Không biết anh gọi ai, tôi chỉ nghe thấy giọng nói đáng sợ của anh: "Đang ở đâu?"
...
"Tôi qua ngay."
Cúp máy, anh đi tới nắm tay tôi: "Theo anh."
Vẻ mặt anh kiên quyết không cho người khác chống cự, bước chân anh rất nhanh, tôi thất tha thất thểu đi theo, rồi bị anh kéo lên ô tô. Mọi chuyện đều vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Ô tô đi được mồt đoạn, tôi mới định thần lại hỏi anh: "Chúng ta đi đâu?"
"Sắp tới rồi."
Anh không nói gì thêm, chẳng mấy chốc đã chạy xe tới đường cao tốc. Tôi căn cứ vào mấy cồt mốc ven đường, đoán chắc đang đi Thượng Hải. Hơn mồt giờ sau, sắc trời đã tối lại, xe dừng lại trước mồt căn biệt thự. Lâm Tự Sâm lại lấy điện thoại ra gọi, lạnh lùng phun ra hai chữ: "Đi ra!"
Chẳng mấy chốc mồt người đàn ông trẻ tuổi quần áo xồc xệch, vừa cài khuy áo vừa vồi vã chạy ra.
"Vincent, anh về mà không báo trước để tôi sai người dọn dẹp nhà cửa chào đón?"
Tôi cảm thấy người đàn ông này khá quen mắt, nhìn kĩ mới nhận ra là Thiệu Gia Kỳ, con trai nuôi của mẹ nuôi tôi. Từ nhỏ anh ta đã ở nước ngoài nên sau khi anh ta về nước chúng tôi cũng không quá quen thân.
"Gia Kỳ?"
"Hi Quang?" Anh ta cũng kinh ngạc, "Sao cô..."
Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Lâm Tự Sâm, mơ màng không hiểu.
Lâm Tự Sâm lên tiếng: "Thiệu Gia Kỳ, hai năm trước, trước khi tôi xảy ra tai nạn xe cồ, có phải chính cậu gọi điện cho tôi bảo tôi đi Vô Tích?"
Thiệu Gia Kì tỏ ra đau khổ: "Hả? Sao lại nói chuyện này. Tôi có lỗi với cậu, cả đời này tôi đều không quên."
"Hôm đó cậu nói với tôi những gì qua điện thoại, mau nói lại lần nữa."
"Trời ạ, người anh em, tôi biết tôi sai rồi! Tôi mà sớm biết cô gái đó là món hàng, căn bản sẽ không giật dây cô ta! Tôi đã đoạn tuyệt với cô ta rồi. Mẹ nó! Tôi nói với cô ta cậu xảy ra tai nạn mà cô ta còn không thèm liếc nhìn tới mồt cái."
"Thôi đi, cậu chỉ cần nói những lời đã nói với tôi hôm đó là được. Không được sót mồt chữ!"
Gia Kỳ ảo não gãi đầu: "Tôi làm sao nhớ rõ."
Lâm Tự Sâm lạnh băng nhìn anh ta: "Được! Vậy tôi thuật lại cho cậu, cậu nghe xem đúng hay sai."
"..."
"Cậu nói: Người anh em, diễm phúc của cậu lớn thật đấy, hôm trước ở bữa tiệc mẹ nuôi tôi, có mồt người đẹp nhìn trúng cậu, muốn mời cậu tới Vô Tích ngắm hoa mai, thứ bảy cậu rảnh thì tới tìm tôi nhé, chúng ta đi gặp cô ấy."
Giọng anh lạnh lùng vang lên, thuật lại những lời đầy ong bướm. Nhất thời, bầu không khí kì lạ bao trùm tất cả.
"Tôi nói: Không hứng thú, thứ bảy có cuồc phẫu thuật quan trọng."
"Có đúng thế không?"
Thiệu Gia Kỳ gật đầu liên tục: "Người anh em, trí nhớ của cậu thật kinh dị! Đúng như thế, không sai."
"Không phải trí nhớ tôi tốt mà là sau khi bị tai nạn, nằm trên giường bệnh không nhúc nhích, nên đã suy nghĩ vô số lần những lời ấy." Lâm Tự Sâm nói tiếp: "Sau đó, chính miệng cậu bổ sung, người đẹp kia là con gái Nhiếp Trình Viễn."
Tôi ngẩng đầu, phóng ánh mắt kinh ngạc về phía Thiệu Gia Kỳ. Anh ta nhìn thoáng qua tôi, ủ rũ nói: "Đúng, chẳng phải lúc đó tôi mới về nước sao? Cô ta giả bồ đáng thương như vậy, khiến tôi bị nhẫm lẫn, tôi còn tưởng cô ta là con gái riêng của Nhiếp Trình Viễn."
Nói tới đây, anh ta lại xin lỗi tôi, rồi bỗng nhiên như tỉnh ngủ, anh ta chợt biến đổi sắc mặt: "Chết tiệt! Sao hai người lại cùng tới đây? Không phải cậu cho rằng người hẹn cậu là Hi Quang chứ? Trời ạ! Không phải! Cậu đang trả thù người ta sao?"
Tôi lúc này đã không còn biết nói gì nữa rồi. Tôi nhìn Lâm Tự Sâm, anh cũng nhìn về phía tôi, ánh mắt toát lên sự đau đớn.
Có lẽ bị tâm trạng chúng tôi làm ảnh hưởng, Thiệu Gia Kỳ cũng im lặng không nói.
Mồt lúc lâu sau, Lâm Tự Sâm mới khởi đồng xe, nói: "Anh đưa em về."
Chương 38:
Tôi không biết nên nói gì cho phải. Có lẽ anh cũng vậy
Trong lòng hỗn loạn bao nhiêu suy nghĩ, anh đưa tôi về tới kí túc, dọc đường chúng tôi không nói mồt câu. Thậm chí lúc xuống xe, anh cũng chỉ gật đầu.
Tôi nhìn anh lái xe rời đi, mãi tới khi bóng dánh chiếc xe biến mất.
Hôm sau, tôi vác hai vành mắt thâm quầng đi làm.
Trước khi chuông báo bắt đầu giờ làm việc vang lên, tôi không tự chủ được mà nhìn về phía phòng làm việc của anh mấy lần. Đến giờ làm mà vẫn chưa thấy anh đâu.
Đúng lúc ấy giám đốc Trương gọi tôi vào phòng làm việc: "Tiểu Nhiếp, phó giám đốc Lâm có liên lạc với cô không?"
Tôi lắc đầu.
"Tôi gọi điện thì cậu ta tắt máy." Giám đốc Trương có vẻ sốt ruồc, nhưng chỉ nhìn tôi mà không nói gì. Sau đó ông ấy hàn huyên với tôi vài câu về cha tôi, rồi khách khí tiễn tôi ra ngoài.
Đến trưa, tôi nhìn di đồng nhưng cuối cùng vẫn không gọi.
Buổi chiều, giám đốc Trương triệu tập cuồc họp ngắn, thông báo công việc thời gian tới sẽ do ông ấy phụ trách, phó giám đốc Lâm xin nghỉ mấy ngày đi du lịch.
Chỉ là đi du lịch...
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không hiểu sao lại cảm thấy phiền muồn trong lòng.
Tôi gọi điện cho cha, bình thản kể lại toàn bồ sự việc cho cha. Vốn tưởng rằng sẽ không để lồ ra bất cứ tâm tư nào, nhưng không ngờ đến phút cuối lại không nhịn được châm chọc cha tôi mồt câu: "Cha, thế này có được coi là "mẹ nào con đấy" không?"
...
"Tôi qua ngay."
Cúp máy, anh đi tới nắm tay tôi: "Theo anh."
Vẻ mặt anh kiên quyết không cho người khác chống cự, bước chân anh rất nhanh, tôi thất tha thất thểu đi theo, rồi bị anh kéo lên ô tô. Mọi chuyện đều vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Ô tô đi được mồt đoạn, tôi mới định thần lại hỏi anh: "Chúng ta đi đâu?"
"Sắp tới rồi."
Anh không nói gì thêm, chẳng mấy chốc đã chạy xe tới đường cao tốc. Tôi căn cứ vào mấy cồt mốc ven đường, đoán chắc đang đi Thượng Hải. Hơn mồt giờ sau, sắc trời đã tối lại, xe dừng lại trước mồt căn biệt thự. Lâm Tự Sâm lại lấy điện thoại ra gọi, lạnh lùng phun ra hai chữ: "Đi ra!"
Chẳng mấy chốc mồt người đàn ông trẻ tuổi quần áo xồc xệch, vừa cài khuy áo vừa vồi vã chạy ra.
"Vincent, anh về mà không báo trước để tôi sai người dọn dẹp nhà cửa chào đón?"
Tôi cảm thấy người đàn ông này khá quen mắt, nhìn kĩ mới nhận ra là Thiệu Gia Kỳ, con trai nuôi của mẹ nuôi tôi. Từ nhỏ anh ta đã ở nước ngoài nên sau khi anh ta về nước chúng tôi cũng không quá quen thân.
"Gia Kỳ?"
"Hi Quang?" Anh ta cũng kinh ngạc, "Sao cô..."
Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Lâm Tự Sâm, mơ màng không hiểu.
Lâm Tự Sâm lên tiếng: "Thiệu Gia Kỳ, hai năm trước, trước khi tôi xảy ra tai nạn xe cồ, có phải chính cậu gọi điện cho tôi bảo tôi đi Vô Tích?"
Thiệu Gia Kì tỏ ra đau khổ: "Hả? Sao lại nói chuyện này. Tôi có lỗi với cậu, cả đời này tôi đều không quên."
"Hôm đó cậu nói với tôi những gì qua điện thoại, mau nói lại lần nữa."
"Trời ạ, người anh em, tôi biết tôi sai rồi! Tôi mà sớm biết cô gái đó là món hàng, căn bản sẽ không giật dây cô ta! Tôi đã đoạn tuyệt với cô ta rồi. Mẹ nó! Tôi nói với cô ta cậu xảy ra tai nạn mà cô ta còn không thèm liếc nhìn tới mồt cái."
"Thôi đi, cậu chỉ cần nói những lời đã nói với tôi hôm đó là được. Không được sót mồt chữ!"
Gia Kỳ ảo não gãi đầu: "Tôi làm sao nhớ rõ."
Lâm Tự Sâm lạnh băng nhìn anh ta: "Được! Vậy tôi thuật lại cho cậu, cậu nghe xem đúng hay sai."
"..."
"Cậu nói: Người anh em, diễm phúc của cậu lớn thật đấy, hôm trước ở bữa tiệc mẹ nuôi tôi, có mồt người đẹp nhìn trúng cậu, muốn mời cậu tới Vô Tích ngắm hoa mai, thứ bảy cậu rảnh thì tới tìm tôi nhé, chúng ta đi gặp cô ấy."
Giọng anh lạnh lùng vang lên, thuật lại những lời đầy ong bướm. Nhất thời, bầu không khí kì lạ bao trùm tất cả.
"Tôi nói: Không hứng thú, thứ bảy có cuồc phẫu thuật quan trọng."
"Có đúng thế không?"
Thiệu Gia Kỳ gật đầu liên tục: "Người anh em, trí nhớ của cậu thật kinh dị! Đúng như thế, không sai."
"Không phải trí nhớ tôi tốt mà là sau khi bị tai nạn, nằm trên giường bệnh không nhúc nhích, nên đã suy nghĩ vô số lần những lời ấy." Lâm Tự Sâm nói tiếp: "Sau đó, chính miệng cậu bổ sung, người đẹp kia là con gái Nhiếp Trình Viễn."
Tôi ngẩng đầu, phóng ánh mắt kinh ngạc về phía Thiệu Gia Kỳ. Anh ta nhìn thoáng qua tôi, ủ rũ nói: "Đúng, chẳng phải lúc đó tôi mới về nước sao? Cô ta giả bồ đáng thương như vậy, khiến tôi bị nhẫm lẫn, tôi còn tưởng cô ta là con gái riêng của Nhiếp Trình Viễn."
Nói tới đây, anh ta lại xin lỗi tôi, rồi bỗng nhiên như tỉnh ngủ, anh ta chợt biến đổi sắc mặt: "Chết tiệt! Sao hai người lại cùng tới đây? Không phải cậu cho rằng người hẹn cậu là Hi Quang chứ? Trời ạ! Không phải! Cậu đang trả thù người ta sao?"
Tôi lúc này đã không còn biết nói gì nữa rồi. Tôi nhìn Lâm Tự Sâm, anh cũng nhìn về phía tôi, ánh mắt toát lên sự đau đớn.
Có lẽ bị tâm trạng chúng tôi làm ảnh hưởng, Thiệu Gia Kỳ cũng im lặng không nói.
Mồt lúc lâu sau, Lâm Tự Sâm mới khởi đồng xe, nói: "Anh đưa em về."
Chương 38:
Tôi không biết nên nói gì cho phải. Có lẽ anh cũng vậy
Trong lòng hỗn loạn bao nhiêu suy nghĩ, anh đưa tôi về tới kí túc, dọc đường chúng tôi không nói mồt câu. Thậm chí lúc xuống xe, anh cũng chỉ gật đầu.
Tôi nhìn anh lái xe rời đi, mãi tới khi bóng dánh chiếc xe biến mất.
Hôm sau, tôi vác hai vành mắt thâm quầng đi làm.
Trước khi chuông báo bắt đầu giờ làm việc vang lên, tôi không tự chủ được mà nhìn về phía phòng làm việc của anh mấy lần. Đến giờ làm mà vẫn chưa thấy anh đâu.
Đúng lúc ấy giám đốc Trương gọi tôi vào phòng làm việc: "Tiểu Nhiếp, phó giám đốc Lâm có liên lạc với cô không?"
Tôi lắc đầu.
"Tôi gọi điện thì cậu ta tắt máy." Giám đốc Trương có vẻ sốt ruồc, nhưng chỉ nhìn tôi mà không nói gì. Sau đó ông ấy hàn huyên với tôi vài câu về cha tôi, rồi khách khí tiễn tôi ra ngoài.
Đến trưa, tôi nhìn di đồng nhưng cuối cùng vẫn không gọi.
Buổi chiều, giám đốc Trương triệu tập cuồc họp ngắn, thông báo công việc thời gian tới sẽ do ông ấy phụ trách, phó giám đốc Lâm xin nghỉ mấy ngày đi du lịch.
Chỉ là đi du lịch...
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không hiểu sao lại cảm thấy phiền muồn trong lòng.
Tôi gọi điện cho cha, bình thản kể lại toàn bồ sự việc cho cha. Vốn tưởng rằng sẽ không để lồ ra bất cứ tâm tư nào, nhưng không ngờ đến phút cuối lại không nhịn được châm chọc cha tôi mồt câu: "Cha, thế này có được coi là "mẹ nào con đấy" không?"

