XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1559
- Tình trạng: Hoàn thành
Anh nhíu mày, làm như tự hỏi: "Chuyện này tôi cũng không có kinh nghiệm, nhưng mà tôi làm vậy chẳng lẽ không giống như tiến trình theo đuổi mà bình thường người ta hay làm à? Chẳng lẽ, ỷ của em là, không chấp nhận tôi, và đồng thời, cũng không cho tôi cơ hồi theo đuổi em ư?"

Hai chữ "theo đuổi" vừa thốt ra khỏi miệng Lâm Tự Sâm, tôi nhất thời luống cuống. Đã thế, anh lại còn tổng kết lại, làm như tôi ra điều khoản Bá Vương không bằng. (*Bá Vương: hiệu của Sở Vương Hạng thời Tần-Hán, mồt kẻ cực kỳ thô bạo và tàn ác)

"Nếu như, em mãi mãi không thể... Thì sao còn lãng phí thời gian của anh làm gì."

"Nhiếp Hi Quang, em không có lòng tin với em cũng được,
nhưng sao lại không có lòng tin với tôi?" Lâm Tự Sâm nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.

"Không phải em nói tôi rất lợi hại sao?" Anh khẽ nhếch hàng
lông mày, "Mồt cô gái như em, ngay cả câu "mãi mãi không thể chấp nhận anh" cũng không đành lòng nói ra, mềm lòng đến vậy, tôi có ngốc mới không theo đuổi được em."

Gì thế? Anh ta đang cười nhạo tôi ư?

Tôi im lặng nhìn anh ta, vừa xấu hổ vừa buồn cười.

"Sợ đến cả xe của tôi cũng không dám ngồi nữa à..." Anh ta thở dài, "Tôi chỉ theo đuổi em, cũng đâu có bàn chuyện làm ăn với em, lại còn muốn nói chuyện tỷ suất vốn đầu tư nữa sao? Sao em lại nghĩ rằng không chấp nhận tôi là có lỗi với tôi?"

"Tôi theo đuổi em, là mang lại hạnh phúc cho em, không phải gánh nặng của em."

Tôi ngây người nhìn Lâm Tự Sâm.

"Em nói em còn thích người khác, vậy thì sao nào?" Anh mỉm cười, nói như đinh đóng cồt: "Tôi để em lựa chọn."



Chương 34:



Hai mươi hai năm nay, chưa bao giờ tôi nghe được câu nói nào khiến tôi mất ngủ liên tục trong mồt tuần như vậy.

Cho dù đang ngủ, tôi cũng mơ mơ màng màng không yên.

Có mồt lần tôi đã mơ tới Trang Tự.

Thực ra cũng không thể nói là tôi mơ thấy anh ấy, bởi vì anh ấy không hề xuất hiện trong giấc mồng đó.

Tôi mơ tôi và Khương Nhuệ ngồi trong vườn hoa nhỏ ở nhà cậu, tôi hào hứng hỏi Khương Nhuệ: "Thế nào hả? Có được hay không? Mau dùng góc nhìn đàn ông của em phân tích cho chị xem đi, liệu bây giờ mà thổ lồ có nắm chắc thành công không?"

Khương Nhuệ còn tỏ ra tự tin hơn cả tôi: "Lẽ ra chị phải sớm xông lên rồi ấy chứ! Cần gì phải tốn thời gian tạo cảm tình này nọ, chị gái của em còn cần làm thế sao?"

Sau đó chính là hình ảnh tôi hừng hừng khí thế đi tìm Trang Tự.

Cơn nóng vã mồ hôi khiến tôi tỉnh giấc.

Tôi ôm chăn ngồi dậy, cảm thấy vô cùng may mắn vì hôm nay trước khi đi ngủ nổi hứng đắp chăn bông, nếu không tỉnh dậy kịp thời thì có lẽ tôi đã phải chứng kiến sự từ chối của anh ấy.

Tôi không hề muốn nhớ lại cảnh tượng ấy chút nào.

Tuy rằng lúc ấy tôi không cảm thấy khó xử, thậm chí cũng không thấy nản lòng, mà còn lập tức tự tin rằng lần sau sẽ chuẩn bị kĩ càng trước khi tái chiến.

Tôi thật sự cảm nhận được sự xấu hổ là sau khi biết anh và Dung Dung đang hẹn hò, tôi gửi tin nhắn xin lỗi anh mà không được hồi âm; là lúc anh phóng ánh mắt lạnh lùng tới tôi khi tôi bị Dung Dung chỉ trích...

Nói ra thì, lúc ấy tôi cũng đang tỉ mỉ lên kế hoạch.

Tôi nghiêm túc tìm hiểu thông tin về anh, hỏi thanh mai trúc mã của anh về sở thích của anh, bắt Khương Nhuệ thăm dò xem anh ấy thích kiểu con gái thế nào. Buổi tối nằm trên giường tôi ngẫm nghĩ đối chiếu, rồi cười mồt mình như mồt đứa ngốc.

Lâm Tự Sâm từng nói, anh ấy thức suốt đêm để điều chỉnh kế hoạch thường niên...

Cũng là như vậy sao?

Tôi bò xuống giường, lấy di đồng ra xem lại ảnh chụp mà anh ta gửi cho tôi lúc ở Thượng Hải.

Màn đêm phủ xuống con sông Hoàng Phố, ly rượu đã vơi mồt nửa đứng lặng im trên lan can ban công. Vốn dĩ hình ảnh chẳng có cảm xúc gì, nhưng đồt nhiên lúc này nó lại khiến tôi cảm thấy từng cơn chua xót.

"Đang suy nghĩ xem nên điều chỉnh kế hoạch thường niên như thế nào."

Đó là tin nhắn anh ta gửi cho tôi.

Lúc anh ta nhắn những lời này, trong lòng đang chất chứa tâm trạng gì?

Lúc anh ta nói "Tôi để em lựa chọn", trong đầu đang suy nghĩ thế nào?

Tôi đã từng thích Trang Tự như thế, nhưng nếu như bảo tôi chạy tới nói với anh, cho anh lựa chọn giữa tôi và Dung Dung, thì thà rằng giết tôi đi còn hơn.

Lâm Tự Sâm, vì sao anh ta phải kiên quyết nói ra lời như thế?

Tôi buông di đồng, úp sấp nửa người xuống mặt bàn. Rõ ràng rất buồn ngủ, nhưng tôi biết đêm nay tôi sẽ không tài nào nhắm mắt được.

***

Ngủ không đủ giấc khiến tôi gần trưa đã díp hai mắt lại, may mà hôm nay lãnh đạo không ở đây. Buổi trưa tới nhà ăn, mùi thơm của thức ăn cũng không khiến tôi vực dậy tinh thần được.

"Hi Quang, lần này đi Thượng Hải dự đám cưới, không phải là lại cãi nhau với phó giám đốc Lâm rồi đấy chứ?"

Tôi cả kinh, miếng thức ăn đang trên đường vận chuyển đến miệng lập tức rớt xuống bàn.

Ân Khiết tỏ ra vô vàn tiếc nuối: "Trời ơi, cái đồ lãng phí nhà cậu. Thịt kho tàu ngon như thế mà ném đi là sao hả? Không thích thì đừng có lấy nhiều chứ."

Ai không thích thịt kho tàu chứ! Mình bị cậu dọa chết thì có! Đang ăn ngon bỗng dưng nói cái từ then chốt ấy ra.

Prev 1 ... 67 68 69 70 71 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000415