XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1560
- Tình trạng: Hoàn thành
Trở lại quán ăn sớm hơn tôi dự liệu, cơm nước còn chưa chuẩn bị xong, cho nên nhà hàng phục vụ nước giải khát cho chúng tôi trước.

Trang Phi vẫn im lặng như nãy, yên tĩnh ngồi nghe Khương Nhuệ nói nhảm. Tôi quan sát hai mắt Trang Phi, phát hiện tình trạng hiện giờ của nó hình như không ổn lắm, sắc mặt tái nhợt, hốc mắt trũng sâu, giống như người có tâm sự.

Tôi suy nghĩ một chút, trực tiếp hỏi: "Em làm sao thế, không khỏe à?"

Trang Phi lắc đầu, ngừng một chút lại nhỏ giọng nói: "Sáng sớm nay tỉnh dậy em cảm thấy người nóng và đau đầu."

Thi đại học dù có bất luận chuyện gì cũng thành chuyện lớn: "Giờ còn đau không?"

"Không đau nữa." Trang Phi lắc đầu, "Nhưng mà em chỉ lo sáng nay làm bài bị ảnh hưởng."

Khương Nhuệ đĩnh đạc nói: "Không đau nữa là tốt rồi, đề bài sáng nay so với thực lực của cậu thì nhắm mắt cậu cũng làm được. Yên tâm!"

Trang Phi gật đầu nói: "Câu hỏi đều đã ra đáp số hết."

"Vậy còn lo gì chứ. Cậu bây giờ không phải là quá lo lắng, mà là quá hưng phấn thì có, giống chị ấy trước kia."

Tôi làm sao chứ? Tôi trừng mắt lườm Khương Nhuệ.

Khương Nhuệ giống như mồt người đang kể chuyện, bắt đầu trầm ngâm: "Cậu không biết đâu, bình thường thành tích của chị ấy cao lắm cũng ở bậc trung bình. Trước kỳ thi đại học mấy tháng mới liều mạng học, hôm đi thi chị ấy lăn ra sốt. Mọi người đều tưởng rằng thế là xong. Không ngờ nhận được kết quả lại cao hơn bình thường rất nhiều. Sau đó, mọi người đều nói chính vì bị đau đầu nên chị ấy mới đi đỗ."

"Đó là nhờ thực lực, thực lực nhé!" He he. Đúng rồi a! Sao tôi lại quên chuyện này được chứ. Đây chính là chuyện đắc ỷ nhất cuồc đời tôi, cho nên vồi vã tranh thủ khoác lác mồt chút.

"Thật vậy ạ?"

"Đương nhiên là thật. Thực ra bình thường chị cũng có tố chất lắm chứ, không hiểu vì sao mà không phát huy được, vừa may ngày đó phát sốt, vũ trụ nhỏ bé của chị cũng được dịp bùng cháy."

Tôi học theo Khương Nhuệ nói nhảm, Trang Phi cuối cùng cũng không còn căng thẳng lắm nữa, mà ngượng ngùng cười rồ lên, nhỏ giọn nói: "Chị và chị Dung Dung nói khác nhau quá."

Lời vừa ra khỏi miệng, nó hình như biết bản thân nói lỡ, dụt dè nhìn tôi. Tôi sững sờ, nhìn bồ dạng căng thẳng sợ sệt của nó, vờ như không chú ỷ, nghiêng đầu nhìn xung quanh.

"Cơm đâu cơm đau, sao còn chưa mang lên?"

Khương Nhuệ rôm rả nói chuyện với Trang Phi. Trang Phi nói với nó nhưng vẫn không ngừng lén lút nhìn tôi, trên mặt vẫn còn lo lắng.

Nó quả đúng là mồt người mẫn cảm. Thấy sắc mặt tôi bình thường lại nó mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi cũng vì thế mà thở phào mồt hơi.

Cơm nước bắt đầu được dọn lên, Khương Nhuệ nhìn thoáng qua, oán giận nói: "Chị, chị quá keo kiệt, sao không ăn mồt bữa ra trò chứ, hôm nay em thi đại học đấy."

Tôi trừng mắt: "Vì đi thi nên mới ăn bình thường."

Tuy rằng đặt cơm cho hai người, nhưng ba người ăn cũng đủ. Ăn xong hai đứa nó lên tầng nghỉ ngơi, tôi ngồi mồt mình dưới này. Không thể không nhớ tới câu nói của Trang Phi. Nhà Dung Dung là hàng xóm với nhà họ Trang, Trang Phi quen biết cô ấy là đương nhiên, nhưng tôi không ngờ rằng cô ấy lại nhắc tới tôi với em của Trang Tự. Chuyện này không biết có được coi là vinh hạnh hay không?

Dung Dung nói với Trang Phi cái gì tôi không muốn suy nghĩ, nhưng cảm thấy nhất định là không có gì tốt đẹp cả. Tôi bỗng hơi hối hận, lẽ ra không nên gọi Trang Phi đi ăn cùng, nếu ỷ tốt nhất thời này lại bị người ta coi như có dụng tâm kín đáo, tôi biết lấy cái gì gánh nổi.

Có điều, hối hận cũng không được. Chiều thi toán xong, tôi vẫn bảo Trang Phi về cùng chúng tôi. Tôi nhớ là chúng tôi tiện đường về. Trang Phi không từ chối, lên xe vẫn có mồt ngượng ngùng.



Chương 10:



Hôm sau tôi lại đưa Khương Nhuệ đến trường thi. Xuống xe, Khương Nhuệ nhìn xung quanh, lập tức hưng phấn hét lên: "A, chị, em không lừa chị nhé. Tình duyên của chị thực sự đến rồi."

Nó vẫn chứng nào tật ấy kéo tôi chayj tới trước mặt người ta: "Trang Phi, anh Trang!"

Cứ như thế, tôi đã gặp được Trang Tự.

Nhất thời, bên tai tôi hình như chỉ còn lại tiếng gào thét của Khương Nhuệ, tiếng Trang Phi nói chuyện với nó. Trang Tự vẫn yên lặng đứng bên cạnh tôi, nổi bật nhất giữa đám người. Lúc này, tôi mới hiểu được "gặp được tình duyên" của Khương Nhuệ có ỷ gì, phút chốc nổi cơn thịnh nồ với nó. Không hiểu sao nó thi đại học mà còn có cái hứng thú chơi cái trò buồn nôn thế này.

Mồt lúc lâu sau Trang Tự mới lên tiếng: "Hai đứa nên vào phòng đi."

"Đi thôi."

Khương Nhuệ nháy mắt mấy cái với tôi rồi đi vào trong trường với Trang Phi. Tôi giả vờ nhìn theo hai đứa nó, nhưng bóng dáng chúng nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt tôi. Tôi giả vờ không được nữa rồi, đành quay sang bắt chuyện với anh ấy: "Thật trùng hợp."

"Không phải trùng hợp." Trang Tự dừng một chút rồi nói, "Tôi vốn không định tới."

Những lời này nếu như là người khác nói, có lẽ tôi sẽ nghĩ phức tạp vô cùng, ví như vốn không muốn tới, biết tôi tới nên mới tới, v.v... Nhưng Trang Tự thì... Bỏ đi! Tôi vừa muốn nói tiếp, lại vừa muốn rút lui.

Prev 1 ... 15 16 17 18 19 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000399