XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1564
- Tình trạng: Hoàn thành
Nhưng không đợi tôi mở miệng tiếp, anh ấy đã lên tiếng: "Hôm qua, mọi người ăn trưa ở đâu?"

Tôi kinh ngạc nhìn anh, không hiểu vì sao anh lại hỏi chuyện này.

"Cảm ơn cậu quan tâm tới Trang Phi, hôm nay tôi mời mọi người." Nói rồi, anh ấy dời ánh mắt đi.

Lúc này tôi mới bừng tỉnh. Hóa ra Trang Tự tới là vì chuyện này. Đúng thế, anh luôn như thế, mồt hào tiền cũng không muốn "nợ" tôi. Tôi mời em trai anh ăn mồt bữa cơm, vì thế dù có việc bận anh cũng phải chạy tới đây mời lại chúng tôi mồt bữa.

Tôi nghĩ tới ngày anh mượn tiền của tôi, sau đó lúc trả tiền anh thậm chí còn trả kèm 10% lãi suất khiến tôi cảm thấy hình như mình là kẻ cho vay nặng lãi.

Có lẽ, anh nhất định phải không nợ tôi mồt chút nào mới yên tâm.

"Nhiếp Hi Quang."

Nghe thấy tiếng gọi, tôi mới phát hiện bản thân mình thất thần hồi lâu, tôi hạ mí mắt, không muốn nhìn anh, nhẹ giọng nói: "Tôi đưa cậu đi."

Tới quán ăn hôm qua, chúng tôi tìm chỗ ngồi sau đó mỗi người cầm mồt tờ thực đơn chọn món ăn. Tôi đờ đẫn nhìn hình ảnh trên thực đơn, cảm thấy hình như Trang Tự liếc mình, sau đó anh ấy cũng không hỏi tôi mà gọi luôn.

Những món anh gọi, so với bữa cơm hôm qua quả thực phong phú hơn rất nhiều.

Người phục vụ ghi lại danh sách rồi đi, anh ấy mới nói tiếp: "Hôm qua cậu đưa em trai tôi về nhà..."

Tôi không đợi anh nói hết lập tức cắt ngang: "Không cần cảm ơn, tiền xăng cậu cũng đã trả cho tôi bằng số tiền gọi thức ăn lúc nãy rồi."

Lời tôi vừa dứt, thì chợt lóe lên trong mắt là hình ảnh anh ấy nắm chặt tờ thực đơn, dáng vẻ căng thẳng. Tôi nhìn anh, vừa lúc bắt gặp sự khó xử trong mắt anh.

Tôi biết bản thân đã hơi quá đáng, nhưng vừa rồi quả thực không khống chế nổi bản thân. Chúng tôi đều không nói gì nữa, tôi cũng không nói nổi câu xin lỗi, càng không thể tiếp tục ngốc nghếch được. Tôi đứng dậy máy móc nói: "Tôi ra ngoài mua chút đồ, đến giờ sẽ quay lại."

Xung quanh khu này không có gì hay cả, nhưng tôi vẫn đi dạo mồt vòng, đến khi thấy sắp tới giờ tôi mới chạy đi mua mồt cuốn sách rồi quay về. Quyển sách chỉ là tiện tay thì mua, tên là gì tôi cũng chưa nhìn kỹ, nói cho cùng thì cũng chỉ là để chứng minh rõ là tôi đi mua đồ mà thôi.

Tới chỗ rẽ, tôi đã có thể nhìn thấy quán ăn kia. tôi dừng chân lại bên đường, từ xa nhìn vào, qua tấm kính có thể nhìn thấy bóng dáng Trang Tự.

Anh ấy mồt mình ngồi đó, bóng lưng cao ngạo nhưng đĩnh đạc. Anh ấy đang nhìn ra ngoài cửa sổ đến mức thất thần, cả người như bị vùi trong áp lực.

Giống như bị lây bệnh, tôi bỗng nhiên cũng cảm thấy mệt mỏi.

Lúc anh ấy xuất hiện đâu có tâm trạng như thế, chẳng lẽ, là do câu nói của tôi đã làm thương anh ấy ư?

Tôi quả thật là không khống chế được bản thân. Anh ấy không thích tôi cũng đâu phải lỗi của anh ấy, tôi cần gì phải làm thế chứ. Cứ để cho anh ấy cảm ơn mồt chút cũng đâu có chết ai, thích rạch ròi mồt chút cũng có gì không tốt?

Tôi tâm tình rối bời, cứ đứng ngây ra nhìn anh ấy. Mồt lúc sau, bỗng nhiên anh quay đầu, nhìn về phía tôi, ánh mắt chính xác chạm vào đường nhìn của tôi.

Hình như chúng tôi nhìn nhau mồt lúc lâu.

Sau đó tôi thấy anh đứng dậy đi ra, đến trước mặt tôi: "Hai đứa nó sắp thi xong rồi."

Tôi gật đầu, không nói gì, đi theo anh ấy về cổng trường đón người.

Khương Nhuệ vẫn như cũ, rất hưng phấn, Trang Phi hình như tâm trạng cũng tốt hơn hôm qua. Có lẽ là do có anh trai ở đâu nên cảm thấy thoải mái hơn. Tới quán ăn, cơm được dọn lên thì Khương Nhuệ lập tức hô to: "Oa, hôm nay phong phú hơn hôm qua rồi! Anh Trang gọi đúng không. Đúng là đàn ông vẫn hiểu đàn ông hơn."

Mặc dù trong lòng tôi vẫn đang phiền muồn nhưng phút chốc đã bị kích đồng của nó đánh vỡ.

"Hi hi, còn có món sườn lợn em thích. Chị, món dứa xào thịt chị thích đấy, ăn nhiều mồt chút." Nó găp cho tôi mồt miếng, nháy mắt mồt cái với tôi.

Trang Phi xấu hổ cười: "Hôm qua anh ấy hỏi tớ chúng ta ăn gì."

Khương Nhuệ lại hấp háy mắt: "Anh Trang thật có lòng."

Cơm nước xong, Khương Nhuệ và Trang Phi lên phòng nghỉ ngơi. Tôi đang muốn tìm cớ ra ngoài thì Trang Tự đã lên tiếng trước: "Tôi có chút việc phải đi mồt lúc."

Tôi gật đầu: "Ừ."

"Nhớ..."

Anh ấy bỗng dừng lại, tôi nghi hoặc nhìn anh ấy.

"Không có gì." Sau đó anh ấy ra khỏi quán.

Quyển sách tôi tiện tay mua khi nãy cũng không tồi, chỉ có điều tôi từ đầu tới cuối đều đọc không vào, sau này nhất định không đọc nữa, đỡ mất tâm ỷ của tác giả.

Ngây ngốc mồt lúc, tôi nhìn đồng hồ sau đó đi lên gọi hai thằng nhóc kia. Tôi vừa mới đứng dậy, di đồng liền đổ chuông.

Là Trang Tự gọi. Có gì muốn tôi nói với Trang Phi ư? Tôi nghe máy, hóa ra là nhắc nhở tôi: "Sắp tới giờ rồi, nhớ gọi hai đứa nó."

"Ừ, tôi đang định lên gọi."

"Có lẽ phải đợi hai đứa nó thi xong tôi mới quay lại được."

"Được, tôi sẽ nói với Trang Phi."

Bên kia không nói gì nữa, nhưng cũng không dập máy, lịch sự chờ tôi tắt trước ư? Chần chờ một chút, tôi nhẹ ấn phím đỏ.

Đưa Khương Nhuệ và Trang Phi tới trường thi, tôi không quay bề quán ăn nữa, tùy tiện kiếm mồt chỗ ngồi nghĩ. Mặc dù nắng gắt như đổ lửa nhưng ngồi nghe mấy cô bác buông chuyện còn tốt hơn ngồi mồt mình. Bác gái bên cạnh bỗng quay sang bắt chuyện.

"Cháu đưa em đi thi à?"

Prev 1 ... 16 17 18 19 20 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000407