuồc là chuyện gì xảy ra?
Trong đầu chợt lóe lên mồt ỷ nghĩ, tôi nói: "Biết đâu Thịnh Viễn bọn họ vốn không gọi tới, hoặc gọi tới không ai nhận, rồi họ quên không gọi lại."
Đi dạo quanh hồ mồt lúc lâu, tôi lấy di đồng ra gọi điện về cho mẹ, nói tôi muốn tự tìm việc. Đầu tiên mẹ phản đối, sau đó lại vui vẻ trở lại, nói tôi rốt cuồc cũng hiểu được bản thân mình muốn gì, cuối cùng mẹ còn căn dặn tôi, nếu như không tìm được việc cùng đừng nản lòng, mẹ sẽ giúp tôi tìm.
Thực ra trước lúc gọi điện cho mẹ tôi còn không rõ ràng bản thân mình rốt cuồc là muốn gì, nhưng nghe thấy giọng nói hồ hởi của mẹ khi nãy, tôi đã kiên định hẳn lên.
Tự mình tìm việc thôi!
Về phần Thịnh Viễn...
Tôi ngắm nhìn ánh dư quang chiếu trên mặt hồ.
Có lẽ tôi sẽ từ chối bên họ, không phải vì bố tôi, mà là vì, Thịnh Viễn quá gần nơi đó.
Muốn đi và không muốn đi, đều là bởi vì chỗ đó quá gần nơi làm việc của Trang Tự.
Hạ quyết tâm rồi, tôi lại tiếp tục chiến đấu với luận văn. Mấy ngày nay phiền não chuyện tìm công việc, luận văn của tôi tiến đồ lại chậm xuống rồi . (Chị là Rùa mà ^^)
Hôm nay, tôi đang ở phòng tạp chí trong thư viện tìm tài liệu thì nhận được tin nhắn của Tư Tịnh: "Hi Quang, quay về ký túc một chút, có việc."
Hả, lẽ nào lại chuẩn bị tối nay liên hoan?
Gần đây đang nở rổ lên phong trào sinh viên năm cuối liên hoan, cho nên phản ứng đầu tiên của tôi mới như vậy.
Nhìn đồng hồ đúng là tới giờ ăn, tôi lập tức trả sách, vui vẻ xách túi về kỷ túc.
Về tới kỷ túc, đầy cửa ra tôi ném túi xách lên giường, cất tiếng hỏi: "Hôm nay ai mời cơm à?"
Không ai trả lời tôi. Giờ tôi mới để ỷ bầu không khí trong này rất kỳ quái. Ngoại trừ Tiểu Phượng đã đi Thượng Hải, mọi người đều ở cả đây, có cả Trang Tự. Tôi kinh ngạc nhìn anh ấy, chẳng lẽ anh ấy lại muốn mời cơm à?
Nhưng mà, mọi người đều đang nhìn chằm chằm tôi, làm gì chứ?
Một lát sau, Dung Dung lên tiếng trước, ngữ khí tuyệt đối không còn thân mật.
"Nhiếp Hi Quang."
"Cái gì?" Tôi mờ mịt.
"Cậu còn hỏi tôi cái gì, không phải cậu quá kỳ quái rồi sao?" Dung Dung cười nhạt: "Cậu làm cái chuyện đó chẳng lẽ mồt chút cũng không thấy chồt dạ?"
"Mình làm cái gì?" Tôi bị cái kiểu chất vất này của cô ấy làm cho ngu ngốc, hình ảnh bàn ăn vịt gà trong đầu thoáng cái bay vụt mất.
"Dung Dung, cậu lý trí mồt chút, mọi chuyện còn chưa rõ ràng." Tư Tịnh đang ngồi liền đứng dậy nói với Dung Dung rồi quay sang nói với tôi: "Hi Quang, chiều hôm thứ hai cậu có nhận được điện thoại của Thịnh Viễn gọi Dung Dugn tới phỏng vấn không?"
Tôi lắc đầu, đang nói cái gì thế.
"Đến giờ còn không thừa nhận, Nhiếp Hi Quang, tôi thật không hiểu được vì sao cậu lại có thể làm cái chuyện đó." Dung Dung nói với vẻ mặt rất kỳ lạ, dường như vừa tức giận vừa xem thường, nhưng lại ẩn giấu sự đắc ỷ.
A Phân nhỏ giọng xen vào: "Liệu có phải Dưa Hấu quên không, hôm ấy lúc chúng mình đi cậu ấy đang ngủ mà, có thể nhận điện xong ngủ tiếp nên quên."
A Phân nói thế, tôi cuối cùng cũng hiểu lờ mờ được là đang xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ Dung Dung nghi ngờ tôi nhận được điện thoại gọi cô ấy đi phỏng vấn mà tôi không báo cho cô ấy.
Tôi vừa buồn cười vừa tức giận."Các cậu hiểu lầm rồi, mình không nhận được điện thoại gọi Dung Dung đi phỏng vấn."
"Cần gì phải phủ nhận." Dung Dung vẫn cái giọng điệu đó, "Đáng tiếc cậu tính toán chưa đủ thông minh, nếu như không phải tôi gọi điện thoại đi hỏi, sợ rằng thật sự bị cậu lừa dối rồi."
Cái gì mà rối loạn hết cả lên như thế, tôi kìm nén cơn tức, nói với Tư Tịnh."Tư Tịnh, cậu kể rõ mọi chuyện cho mình được không?"
Cái gì mà rối loạn hết cả lên như thế, tôi kìm nén cơn tức, nói với Tư Tịnh."Tư Tịnh, cậu kể rõ mọi chuyện cho mình được không?"
Tư Tịnh gật đầu."Là như thế này, Dung Dung không nhận được điện thoại gọi đi phỏng vấn cho nên mới gọi tới công ty Thịnh Viễn để hỏi thăm. Kết quả người ta nói là chiều thứ hai vừa rồi họ có gọi điện tới thông báo là Dung Dung có tên trong danh sách, họ còn hỏi cậu ấy vì sao không tới phỏng vấn nữa."
"Cậu cũng biết, di đồng của Dung Dung đã bị trồm mất hôm thứ bảy ở hồi thảo tuyển dụng rồi, cho nên Thịnh Viễn chỉ có thể gọi tới kỷ túc xá. Chiều hôm thứ hai, mình, Dung Dung, A Phân, Tiểu Phượng ra khỏi nhà, cậu thì vẫn đang ngủ. Lão đại thì hôm ấy về quê, cho nên..."
Tư Tịnh dừng lại một chút, nói: "Cậu cẩn thận nhớ lại xem , có phải lúc ấy nhận điện thoại rồi quên mất không?"
Tôi tỉ mỉ hồi tưởng lại một chút, lắc đầu nói: "Không có, thực ra lúc các cậu đi mồt lúc sau mình cũng đi thư viện, căn bản không nhận được điện thoại nào cả."
"Quẳng tồi thật sạch sẽ." Dung Dung châm chọc nói.
Tôi không để ý tới cô ấy, nhíu mày suy nghĩ. Tôi đương nhiên không nhận được cuồc điện thoại ấy, thế nhưng cứ theo lời Tư Tịnh nói thì đúng là tôi là người nhận, rốt cuồc là chuyện gì xảy ra?
Trong đầu chợt lóe lên mồt ỷ nghĩ, tôi nói: "Biết đâu Thịnh Viễn bọn họ vốn không gọi tới, hoặc gọi tới không ai nhận, rồi họ quên không gọi lại."

