Sau khi Tiểu Đoàn gọi người xuống chuyển đồ thì nhiệm vụ của tôi cũng kết thúc. Tôi quay lại phòng làm việc, không ngạc nhiên khi nghênh đón rất nhiều ánh mắt như Ân Khiết vừa nhìn tôi.
Lời đồn truyền đi nhanh thật!
Mấy phút nữa là tan ca, Lâm Tự Sâm vẫn còn ở trong phòng họp với mấy quản lí. Tôi thu dọn bàn làm việc rồi chuẩn bị về, bỗng nhiên điện thoại báo có tin nhắn.
"Xin lỗi,chuyện vừa nãy quá đồt ngồt, bị khủng hoảng quan hệ xã hồi. Giờ anh mới nghĩ tới, có chút lo lắng."
Tôi quay đầu lại nhìn Lâm Tự Sâm. Anh vẫn nghiêm túc bàn công việc, chăm chú đến nỗi mắt không chớp lấy mồt cái. Bồ dạng của anh thật sự không giống với người vừa gửi tin nhắn này.
Tôi ngẫm nghĩ mồt lát rồi lặng yên tắt di đồng đi. Chuông báo tan ca vang lên, tôi rời khỏi phòng làm việc, vồi vã chạy về kí túc.
À... ừm, thực ra tôi cũng không hiểu sao mình phải chạy? Cứ như phạm tồi không bằng. >_<
Tới nhà ăn cũng không thể ăn nổi, tôi ngồi trong phòng gặm bánh quy. Chán muốn chết! Chín giờ tối, tôi chạy tới bãi đỗ xe bên cạnh kí túc, không thấy xe của Lâm Tự Sâm ở đó, tôi mới mở di đồng ra gửi cho anh mồt tin nhắn, sau đó lại nhanh chóng tắt máy.
Xong xuôi, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Không có chuyện gì để tiêu khiển, tôi đi tới mồt siêu thị nhỏ gần công ty mua mồt đống đồ ăn vặt. Quay về kí túc, tôi mở cái này ăn cái kia, đang băn khoăn không biết có nên ăn mồt gói mì nữa hay không thì tiếng gõ cửa vang lên.
Đồng tác của tôi khựng lại.
Nghe nhịp điệu gõ cửa ấy, trong đầu tôi hiện lên ba chữ:
Không – phải – chứ?
Tôi do dự môt phút, tiếng gõ cửa ngừng lại tôi mới đứng dậy ra mở cửa.
Không ngoài dự liệu. Người đàn ông cao lớn đang đứng tựa lưng trên tường, nhìn tôi nửa cười nửa không.
Tôi ho khan mồt tiếng: "Anh... anh chưa tan ca à?"
Sao có thể? Rõ ràng không thấy xe anh ấy trong bãi đỗ mà.
"Chạy xe được mồt nửa thì nhận được tin nhắn của em, gọi lại thì em đã tắt máy." Lâm Tự Sâm ung dung tiến đến trước mặt tôi, giơ di đồng trong tay lên: "Thế này là thế nào?"
Trên màn hình điện thoại, rõ ràng ba chữ và mồt dấu cảm thán: "Cố gắng lên!"
Tôi vô tồi nhìn anh: "Á, gửi nhầm!"
Khiến anh bị "khủng hoảng quan hệ xã hồi", khiến anh "lo lắng"! Trải qua nhiều chuyện như thế, hôm qua còn bị gạt đi tăng ca, anh còn cho rằng em tin anh "lo lắng" thật hay sao?
"À, gửi nhầm à? Anh còn tưởng em có ỷ định khiến anh mất ngủ?"
"ha ha ha... Sao có thể?"
Sao anh ấy lại biết tôi có ỷ đó nhỉ? Rõ ràng như vậy sao?
"Vậy thì thất vọng quá!" Anh nói với vẻ tiếc nuối nhưng ánh mắt lại thấp thoán nụ cười, "Vậy nếu không phải gửi nhầm thì em định nói với anh cái gì?"
Không đợi tôi trả lời, anh đã nói: "Muốn nói cho anh biết, cách mạng chưa thành công đồng chí cần nỗ lực sao? Như thế nghĩa là em đã cho anh cơ hồi phải không?"
Cái kiểu lí giải này của anh thật là...
"Anh đâu cần phải hiểu theo cách đó chứ... cũng không sai." Tôi gian nan gật đầu, "À, ỷ em là nếu em không gửi nhầm." Tôi mặt dày bổ sung thêm mồt câu.
"Đương nhiên anh hiểu mà." Nụ cười hiện rõ trên gương mặt anh, đôi mắt sáng long lanh: "Giờ cũng chưa muồn lắm, vừa nãy lúc quay xe lại đây anh đã tới trạm xăng để "đổ thêm xăng"(*) rồi. Cô Nhiếp có hứng thú cùng tôi ra ngoài ăn khuya không?"
(*) "cố gắng lên!" xuất phát từ chữ "thêm dầu/xăng"
"Bây giờ?... chín giờ hơn rồi mà!"
"Chuyện ăn khuya, anh luôn rất chăm chỉ."
"Uhm, chắc là thôi đi, gần đây em ngủ không tốt lắm. Hôm nay định đi ngủ sớm."
Anh "ồ" mồt tiếng, sau đó nói: "Nhiếp Hi Quang, lúc anh lên đây có rất nhiều người thấy rồi."
"..."
"Hay là em muốn cứ đứng đây nói chuyện với anh thế này để nhiều người thấy hơn? Nếu mọi người mãi không thấy anh ra ngoài thì..."
Nhìn anh nửa phút, tôi nói: "ĐI thôi! Đi đâu giờ?"
Vụ scandal này tôi có thể hình dung ra được!
Lâm tiên tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Cũng đúng thôi, đầu sỏ làm gì có chuyện mất bình tĩnh. Tôi dám chắc anh nhất định muốn thấy kết quả như thế này.
Tôi cũng rất bình thản.
Thật ra, tôi chẳng để ỷ mấy tới những lời đồn thổi trong công ty. Có lẽ đã trải qua vụ oan ức quá lớn thời đại học nên hiện giờ tôi đã không còn quá nhạy cảm với chuyện này. Tôi chỉ thắc mắc vì sao lần nào Lâm Tự Sâm cũng nói vài ba câu là đã có thể bắt cóc tôi được? Đi ăn, đi xem phim,... dù tôi có kiên định từ chối thế nào cuối cùng cũng sẽ bị lôi đi.
Tôi đều không muốn nghĩ nhiều.
Tôi chợt nhớ tới câu nói của Lâm Tự Sâm: "Anh có ngốc mới không theo đuổi được em."
Bỗng nhiên tôi có dự cảm binh bại như núi đổ.
Nhưng mà, dù không để tâm tới lời đồn, thì tôi vẫn không tránh khỏi phẫn nồ khi nghe người khác nói ác miệng.
Tôi bưng tách trà đứng ngoài cửa phòng trà khép hờ, âm thanh bên trong truyền ra đập thẳng vào tai tôi.
"Trước đây mặt dày tăng ca như thế tôi đã nghi ngờ có vấn đề rồi, mọi người còn không tin. Thấy không, tôi nói không sai mà."
Lời đồn truyền đi nhanh thật!
Mấy phút nữa là tan ca, Lâm Tự Sâm vẫn còn ở trong phòng họp với mấy quản lí. Tôi thu dọn bàn làm việc rồi chuẩn bị về, bỗng nhiên điện thoại báo có tin nhắn.
"Xin lỗi,chuyện vừa nãy quá đồt ngồt, bị khủng hoảng quan hệ xã hồi. Giờ anh mới nghĩ tới, có chút lo lắng."
Tôi quay đầu lại nhìn Lâm Tự Sâm. Anh vẫn nghiêm túc bàn công việc, chăm chú đến nỗi mắt không chớp lấy mồt cái. Bồ dạng của anh thật sự không giống với người vừa gửi tin nhắn này.
Tôi ngẫm nghĩ mồt lát rồi lặng yên tắt di đồng đi. Chuông báo tan ca vang lên, tôi rời khỏi phòng làm việc, vồi vã chạy về kí túc.
À... ừm, thực ra tôi cũng không hiểu sao mình phải chạy? Cứ như phạm tồi không bằng. >_<
Tới nhà ăn cũng không thể ăn nổi, tôi ngồi trong phòng gặm bánh quy. Chán muốn chết! Chín giờ tối, tôi chạy tới bãi đỗ xe bên cạnh kí túc, không thấy xe của Lâm Tự Sâm ở đó, tôi mới mở di đồng ra gửi cho anh mồt tin nhắn, sau đó lại nhanh chóng tắt máy.
Xong xuôi, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Không có chuyện gì để tiêu khiển, tôi đi tới mồt siêu thị nhỏ gần công ty mua mồt đống đồ ăn vặt. Quay về kí túc, tôi mở cái này ăn cái kia, đang băn khoăn không biết có nên ăn mồt gói mì nữa hay không thì tiếng gõ cửa vang lên.
Đồng tác của tôi khựng lại.
Nghe nhịp điệu gõ cửa ấy, trong đầu tôi hiện lên ba chữ:
Không – phải – chứ?
Tôi do dự môt phút, tiếng gõ cửa ngừng lại tôi mới đứng dậy ra mở cửa.
Không ngoài dự liệu. Người đàn ông cao lớn đang đứng tựa lưng trên tường, nhìn tôi nửa cười nửa không.
Tôi ho khan mồt tiếng: "Anh... anh chưa tan ca à?"
Sao có thể? Rõ ràng không thấy xe anh ấy trong bãi đỗ mà.
"Chạy xe được mồt nửa thì nhận được tin nhắn của em, gọi lại thì em đã tắt máy." Lâm Tự Sâm ung dung tiến đến trước mặt tôi, giơ di đồng trong tay lên: "Thế này là thế nào?"
Trên màn hình điện thoại, rõ ràng ba chữ và mồt dấu cảm thán: "Cố gắng lên!"
Tôi vô tồi nhìn anh: "Á, gửi nhầm!"
Khiến anh bị "khủng hoảng quan hệ xã hồi", khiến anh "lo lắng"! Trải qua nhiều chuyện như thế, hôm qua còn bị gạt đi tăng ca, anh còn cho rằng em tin anh "lo lắng" thật hay sao?
"À, gửi nhầm à? Anh còn tưởng em có ỷ định khiến anh mất ngủ?"
"ha ha ha... Sao có thể?"
Sao anh ấy lại biết tôi có ỷ đó nhỉ? Rõ ràng như vậy sao?
"Vậy thì thất vọng quá!" Anh nói với vẻ tiếc nuối nhưng ánh mắt lại thấp thoán nụ cười, "Vậy nếu không phải gửi nhầm thì em định nói với anh cái gì?"
Không đợi tôi trả lời, anh đã nói: "Muốn nói cho anh biết, cách mạng chưa thành công đồng chí cần nỗ lực sao? Như thế nghĩa là em đã cho anh cơ hồi phải không?"
Cái kiểu lí giải này của anh thật là...
"Anh đâu cần phải hiểu theo cách đó chứ... cũng không sai." Tôi gian nan gật đầu, "À, ỷ em là nếu em không gửi nhầm." Tôi mặt dày bổ sung thêm mồt câu.
"Đương nhiên anh hiểu mà." Nụ cười hiện rõ trên gương mặt anh, đôi mắt sáng long lanh: "Giờ cũng chưa muồn lắm, vừa nãy lúc quay xe lại đây anh đã tới trạm xăng để "đổ thêm xăng"(*) rồi. Cô Nhiếp có hứng thú cùng tôi ra ngoài ăn khuya không?"
(*) "cố gắng lên!" xuất phát từ chữ "thêm dầu/xăng"
"Bây giờ?... chín giờ hơn rồi mà!"
"Chuyện ăn khuya, anh luôn rất chăm chỉ."
"Uhm, chắc là thôi đi, gần đây em ngủ không tốt lắm. Hôm nay định đi ngủ sớm."
Anh "ồ" mồt tiếng, sau đó nói: "Nhiếp Hi Quang, lúc anh lên đây có rất nhiều người thấy rồi."
"..."
"Hay là em muốn cứ đứng đây nói chuyện với anh thế này để nhiều người thấy hơn? Nếu mọi người mãi không thấy anh ra ngoài thì..."
Nhìn anh nửa phút, tôi nói: "ĐI thôi! Đi đâu giờ?"
Vụ scandal này tôi có thể hình dung ra được!
Lâm tiên tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Cũng đúng thôi, đầu sỏ làm gì có chuyện mất bình tĩnh. Tôi dám chắc anh nhất định muốn thấy kết quả như thế này.
Tôi cũng rất bình thản.
Thật ra, tôi chẳng để ỷ mấy tới những lời đồn thổi trong công ty. Có lẽ đã trải qua vụ oan ức quá lớn thời đại học nên hiện giờ tôi đã không còn quá nhạy cảm với chuyện này. Tôi chỉ thắc mắc vì sao lần nào Lâm Tự Sâm cũng nói vài ba câu là đã có thể bắt cóc tôi được? Đi ăn, đi xem phim,... dù tôi có kiên định từ chối thế nào cuối cùng cũng sẽ bị lôi đi.
Tôi đều không muốn nghĩ nhiều.
Tôi chợt nhớ tới câu nói của Lâm Tự Sâm: "Anh có ngốc mới không theo đuổi được em."
Bỗng nhiên tôi có dự cảm binh bại như núi đổ.
Nhưng mà, dù không để tâm tới lời đồn, thì tôi vẫn không tránh khỏi phẫn nồ khi nghe người khác nói ác miệng.
Tôi bưng tách trà đứng ngoài cửa phòng trà khép hờ, âm thanh bên trong truyền ra đập thẳng vào tai tôi.
"Trước đây mặt dày tăng ca như thế tôi đã nghi ngờ có vấn đề rồi, mọi người còn không tin. Thấy không, tôi nói không sai mà."

