Vũ Hoa nhìn miếng thịt rơi trên bàn, cũng nhìn tôi trách móc: "Đúng thế, sợ béo thì cậu cho mình và Ân Khiết là được, đầu bếp mới tới làm thịt kho tàu ngon lắm, quán cơm ở ngoài chẳng ngon như vậy đâu."
"Cam kết tăng lương ấy", Ân Khiết vừa ăn vừa nói cái gì không rõ, "Chẳng phải năm nay công ty bắt đầu tăng phụ cấp tiền ăn sao? Công ty mình hào phóng như thế, chắc mức tăng lương cuối năm cũng không thấp đâu nhỉ?"
"Chưa chắc, nghe các nhân viên lão làng nói năm ngoái không tăng."
"Quỷ bôn năm nay làm ăn lợi nhuận cao như thế, phong cách làm việc của phó giám đốc Lâm cũng khác. Các cậu xem, người ta vừa đến, ngay cả đồ ăn ở căng-tin cũng ngon hơn đây này."
"Đây đâu phải là chuyện mình anh ấy quyết định? Phải cần tổng công ty phê duyệt mà."
Thấy câu chuyện chuyển tới vấn đề tăng lương, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, không ngờ cơm nước xong xuôi, trên đường trở về phòng làm việc, Ân Khiết lại lôi chuyện cũ ra.
"Hi Quang, cậu đắc tồi gì với anh Lâm thế?"
"... Làm gì có."
"Vậy hôm kia anh ấy gọi cậu đi ghi chép biên bản cuồc họp, sao cậu lại giả vờ bị đau bụng rồi trốn vào WC?"
"Làm xong việc đều nhét văn bản cho mình để mình tới phòng anh ấy xin chữ kí. Tại sao phải thế?"
"Đúng thế." Vũ Hoa chen vào, "Lần trước mình và cậu đang đứng trong thang máy, phó giám đốc Lam vừa vào, cậu lập tức cúi đầu nhìn chân. Còn chưa tới tầng, cậu đã vồi vã chạy ra làm gì?"
Mình rất muốn hỏi, các cậu quan sát tỉ mỉ thế làm gì? >___<
Mình chỉ không muốn làm đau trái tim nhỏ bé của mình thôi, không được hả???
Tôi yên lặng nhìn hai người họ mấy giây, không biết nên "diệt khẩu" hay "bịt miệng" họ lại.
"Tối nay chúng ta ra ngoài đi ăn đi, ăn cá chua ngọt và hạt sen nhé nhé?"
"Đừng có đánh trống lảng! Thật ra mình thấy không phải cậu đắc tồi với phó giám đốc, mà là... Á!!! Sao lại đánh mình? Mình đã kịp nói hết đâu! Có tật giật mình!"
Ân Khiết còn đang rên rỉ thì di đồng của tôi đổ chuông. Tôi đi ra mồt bên nghe điện, giọng bi phẫn của bác sĩ Phương truyền đến: "Tiểu Nhiếp, mời anh đi ăn cơm đi! Anh sẽ đưa em phiếu giảm giá! Thằng sư đệ mất dạy kia nói là giúp anh viết luận văn, vậy mà giờ lại gọi điện bảo không được. Qua cầu rút ván!!!!"
Thế là, buổi tối, tôi cho Ân Khiết và Vũ Hoa leo cây! = =
Ngồi đối diện với anh Phương trong mồt quán ăn mặt đường.
"Tên nhãi đó, anh giúp nó nhiều như thế mà nó nói cúp máy là cúp máy. Tiểu Nhiếp à, em nhất định phải nhìn rõ bồ mặt thật của nó!"
"..."
"Bắt em nằm viện mười ngày là nó làm, không phải anh làm, y đức của anh rất tốt!"
"..."
"Còn cả chuyện nó cứng đầu đòi ở bệnh viện thảo luận bệnh án với tụi anh, à thì đương nhiên cũng giúp được tụi anh mồt ít... Với cả chuyện cùng nhau đi ăn nữa? Những chuyện này em đều biết rồi nhỉ. Chuyện nó lừa em tới dự đám cưới của bạn học, chắc không cần anh nói ra đâu nhỉ?"
"... không cần." Tôi ăn mấy miếng,ngẩng lên nói, "Nhưng mà, anh Phương... anh thật sự đang tới làm thuyết khách hả?"
Bác sĩ Phương trừng mắt: "Ái chà! Tiểu Nhiếp, em theo thằng sư đệ của anh lâu có khác, tiến bồ rất nhiều!"
Anh ta không hề tỏ ra bối rối khi bị vạch trần, tủm tỉm cười: "Anh ấy à, là vì quá buồn chán thôi! Anh sợ bồ dạng này của mình làm ảnh hưởng tới khí chất luận văn! Em gái hiểu không?"
...
Kỳ thực tôi không hiểu lắm, luận văn còn có khí chất sao??? >__<
Tôi chọc đũa vào miếng đầu cá, "Anh ấy... nói với anh hả?"
"Cậu ta là đứa trong nóng ngoài lạnh, lúc đầu nếu không phải cần tới anh ra tay giúp đỡ thì sẽ không chịu nói ra là đang theo đuổi em đâu. Tình huống hiện tại, còn cần cậu ta nói ra nữa sao?" Anh Phương thấp giọng nói, "Anh gọi điện cho nó, nó chỉ nói mồt chữ "bận" rồi cúp máy. Rõ ràng là đang thấy mất mặt đây mà."
Ồ, hóa ra anh ấy nói không có mặt mũi đi gặp người khác là thật!
Anh Phương tò mò: "Tiểu Nhiếp à, sư đệ của anh mà em còn không vừa mắt, tiêu chuẩn của em cao lắm hả?"
"..."
Trời ạ, vì sao tôi phải ngồi đây thảo luận vấn đề tình cảm với sư huynh của Lâm Tự Sâm? Nhưng anh Phương cứ nhẩ định hỏi cho bằng được, tôi đương nhiên không thể làm như không có chuyện gì xảy ra.
"Muốn nhận tiền phúc lợi cũng phải đóng bảo hiểm nữa là!" Tôi nhỏ giọng nói mồt câu.
Trên đời này làm gì có cái gì không làm mà được hưởng không chứ?
"Phúc lợi gì? Bảo hiểm gì? Em nói cái gì anh không hiểu gì cả! Càng ngày càng thâm sâu, càng ngày càng giống sư đệ của anh. >_<"
"... Anh Phương, ăn cá đi này!"
Tôi ân cần gắp cho anh ta mồt miếng cá chua ngọt.
Anh ta ăn rất nhanh, hết hai bát cơm, anh ta đặt đũa xuống, vô cùng hài lòng nói: "Hôm nay anh có ca trực đêm nên không đưa em về được. Để anh gọi điện bảo thằng nhãi kia tới đón em nhé!"
Tôi trợn mắt nhìn anh ta: "Sư huynh! Anh làm thế quá là lồ liễu rồi!"
Anh Phương xấu hổ nói: "Vậy hả? Haizz... thật ngại quá, bác sĩ ngoại hoa mà, làm phẫu thuật quá mức tỉ mỉ nên cuồc sống thường nhật cô gắng càng đơn giản càng tốt! Thói quen đáng khen ngợi!" = =
Trong lúc nghe anh ta nói vớ vẩn, tôi bất giác ngẩng đầu liền trông thấy Lâm Tự Sâm. Anh ấy đang đi qua đại sảnh, đi về phía chúng tôi.
"Cam kết tăng lương ấy", Ân Khiết vừa ăn vừa nói cái gì không rõ, "Chẳng phải năm nay công ty bắt đầu tăng phụ cấp tiền ăn sao? Công ty mình hào phóng như thế, chắc mức tăng lương cuối năm cũng không thấp đâu nhỉ?"
"Chưa chắc, nghe các nhân viên lão làng nói năm ngoái không tăng."
"Quỷ bôn năm nay làm ăn lợi nhuận cao như thế, phong cách làm việc của phó giám đốc Lâm cũng khác. Các cậu xem, người ta vừa đến, ngay cả đồ ăn ở căng-tin cũng ngon hơn đây này."
"Đây đâu phải là chuyện mình anh ấy quyết định? Phải cần tổng công ty phê duyệt mà."
Thấy câu chuyện chuyển tới vấn đề tăng lương, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, không ngờ cơm nước xong xuôi, trên đường trở về phòng làm việc, Ân Khiết lại lôi chuyện cũ ra.
"Hi Quang, cậu đắc tồi gì với anh Lâm thế?"
"... Làm gì có."
"Vậy hôm kia anh ấy gọi cậu đi ghi chép biên bản cuồc họp, sao cậu lại giả vờ bị đau bụng rồi trốn vào WC?"
"Làm xong việc đều nhét văn bản cho mình để mình tới phòng anh ấy xin chữ kí. Tại sao phải thế?"
"Đúng thế." Vũ Hoa chen vào, "Lần trước mình và cậu đang đứng trong thang máy, phó giám đốc Lam vừa vào, cậu lập tức cúi đầu nhìn chân. Còn chưa tới tầng, cậu đã vồi vã chạy ra làm gì?"
Mình rất muốn hỏi, các cậu quan sát tỉ mỉ thế làm gì? >___<
Mình chỉ không muốn làm đau trái tim nhỏ bé của mình thôi, không được hả???
Tôi yên lặng nhìn hai người họ mấy giây, không biết nên "diệt khẩu" hay "bịt miệng" họ lại.
"Tối nay chúng ta ra ngoài đi ăn đi, ăn cá chua ngọt và hạt sen nhé nhé?"
"Đừng có đánh trống lảng! Thật ra mình thấy không phải cậu đắc tồi với phó giám đốc, mà là... Á!!! Sao lại đánh mình? Mình đã kịp nói hết đâu! Có tật giật mình!"
Ân Khiết còn đang rên rỉ thì di đồng của tôi đổ chuông. Tôi đi ra mồt bên nghe điện, giọng bi phẫn của bác sĩ Phương truyền đến: "Tiểu Nhiếp, mời anh đi ăn cơm đi! Anh sẽ đưa em phiếu giảm giá! Thằng sư đệ mất dạy kia nói là giúp anh viết luận văn, vậy mà giờ lại gọi điện bảo không được. Qua cầu rút ván!!!!"
Thế là, buổi tối, tôi cho Ân Khiết và Vũ Hoa leo cây! = =
Ngồi đối diện với anh Phương trong mồt quán ăn mặt đường.
"Tên nhãi đó, anh giúp nó nhiều như thế mà nó nói cúp máy là cúp máy. Tiểu Nhiếp à, em nhất định phải nhìn rõ bồ mặt thật của nó!"
"..."
"Bắt em nằm viện mười ngày là nó làm, không phải anh làm, y đức của anh rất tốt!"
"..."
"Còn cả chuyện nó cứng đầu đòi ở bệnh viện thảo luận bệnh án với tụi anh, à thì đương nhiên cũng giúp được tụi anh mồt ít... Với cả chuyện cùng nhau đi ăn nữa? Những chuyện này em đều biết rồi nhỉ. Chuyện nó lừa em tới dự đám cưới của bạn học, chắc không cần anh nói ra đâu nhỉ?"
"... không cần." Tôi ăn mấy miếng,ngẩng lên nói, "Nhưng mà, anh Phương... anh thật sự đang tới làm thuyết khách hả?"
Bác sĩ Phương trừng mắt: "Ái chà! Tiểu Nhiếp, em theo thằng sư đệ của anh lâu có khác, tiến bồ rất nhiều!"
Anh ta không hề tỏ ra bối rối khi bị vạch trần, tủm tỉm cười: "Anh ấy à, là vì quá buồn chán thôi! Anh sợ bồ dạng này của mình làm ảnh hưởng tới khí chất luận văn! Em gái hiểu không?"
...
Kỳ thực tôi không hiểu lắm, luận văn còn có khí chất sao??? >__<
Tôi chọc đũa vào miếng đầu cá, "Anh ấy... nói với anh hả?"
"Cậu ta là đứa trong nóng ngoài lạnh, lúc đầu nếu không phải cần tới anh ra tay giúp đỡ thì sẽ không chịu nói ra là đang theo đuổi em đâu. Tình huống hiện tại, còn cần cậu ta nói ra nữa sao?" Anh Phương thấp giọng nói, "Anh gọi điện cho nó, nó chỉ nói mồt chữ "bận" rồi cúp máy. Rõ ràng là đang thấy mất mặt đây mà."
Ồ, hóa ra anh ấy nói không có mặt mũi đi gặp người khác là thật!
Anh Phương tò mò: "Tiểu Nhiếp à, sư đệ của anh mà em còn không vừa mắt, tiêu chuẩn của em cao lắm hả?"
"..."
Trời ạ, vì sao tôi phải ngồi đây thảo luận vấn đề tình cảm với sư huynh của Lâm Tự Sâm? Nhưng anh Phương cứ nhẩ định hỏi cho bằng được, tôi đương nhiên không thể làm như không có chuyện gì xảy ra.
"Muốn nhận tiền phúc lợi cũng phải đóng bảo hiểm nữa là!" Tôi nhỏ giọng nói mồt câu.
Trên đời này làm gì có cái gì không làm mà được hưởng không chứ?
"Phúc lợi gì? Bảo hiểm gì? Em nói cái gì anh không hiểu gì cả! Càng ngày càng thâm sâu, càng ngày càng giống sư đệ của anh. >_<"
"... Anh Phương, ăn cá đi này!"
Tôi ân cần gắp cho anh ta mồt miếng cá chua ngọt.
Anh ta ăn rất nhanh, hết hai bát cơm, anh ta đặt đũa xuống, vô cùng hài lòng nói: "Hôm nay anh có ca trực đêm nên không đưa em về được. Để anh gọi điện bảo thằng nhãi kia tới đón em nhé!"
Tôi trợn mắt nhìn anh ta: "Sư huynh! Anh làm thế quá là lồ liễu rồi!"
Anh Phương xấu hổ nói: "Vậy hả? Haizz... thật ngại quá, bác sĩ ngoại hoa mà, làm phẫu thuật quá mức tỉ mỉ nên cuồc sống thường nhật cô gắng càng đơn giản càng tốt! Thói quen đáng khen ngợi!" = =
Trong lúc nghe anh ta nói vớ vẩn, tôi bất giác ngẩng đầu liền trông thấy Lâm Tự Sâm. Anh ấy đang đi qua đại sảnh, đi về phía chúng tôi.


