80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1549
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi còn tưởng anh đang định nói cái gì, không ngờ anh trầm mặc cân nhắc mồt hồi rồi cuối cùng lại nói mời tôi đi ăn!?

Tôi xám xịt mặt nói: "Mạch suy nghĩ của anh sao tự nhiên lại chuyển sang vấn đề cơm nước thế?"

"Giám đốc Nhiếp có lẽ là... hiểu lầm anh mồt vài chuyện. Anh đoán chắc chắn chú ấy sẽ nhanh chóng tới tìm em, nói em cần phải tránh xa anh. Anh muốn nắm lấy cơ hồi...Ừm, nói theo cách của em chính là – "tranh thủ gia tăng cảm tình"."

"Anh... sao lại đắc tồi với cha em?"

Lâm Tự Sâm cười bất đắc dĩ: "Trước đây ở tổng công ty, anh từng có ỷ kiến bất đồng với mọi người về việc hợp tác với nhà họ Nhiếp, rốt cuồc gây cản trở tới đường làm ăn của giám đốc Nhiếp. Đắc tồi rất lớn đấy!"

Tôi kinh ngạc nhìn anh: "Hóa ra anh thật sự có thù oán với nhà em..."

"Chuyện thương trường mà thôi!"

"Cho nên anh không có ấn tượng tốt đẹp với cha em?"

"Cũng không đến mức." Anh thành thật trả lời, nghiêm túc suy nghĩ rồi nói, "Giám đốc Nhiếp từng khen ngợi anh trong nụ cười ẩn chứa lưỡi dao."

Tôi bật cười!

"Anh tưởng em dốt thành ngữ lắm sao? Câu này mà là khen à?"

"Bác sĩ ngoại khoa bình thường lúc cầm dao nếu không cười thì sẽ khiến bệnh nhân lo sợ. Giám đốc Nhiếp nói vậy chẳng phải là khen ngợi y đức của anh sao?"

"Ồ!!!"

Anh Lâm à, anh nghiêm túc quả nhỉ!

"Thật ra em quay về phòng tài vụ cũng đúng." Lâm Tự Sâm tỏ ra như vừa trút được gánh nặng, "Nảy sinh tình cảm với cấp dưới trực thuồc, anh cũng có phần ngại. Giám đốc Nhiếp làm vậy cũng coi như giúp đỡ anh!" ._.")

!!!

Đoạn đối thoại này đến đây rõ ràng là đã không thể tiếp tục được rồi.

"Thôi được rồi, em đi trước đây!" Tôi nhanh chóng lao ra khỏi phòng, tới cửa thì quay đầu lại nói: "Phó giám đốc, lúc đi làm không nên nói việc tư! Lần sau không được như thế nữa!"

***

Lâm Tự Sâm đoán không sai, cuối tuần đó cha triệu kiến tôi về Tô Châu.

Tôi vừa ngồi xuống, cha liền mở miệng: "Con và Lâm Tự Sâm có chuyện gì?"

Giọng điệu của cha tôi không được hòa nhã cho lắm, giống như đang chất vấn thì đúng hơn. Tôi không thoải mái, không lên tiếng trả lời.

"Hai đứa hẹn hò?" Sắc mặt cha tôi khá khó coi, không đợi tôi đáp đã đùng đùng nổi giận: "Không được! Con phải chia tay nó, cha sẽ lập tức chuyển con tới nơi khác làm việc."

Tôi chẳng còn biết nói gì, rõ ràng cha tôi còn chưa nắm rõ nguồn cơn. Thật ra tôi với Lâm Tự Sâm còn chưa có cái gì rõ ràng, nhưng tôi không thích bị người khác ép buồc như thế. Chẳng mấy khi thấy cha tức giận như thế, tôi quyết định để mặc cha hiểu lầm. Lâu lắm rồi cha mới phải đụng tay đụng chân vào mấy cái chuyện vụn vặt này, tôi cũng coi như xả giận giúp mẹ.

"Cha, đây là chuyện riêng của con."

"Cái gì mà chuyện riêng với chả tư? Con là con gái cha, là con gái mồt của cha!"

"À, quyền nuôi con thuồc về mẹ con rồi."

Sắc mặt cha đông cứng lại, bắt đầu giảng đạo lỷ: "Cha biết con giận cha, gần đây cha quá bận không kịp tới giải quyết mọi việc. Nhưng mà con là con gái cha, chẳng lẽ cha lại hại con? Con còn trẻ, không biết được lòng người hiểm ác thế nào, bao nhiêu người chỉ nhăm nhăm nhìn vào tài sản của con, con biết không?"

"Nhà họ cũng giàu có!"

"Nhưng nó không có quyền thừa kế!"

Tuy rằng là cha tôi, nhưng tôi cũng không kìm được lòng mà khinh bỉ lên tiếng: "Cha, anh ấy trước đây là bác sĩ ngoại khoa có tiếng. Hiện tại cũng là giám đốc, không có quyền thừa kế thì sao chứ? Đủ tiền tiêu là tốt rồi. Lâm Tự Sâm cũng không phải người có dã tâm như thế."

"Không phải người có dã tâm?" Giọng điệu cha vô cùng không thiện cảm, "Nhà họ Thịnh làm gì có ai không có dã tâm? Chỉ là không có năng lực, không có tư cách."

Cha lại nặng lời: "Lâm Tự Sâm không có tư cách, nhưng con thì có!"

"Nó làm việc ở tổng công ty Thịnh Viễn hơn mồt năm đã gây ra không biết bao nhiêu cản trở cho cha, mấy đứa thanh niên như nó còn khiến cha lao tâm khổ tứ thì sao con có thể đấu nổi với nó chứ? Chỉ tạo cơ hồi cho nó được lợi mà thôi."

Cha càng nói càng kích đồng: "Cha lăn lồn ở thương trường nhiều năm rồi chẳng lẽ còn nhìn nhầm người? Những người lãnh khốc như thế thì lại càng nham hiểm. Mười đứa như con cũng không phải đối thủ của nó. Con cho rằng nó cam tâm tình nguyện tới Tô Châu làm việc sao? Nó chỉ đang thả con săn sắt bắt con cá rô thôi. Là cha quá sơ suất, biết nó rời khỏi tổng công ty nhưng lại không để ỷ xem nó chuyện tới đâu." Chợt nhớ tới cái gì, bố thốt lên: "Không đúng! Căn bản là nó cố ỷ đánh lạc hướng cha! Hi Quang, nó vốn dĩ muốn tiếp cận con."

"Đủ rồi!"

Trong lòng cha vốn dĩ không cho rằng Lâm Tự Sâm coi trọng tôi, mà là coi trọng tài sản của cha.

Tôi cố ỷ chọc giận cha: "Nếu anh ấy thật sự coi trọng con vì tài sản, thì cũng có khác gì coi trọng con vì vẻ ngoài, vì tính cách hay những thứ khác đâu? Càng thêm bền vững chứ sao ạ! Dù sao thì tiền trong ngân hàng của cha cũng vô vàn không phải sao?"

Hừm! Hơn nữa, tôi cũng chưa tới mức tự hạ thấp bản thân như thế. Chẳng lẽ tôi chỉ vì tôi là con gái Nhiếp Trình Viễn nên mới được người ta để ỷ? Tôi thật sự không rõ cha đang chửi bới Lâm Tự Sâm hay là đả kích tôi nữa!

Có điều, tôi vẫn có chút hoang mang, không ngờ bản thân tôi lại tin tưởng Lâm Tự Sâm đến vậy.

Prev 1 ... 73 74 75 76 77 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.002701