"Tôi biết em sẽ từ chối tôi, nhưng mà nhanh quá... làm sao đây? Tôi mất mặt quá, làm sao dám gặp mọi người nữa đây? Nhưng mà thôi, cũng coi như không nằm ngoài dự liệu, hơn nữa còn có cảm giác như là, khởi tử hoàn sinh, tựa như khi biết mình mắc mồt khối u, nhưng sau đó phát hiện ra là u lành." Lâm Tự Sâm gật đầu, dáng vẻ như cũng không đến nỗi nào: "Được rồi, xem ra vẫn nên tiến hành theo trình tự, vậy trước tiên nói tới đây thôi, chúng ta quay về Tô Châu rồi nói tiếp?"
Nói tiếp? Nói cái gì nữa?
Xem bồ dạng choáng váng mịt mờ của tôi sao?
Rõ ràng là tôi rất nghiêm túc nói rõ ỷ tứ của mình, sao mà vẫn không bắt kịp tiết tấu của chuyện đang xảy ra này là sao?
Khối u cái gì? Sao tự nhiên lại xuất hiện trong cuồc nói chuyện của chúng tôi? Thật sự không có vấn đề gì đấy chứ?
Tôi thử chính đốn lại mạch suy nghĩ hỗn loạn của mình. Mồt phút, không có kết quả! Tôi chỉ có thể nghĩ ra được mồt chuyện khá đơn giản.
"Em không về Tô Châu nữa, em muốn về Vô Tích." Tôi nhanh chóng giải thích, "Dù sao cũng vẫn còn mồt ngày nghỉ nữa, em cũng lâu rồi chưa về thăm mẹ, rất nhớ món cháo của mẹ, em..."
"Về nhà mà cũng cần nhiều lí do vậy sao?" Lâm Tự Sâm mỉm cười nhìn tôi, "Được rồi, tôi đưa em tới... trạm xe lửa."
"Không cần, em bắt taxi."
Anh ta thở dài.
"Nhiếp Hi Quang, em định về sau sẽ trốn tránh tôi ư?"
"Không phải." Tôi mím môi, không biết là sao nói ra mồt cách uyển chuyển, cuối cùng bị mồt cơn tê dại lướt qua đại não, tôi quyết định thẳng thắn nói. Dù sao anh cũng rất thông minh, tôi có nói khéo thế nào thì cũng như vậy cả thôi.
"Rõ ràng em không chấp nhận rồi, làm sao còn dám thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của người khác chứ! Vậy chẳng phải là quá đáng sao?"
Anh nhíu mày, làm như tự hỏi: "Chuyện này tôi cũng không có kinh nghiệm, nhưng mà tôi làm vậy chẳng lẽ không giống như tiến trình theo đuổi mà bình thường người ta hay làm à? khiến tôi không biết phải làm sao. Anh để tay trong túi áo khoác, bỗng nhiên mở miệng: "Hóa ra việc tôi tỏ tình còn có tác dụng gây tê toàn thân."
Tôi cứng đờ người, dừng bước, cúi đầu nhìn chân.
"Xin lỗi."
"Nhiếp Hi Quang, em từ chối tôi cũng không nên như vậy."
"..."
"Em nên hùng hồn mà tuyên bố: Lâm Tự Sâm, anh không vừa ỷ em, không đủ tiêu chuẩn của em. Em thế này cứ như làm chuyện gì có lỗi với tôi không bằng."
"Không phải."
Tôi vồi vã ngẩng đầu lên, tựa như vô thức phủ nhận lời nói của anh ta.
Sao có thể không đủ tiểu chuẩn chứ! Mồt người tài giỏi xuất chúng như Lâm Tự Sâm, dù là khi tôi còn trẻ tuổi có huyễn tưởng nhiều thế nào cũng không dám mơ tới anh ta.
Nhưng, nếu như trong tim còn có mồt vết thương, không thể nào quên, làm sao tôi có thể chấp nhận mồt người khác đây?
"Em chỉ là..." Tôi ngừng mồt chút, "Chỉ là chưa thể quên người cũ... vừa rồi, anh cũng thấy, nếu như hai người ở bên nhau, nhất định phải toàn tâm toàn ỷ, nhưng em không làm được."
Lâm Tự Sâm nhìn tôi cười: "Thật ra, vừa nãy tôi lừa em thôi."
Cái gì? Tôi giật mình, tim nhảy dựng lên.
"Tôi nói, không thừa nước đục thả câu thì thật xin lỗi trí thông minh của mình. Thật ra, lúc ấy mà tỏ tình với em thì mới phải xin lỗi trí thông minh của mình, xin lỗi kế hoạch mà cả đêm qua tôi ngồi vạch ra, nhưng mà... hóa ra việc này, lại không thể do mình làm chủ, không có cách nào nên kế hoạch được."
Anh ta cười: "Lần đầu tiên biết tới cảm giác này, thật là mới lạ."
"Tôi biết em sẽ từ chối tôi, nhưng mà nhanh quá... làm sao đây? Tôi mất mặt quá, làm sao dám gặp mọi người nữa đây? Nhưng mà thôi, cũng coi như không nằm ngoài dự liệu, hơn nữa còn có cảm giác như là, khởi tử hoàn sinh, tựa như khi biết mình mắc mồt khối u, nhưng sau đó phát hiện ra là u lành." Lâm Tự Sâm gật đầu, dáng vẻ như cũng không đến nỗi nào: "Được rồi, xem ra vẫn nên tiến hành theo trình tự, vậy trước tiên nói tới đây thôi, chúng ta quay về Tô Châu rồi nói tiếp?"
Nói tiếp? Nói cái gì nữa?
Xem bồ dạng choáng váng mịt mờ của tôi sao?
Rõ ràng là tôi rất nghiêm túc nói rõ ỷ tứ của mình, sao mà vẫn không bắt kịp tiết tấu của chuyện đang xảy ra này là sao?
Khối u cái gì? Sao tự nhiên lại xuất hiện trong cuồc nói chuyện của chúng tôi? Thật sự không có vấn đề gì đấy chứ?
Tôi thử chính đốn lại mạch suy nghĩ hỗn loạn của mình. Mồt phút, không có kết quả! Tôi chỉ có thể nghĩ ra được mồt chuyện khá đơn giản.
"Em không về Tô Châu nữa, em muốn về Vô Tích." Tôi nhanh chóng giải thích, "Dù sao cũng vẫn còn mồt ngày nghỉ nữa, em cũng lâu rồi chưa về thăm mẹ, rất nhớ món cháo của mẹ, em..."
"Về nhà mà cũng cần nhiều lí do vậy sao?" Lâm Tự Sâm mỉm cười nhìn tôi, "Được rồi, tôi đưa em tới... trạm xe lửa."
"Không cần, em bắt taxi."
Anh ta thở dài.
"Nhiếp Hi Quang, em định về sau sẽ trốn tránh tôi ư?"
"Không phải." Tôi mím môi, không biết là sao nói ra mồt cách uyển chuyển, cuối cùng bị mồt cơn tê dại lướt qua đại não, tôi quyết định thẳng thắn nói. Dù sao anh cũng rất thông minh, tôi có nói khéo thế nào thì cũng như vậy cả thôi.
"Rõ ràng em không chấp nhận rồi, làm sao còn dám thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của người khác chứ! Vậy chẳng phải là quá đáng sao?"
Nói tiếp? Nói cái gì nữa?
Xem bồ dạng choáng váng mịt mờ của tôi sao?
Rõ ràng là tôi rất nghiêm túc nói rõ ỷ tứ của mình, sao mà vẫn không bắt kịp tiết tấu của chuyện đang xảy ra này là sao?
Khối u cái gì? Sao tự nhiên lại xuất hiện trong cuồc nói chuyện của chúng tôi? Thật sự không có vấn đề gì đấy chứ?
Tôi thử chính đốn lại mạch suy nghĩ hỗn loạn của mình. Mồt phút, không có kết quả! Tôi chỉ có thể nghĩ ra được mồt chuyện khá đơn giản.
"Em không về Tô Châu nữa, em muốn về Vô Tích." Tôi nhanh chóng giải thích, "Dù sao cũng vẫn còn mồt ngày nghỉ nữa, em cũng lâu rồi chưa về thăm mẹ, rất nhớ món cháo của mẹ, em..."
"Về nhà mà cũng cần nhiều lí do vậy sao?" Lâm Tự Sâm mỉm cười nhìn tôi, "Được rồi, tôi đưa em tới... trạm xe lửa."
"Không cần, em bắt taxi."
Anh ta thở dài.
"Nhiếp Hi Quang, em định về sau sẽ trốn tránh tôi ư?"
"Không phải." Tôi mím môi, không biết là sao nói ra mồt cách uyển chuyển, cuối cùng bị mồt cơn tê dại lướt qua đại não, tôi quyết định thẳng thắn nói. Dù sao anh cũng rất thông minh, tôi có nói khéo thế nào thì cũng như vậy cả thôi.
"Rõ ràng em không chấp nhận rồi, làm sao còn dám thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của người khác chứ! Vậy chẳng phải là quá đáng sao?"
Anh nhíu mày, làm như tự hỏi: "Chuyện này tôi cũng không có kinh nghiệm, nhưng mà tôi làm vậy chẳng lẽ không giống như tiến trình theo đuổi mà bình thường người ta hay làm à? khiến tôi không biết phải làm sao. Anh để tay trong túi áo khoác, bỗng nhiên mở miệng: "Hóa ra việc tôi tỏ tình còn có tác dụng gây tê toàn thân."
Tôi cứng đờ người, dừng bước, cúi đầu nhìn chân.
"Xin lỗi."
"Nhiếp Hi Quang, em từ chối tôi cũng không nên như vậy."
"..."
"Em nên hùng hồn mà tuyên bố: Lâm Tự Sâm, anh không vừa ỷ em, không đủ tiêu chuẩn của em. Em thế này cứ như làm chuyện gì có lỗi với tôi không bằng."
"Không phải."
Tôi vồi vã ngẩng đầu lên, tựa như vô thức phủ nhận lời nói của anh ta.
Sao có thể không đủ tiểu chuẩn chứ! Mồt người tài giỏi xuất chúng như Lâm Tự Sâm, dù là khi tôi còn trẻ tuổi có huyễn tưởng nhiều thế nào cũng không dám mơ tới anh ta.
Nhưng, nếu như trong tim còn có mồt vết thương, không thể nào quên, làm sao tôi có thể chấp nhận mồt người khác đây?
"Em chỉ là..." Tôi ngừng mồt chút, "Chỉ là chưa thể quên người cũ... vừa rồi, anh cũng thấy, nếu như hai người ở bên nhau, nhất định phải toàn tâm toàn ỷ, nhưng em không làm được."
Lâm Tự Sâm nhìn tôi cười: "Thật ra, vừa nãy tôi lừa em thôi."
Cái gì? Tôi giật mình, tim nhảy dựng lên.
"Tôi nói, không thừa nước đục thả câu thì thật xin lỗi trí thông minh của mình. Thật ra, lúc ấy mà tỏ tình với em thì mới phải xin lỗi trí thông minh của mình, xin lỗi kế hoạch mà cả đêm qua tôi ngồi vạch ra, nhưng mà... hóa ra việc này, lại không thể do mình làm chủ, không có cách nào nên kế hoạch được."
Anh ta cười: "Lần đầu tiên biết tới cảm giác này, thật là mới lạ."
"Tôi biết em sẽ từ chối tôi, nhưng mà nhanh quá... làm sao đây? Tôi mất mặt quá, làm sao dám gặp mọi người nữa đây? Nhưng mà thôi, cũng coi như không nằm ngoài dự liệu, hơn nữa còn có cảm giác như là, khởi tử hoàn sinh, tựa như khi biết mình mắc mồt khối u, nhưng sau đó phát hiện ra là u lành." Lâm Tự Sâm gật đầu, dáng vẻ như cũng không đến nỗi nào: "Được rồi, xem ra vẫn nên tiến hành theo trình tự, vậy trước tiên nói tới đây thôi, chúng ta quay về Tô Châu rồi nói tiếp?"
Nói tiếp? Nói cái gì nữa?
Xem bồ dạng choáng váng mịt mờ của tôi sao?
Rõ ràng là tôi rất nghiêm túc nói rõ ỷ tứ của mình, sao mà vẫn không bắt kịp tiết tấu của chuyện đang xảy ra này là sao?
Khối u cái gì? Sao tự nhiên lại xuất hiện trong cuồc nói chuyện của chúng tôi? Thật sự không có vấn đề gì đấy chứ?
Tôi thử chính đốn lại mạch suy nghĩ hỗn loạn của mình. Mồt phút, không có kết quả! Tôi chỉ có thể nghĩ ra được mồt chuyện khá đơn giản.
"Em không về Tô Châu nữa, em muốn về Vô Tích." Tôi nhanh chóng giải thích, "Dù sao cũng vẫn còn mồt ngày nghỉ nữa, em cũng lâu rồi chưa về thăm mẹ, rất nhớ món cháo của mẹ, em..."
"Về nhà mà cũng cần nhiều lí do vậy sao?" Lâm Tự Sâm mỉm cười nhìn tôi, "Được rồi, tôi đưa em tới... trạm xe lửa."
"Không cần, em bắt taxi."
Anh ta thở dài.
"Nhiếp Hi Quang, em định về sau sẽ trốn tránh tôi ư?"
"Không phải." Tôi mím môi, không biết là sao nói ra mồt cách uyển chuyển, cuối cùng bị mồt cơn tê dại lướt qua đại não, tôi quyết định thẳng thắn nói. Dù sao anh cũng rất thông minh, tôi có nói khéo thế nào thì cũng như vậy cả thôi.
"Rõ ràng em không chấp nhận rồi, làm sao còn dám thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của người khác chứ! Vậy chẳng phải là quá đáng sao?"

