"Vâng, em trai cháu."
"Em cháu học tốt không?"
"Tốt dã man ạ, lần trước thi thử đứng đầu toàn trường..."
Đang nói câu được câu không, hai giờ đồng hồ đã qua đi, tôi nghe thấy có người gọi, "Nhiếp Hi Quang."
Bác gái cười tủm tỉm nói: "Chà, bạn trai tới đón hả?"
Anh ấy hình như cũng nghe được, đứng nguyên chỗ cũ không tới đây. Tôi nhìn anh ấy, thần sắc anh ấy vô cùng yên tĩnh. Anh ấy vẫn nhìn phía tôi, không lên tiếng giải thích, có lẽ không muốn làm tôi xấu hổ.
Vì thế tôi cũng lễ phép nói với bác gái kia: "Không phải, cậu ấy cũng tới đưa em trai đi thi."
Chúng tôi cùng nhau đi ra cổng trường.
"Nhiếp Hi Quang, hôm qua cậu đưa em trai tôi về..."
Tôi cười khổ, lẽ nào anh ấy vẫn còn muốn cảm ơn tôi nữa sao? Mặc dù vừa rồi tôi đã nghĩ thông nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nhói đau.
"...Như vậy là cậu đã không còn giận tôi nữa đúng không?"
Tôi giật mình, buổi chiều ánh mặt trời rất chói. Tôi đứng ngược chiều với ánh sáng, nhìn không thấy rõ biểu tình trên mặt anh ấy.
"Tôi đưa em trai cậu về không liên quan tới cậu." Tôi chậm rãi nói: "Nhưng tôi vốn dĩ đã không còn tức giận nữa."
Còn nữa...
"Cảm ơn luận văn của cậu."
Tuy rằng, anh làm vậy là vì Dung Dung.
Anh ấy mồt lúc mới nói: "Không có gì."
Khương Nhuệ và Trang Phi đi ra với bồ dạng như vừa trút được gánh nặng. Khương Nhuệ lại bảo anh em Trang Tự đi cùng chúng tôi.
Nhưng Trang Phi lắc đầu: "Không được rồi, hôm nay anh em tớ đi sang khu phố mới đằng kia, không thuận đường."
Trang Tự chau mày: "Sang đó làm gì?"
Trang Phi ngạc nhiên nói: "Chị Dung Dung không nói với anh sao, chị ấy tối nay mời chúng ta đi ăn chúc mừng em thi xong, mẹ cũng đi mà."
(có vẻ như bạn Trang Phi này không ưa chị Dưa hấu của chúng ta lắm >_<)
Trang Tự ngẩn ra, lập tức nhìn về phía tôi.
Tôi không biết anh nhìn tôi làm gì nữa. Tôi gật đầu: "Vậy bọn chị đi trước đây."
Thoạt nhìn anh có vẻ như ngạc nhiên, có lẽ Dung Dung muốn tạo bất ngờ cho anh ấy chăng?
Tôi xoay người lên xe. Xe đi được mồt đoạn rồi, tôi ngẫu nhiên quay đầu lại, nhìn thấy anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Đang đợi xe ư... Lúc này bắt taxi cũng không dễ lắm.
Tôi quay đầu lại, yên lặng nhìn dòng xe cộ ngoài cửa kính. Khương Nhuệ bỗng nhiên gọi: "Chị."
Tôi quay sang nhìn nó.
Nó nói: "Không thuận đường thì quên đi."
"Chúng ta tìm mồt con đường thuận tiện khác tốt hơn, sánh với chị của em..."
Tôi nhịn không được bật cười, cuối cùng đem suy nghĩ chuyển đổi thành hành đồng, hung hăng đánh nó hai phát.
Chương 11:
Mãi cho tới ngày bảo vệ luận văn, tôi mới gặp lại bạn cùng phòng kỷ túc. Tiểu Phường vừa thấy tôi liền bổ nhào tới, bá vai tôi lay mãnh liệt: "Dưa Hấu, xin lỗi. Đều là do mình đãng trí khiến cậu oan uổng. Cậu nhất định phải tha lỗi cho mình nha."
Giống như muốn chứng minh thành ỷ của mình, cô ấy lắc vai tôi kịch liệt, đén nỗi tôi cảm thấy như vai tôi sắp rời ra.
"... Này cậu cho là bá vai mình như thế thì mình sẽ tha thứ hả?"
"Hic hic, xin lỗi xin lỗi, mình quá kích đồng!" Cô ấy cười ngượng nghịu thu tay lại, "Dưa Hấu, cậu yên tâm đi. Mấy ngày nay mình đều ra ngoài gặp mọi người giải thsch chuyện này."
"Giải thích chuyện gì?"
"Gặp ai mình cũng nhận là heo, nói người quên không báo lại cuồc điện thoại phỏng vấn là mình."
Cảm giác "hàm oan mạc bạch(*)" không hề dễ chịu, nghe cô ấy nói như vậy, trong lòng tôi cũng trấn an hơn rất nhiều.
(*) hàm oan mạc bạch: chịu ấm ức, hết hy vọng được rửa sạch. Tương đương câu: "Ai làm mình chịu lấy oan – Cắn răng bóp bụng kêu than với trời."
Lão đại A Phân cũng đến bên cạnh, tôi cười nhìn bọn họ.
Trước đây, tôi cũng không phải là không oán hận các cô ấy. Nhưng nghĩ kỹ lại thì, tôi và Dung Dung đều là bạn cùng phòng của họ, hơn nữa xem Dung Dung lại nói rõ ràng có chứng cứ xác thực như vậy, quả thực là không thể ép mọi người tin tưởng tôi vô điều kiện mà đứng về phía tôi được.
Hạ thấp yêu cầu đối với người khác môt chút, có lẽ bản thân mình cũng sẽ vui vẻ hơn.
Thái độ của tôi khiến các cô ấy cũng thoải mái hơn, bắt đầu nói chuyện lần bảo vệ này. Ngoại trừ Tư Tịnh và Dung Dung, thì mấy người chúng tôi đều ở chung mồt tổ, chắc là chỉ đến chiều là bảo vệ xong.
Tôi bốc phải số thứ tự khá lớn, đến lúc tôi lên bảo vệ thì trong phòng đã vãn người hơn nhiều. Tiểu Phượng và A Phân vốn định ở lại đợi tôi nhưng bị tôi đuổi đi, có người quen lại càng căng thẳng hơn ấy chứ. Thế nhưng đứng trên bục, đang định chào các thầy cô thì tôi nhìn thấy Trang Tự ở ngoài cửa, ánh mắt chiếu thẳng lên người tôi.
Tôi sửng sốt.
Đi nhầm phòng ư? Dung Dung đâu có ở đây.
Sau khi trong đầu hiện lên cái suy nghĩ này, tôi không dám phân tâm nữa, bắt đầu tập trung trình bày luận văn. Nói xong lại đợi thầy cô phản biện. Tôi vô thức nhìn ra cửa, đã không còn người nữa rồi.
Ra khỏi phòng thì trời cũng đã muồn, tôi vốn muốn quay về nhà cậu nhưng vừa đi tới lối ré thì chợt nhớ ra còn mồt số đồ ở kỷ túc chưa thu dọc, tôi liền quay vể đó.
Trong phòng chỉ có Tư Tịnh, tôi ôn hoà bắt chuyện vài câu rồi thu dọn mấy thứ đồ lặt vặt mang về nhà.
"Em cháu học tốt không?"
"Tốt dã man ạ, lần trước thi thử đứng đầu toàn trường..."
Đang nói câu được câu không, hai giờ đồng hồ đã qua đi, tôi nghe thấy có người gọi, "Nhiếp Hi Quang."
Bác gái cười tủm tỉm nói: "Chà, bạn trai tới đón hả?"
Anh ấy hình như cũng nghe được, đứng nguyên chỗ cũ không tới đây. Tôi nhìn anh ấy, thần sắc anh ấy vô cùng yên tĩnh. Anh ấy vẫn nhìn phía tôi, không lên tiếng giải thích, có lẽ không muốn làm tôi xấu hổ.
Vì thế tôi cũng lễ phép nói với bác gái kia: "Không phải, cậu ấy cũng tới đưa em trai đi thi."
Chúng tôi cùng nhau đi ra cổng trường.
"Nhiếp Hi Quang, hôm qua cậu đưa em trai tôi về..."
Tôi cười khổ, lẽ nào anh ấy vẫn còn muốn cảm ơn tôi nữa sao? Mặc dù vừa rồi tôi đã nghĩ thông nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nhói đau.
"...Như vậy là cậu đã không còn giận tôi nữa đúng không?"
Tôi giật mình, buổi chiều ánh mặt trời rất chói. Tôi đứng ngược chiều với ánh sáng, nhìn không thấy rõ biểu tình trên mặt anh ấy.
"Tôi đưa em trai cậu về không liên quan tới cậu." Tôi chậm rãi nói: "Nhưng tôi vốn dĩ đã không còn tức giận nữa."
Còn nữa...
"Cảm ơn luận văn của cậu."
Tuy rằng, anh làm vậy là vì Dung Dung.
Anh ấy mồt lúc mới nói: "Không có gì."
Khương Nhuệ và Trang Phi đi ra với bồ dạng như vừa trút được gánh nặng. Khương Nhuệ lại bảo anh em Trang Tự đi cùng chúng tôi.
Nhưng Trang Phi lắc đầu: "Không được rồi, hôm nay anh em tớ đi sang khu phố mới đằng kia, không thuận đường."
Trang Tự chau mày: "Sang đó làm gì?"
Trang Phi ngạc nhiên nói: "Chị Dung Dung không nói với anh sao, chị ấy tối nay mời chúng ta đi ăn chúc mừng em thi xong, mẹ cũng đi mà."
(có vẻ như bạn Trang Phi này không ưa chị Dưa hấu của chúng ta lắm >_<)
Trang Tự ngẩn ra, lập tức nhìn về phía tôi.
Tôi không biết anh nhìn tôi làm gì nữa. Tôi gật đầu: "Vậy bọn chị đi trước đây."
Thoạt nhìn anh có vẻ như ngạc nhiên, có lẽ Dung Dung muốn tạo bất ngờ cho anh ấy chăng?
Tôi xoay người lên xe. Xe đi được mồt đoạn rồi, tôi ngẫu nhiên quay đầu lại, nhìn thấy anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Đang đợi xe ư... Lúc này bắt taxi cũng không dễ lắm.
Tôi quay đầu lại, yên lặng nhìn dòng xe cộ ngoài cửa kính. Khương Nhuệ bỗng nhiên gọi: "Chị."
Tôi quay sang nhìn nó.
Nó nói: "Không thuận đường thì quên đi."
"Chúng ta tìm mồt con đường thuận tiện khác tốt hơn, sánh với chị của em..."
Tôi nhịn không được bật cười, cuối cùng đem suy nghĩ chuyển đổi thành hành đồng, hung hăng đánh nó hai phát.
Chương 11:
Mãi cho tới ngày bảo vệ luận văn, tôi mới gặp lại bạn cùng phòng kỷ túc. Tiểu Phường vừa thấy tôi liền bổ nhào tới, bá vai tôi lay mãnh liệt: "Dưa Hấu, xin lỗi. Đều là do mình đãng trí khiến cậu oan uổng. Cậu nhất định phải tha lỗi cho mình nha."
Giống như muốn chứng minh thành ỷ của mình, cô ấy lắc vai tôi kịch liệt, đén nỗi tôi cảm thấy như vai tôi sắp rời ra.
"... Này cậu cho là bá vai mình như thế thì mình sẽ tha thứ hả?"
"Hic hic, xin lỗi xin lỗi, mình quá kích đồng!" Cô ấy cười ngượng nghịu thu tay lại, "Dưa Hấu, cậu yên tâm đi. Mấy ngày nay mình đều ra ngoài gặp mọi người giải thsch chuyện này."
"Giải thích chuyện gì?"
"Gặp ai mình cũng nhận là heo, nói người quên không báo lại cuồc điện thoại phỏng vấn là mình."
Cảm giác "hàm oan mạc bạch(*)" không hề dễ chịu, nghe cô ấy nói như vậy, trong lòng tôi cũng trấn an hơn rất nhiều.
(*) hàm oan mạc bạch: chịu ấm ức, hết hy vọng được rửa sạch. Tương đương câu: "Ai làm mình chịu lấy oan – Cắn răng bóp bụng kêu than với trời."
Lão đại A Phân cũng đến bên cạnh, tôi cười nhìn bọn họ.
Trước đây, tôi cũng không phải là không oán hận các cô ấy. Nhưng nghĩ kỹ lại thì, tôi và Dung Dung đều là bạn cùng phòng của họ, hơn nữa xem Dung Dung lại nói rõ ràng có chứng cứ xác thực như vậy, quả thực là không thể ép mọi người tin tưởng tôi vô điều kiện mà đứng về phía tôi được.
Hạ thấp yêu cầu đối với người khác môt chút, có lẽ bản thân mình cũng sẽ vui vẻ hơn.
Thái độ của tôi khiến các cô ấy cũng thoải mái hơn, bắt đầu nói chuyện lần bảo vệ này. Ngoại trừ Tư Tịnh và Dung Dung, thì mấy người chúng tôi đều ở chung mồt tổ, chắc là chỉ đến chiều là bảo vệ xong.
Tôi bốc phải số thứ tự khá lớn, đến lúc tôi lên bảo vệ thì trong phòng đã vãn người hơn nhiều. Tiểu Phượng và A Phân vốn định ở lại đợi tôi nhưng bị tôi đuổi đi, có người quen lại càng căng thẳng hơn ấy chứ. Thế nhưng đứng trên bục, đang định chào các thầy cô thì tôi nhìn thấy Trang Tự ở ngoài cửa, ánh mắt chiếu thẳng lên người tôi.
Tôi sửng sốt.
Đi nhầm phòng ư? Dung Dung đâu có ở đây.
Sau khi trong đầu hiện lên cái suy nghĩ này, tôi không dám phân tâm nữa, bắt đầu tập trung trình bày luận văn. Nói xong lại đợi thầy cô phản biện. Tôi vô thức nhìn ra cửa, đã không còn người nữa rồi.
Ra khỏi phòng thì trời cũng đã muồn, tôi vốn muốn quay về nhà cậu nhưng vừa đi tới lối ré thì chợt nhớ ra còn mồt số đồ ở kỷ túc chưa thu dọc, tôi liền quay vể đó.
Trong phòng chỉ có Tư Tịnh, tôi ôn hoà bắt chuyện vài câu rồi thu dọn mấy thứ đồ lặt vặt mang về nhà.

