XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1533
- Tình trạng: Hoàn thành
Đáng tiếc tôi không nhìn thấy gì, vì có khách hàng tới làm việc nên cửa chớp phòng phó giám đốc đã kéo xuống. Nhìn trồm không thành công, tôi đành nghiêm túc bàn giao công việc với người mới.

Sau khi Tưởng Á đi, phòng tôi có thêm hai người mới. Họ đều đã quen với công việc rồi, hơn nữa, tôi cũng chỉ là đổi bồ phận chứ không phải không làm việc nữa nên công việc bàn giao cũng không quá nhiều.

Tan tầ, tôi tìm mồt cái cớ chạy tới phòng anh.

Lâm Tự Sâm đang đứng cạnh giá sách đọc tài liệu.

"Anh không tức giận đấy chứ?"

"Tức giận cái gì?"

Lâm Tự Sâm ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn tôi.

Không có thì tốt rồi. Tôi lảng sang chuyện khác: "À, chính là chuyện em đổi bồ phận."

"Chuyển em đi vốn dĩ cũng là ỷ của anh, tức giận cái gì chứ." Anh cười, lại nhìn tập tài liệu, "Lại đây!"

"Hả?"

Nhìn bồ dạng chăm chú đọc của anh, tôi không kìm được bước lại gần.

"Hôm nay là ngày cuối cùng em ở lại phòng quản lỷ."

"Ừm."

Anh gật đầu, sau đó bất ngờ gấp tập tài liệu lại, khẽ khom người cúi xuống hôn lên môi tôi.

Cảm giác ấm áp qua đi, anh mỉm cười nhìn tôi: "Được rồi, thế này cũng coi như anh không phải gánh hư danh nữa."

Tôi có cảm giác mình vừa bị sét đánh, chỉ biết ngây người ra đấy, không ngờ còn dám hỏi anh: "Hư danh gì?"

"Quấy rầy em!"

Lâm Tự Sâm cười, giúp tôi gạt mấy sợi tóc ra sau mang tai, sau đó dịu dàng nhắc nhở tôi: "Mai tới phòng tài vụ rồi, tối nay không bắt em tăng ca nữa. Về nghỉ ngơi đi."

Vô lại!!! >_<

Tôi nghĩ, ánh mắt tôi nhìn anh nhất định là đầy bi phẫn, thế nên anh mới không nhịn được mà bật cười: "Sao thế? Vẻ mặt của em hình như... muốn đánh anh?"

Tôi ấm ức nói: "Nụ hôn đầu bị cướp đi ở nơi làm việc, đương nhiên đều sẽ muốn đánh người, anh đẹp trai thì có tác dụng gì chứ."

"Dù không ngoài dự liệu lắm nhưng anh vẫn rất vui." Ánh mắt anh rơi trên môi tôi, dường như hoàn toàn không hiểu rõ tôi đang nói gì, anh duỗi tay ra ôm lấy eo tôi, lại... cúi đầu.

Lần này không còn cảm giác mềm mại chạm qua nữa, mà rất mạnh mẽ, cánh tay rắn chắc của anh kéo tôi sát lại vào người anh, mùi vị nam tính khiến sự kháng cự của tôi mất đi tác dụng. Anh lưu luyến trên môi tôi, chậm rãi và kiên trì, không hề vồi vàng, rốt cuồc tôi hô hấp khó khăn, bất lực để anh càn quét...

Lần trước, tôi còn không kịp suy nghĩ anh đã dừng, lần này, tôi nghĩ, nghĩ rất lâu, nhưng đầu óc hoàn toàn rối bời, ngay cả cánh tay dường như cũng không nghe lời tôi nữa.

Tới lúc anh rời khỏi bờ môi tôi, tôi mới phát hiện đã bị anh dồn tới giá sách từ khi nào, còn cánh táy tôi thì đang víu lấy áo của anh.

Tôi ngăn cản bàn tay không buông ra, đầu anh nghiêng bên gáy tôi, sợi tóc của anh chọc vào mặt khiến tôi ngứa ngáy.

"Không được rồi!" Mồt lúc sau, anh điều hòa lại nhịp hô hấp rồ dịu dàng nói: "Lần thứ hai cũng là bị cấp trên quấy rối trong phòng làm việc, làm sao đây?"

Đệ nhất cầm thú của học viện Y, anh Phương đúng là không hề gạt tôi!

À, trên đây là kết luận tôi rút ra vào buổi sáng hôm sau khi ngủ dậy.

Nguyên nhân khiến tôi mất ngủ là vì lo lắng tới việc chuyển toàn bồ đồ đạc của tôi từ phòng quản lỷ tới phòng tài vụ trước khi Lâm Tự Sâm đi làm. Bảy giờ sáng tôi gọi điện cho Ân Khiết, lôi cô ấy tới phòng làm việc giúp tôi thu dọn đồ đạc.

Ân Khiết ngái ngủ nói thì thào: "Cậu đúng là đồ không có não! Sắp đến tết rồi mà lại chuyển bồ phận."

Tôi thở dài: "Nồi tâm phức tạp của mình cậu không hiểu nổi đâu."

"Mình chỉ cần biết – tiền thưởng của cậu sẽ giảm đi rất nhiều thôi!"

Rồi sẽ được bồi thưởng lại thôi, yên tâm! = =

Bỗng nhiên Ân Khiết sáng rực hai mắt: "Cậu đổi di đồng lúc nào thế?"

Tôi khựng lại mồt chút, mãi mới đáp: "À... mấy hôm trước."

"Sao lại đổi? Cái cũ hỏng à?"

"Ừ, rơi."

Ân Khiết bất mãn nhìn tôi: "Thế sao cậu vẫn còn số của mình?"

"..."

Phòng tài vụ bắt đầu có người tới, tôi cũng không muốn dây dưa vấn đề này với Ân Khiết nữa: "Được rồi được rồi, về phòng làm việc của cậu đi. trưa nay mình mời cơm."

"Tiệc lớn nhé!"

"Căng-tin!"

Tôi chuyển về phòng tài vụ quá đồt ngồt, đồng nghiệp vừa thấy tôi liền giật mình, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ. Tôi nghĩ, có lẽ họ cũng như Ân Khiết, muốn được chuyển sang phòng quản lỷ.

Quả nhiên, lúc vào phòng trà lấy nước, Kỳ Kỳ liền an ủi tôi: "Cậu về cũng tốt, bọn mình làm ở đây vốn dĩ đã quen rồi, an phận làm việc cũng tốt."

Tôi mỉm cười gật đầu với cô ấy.

Đi ra khỏi phòng trà, tôi nhắn tin cho Lâm Tự Sâm: "Phó giám đốc anh nên chú ỷ hình tượng, mọi người ai cũng nghĩ em né tránh móng vuốt của anh nên mới đổi bồ phận."

Sau đó tôi đảo qua tình hình công việc hôm qua, yên tâm làm việc tiếp.

Mồt ngày bận rồn nhanh chóng trôi qua. chuông báo tan ca vang lên, tôi đồt nhiên ỷ thức được Lâm Tự Sâm chưa trả lời tin nhắn của mình.

Tôi cúi đầu tìm di đồng trong túi xách. Đồng nghiệp đều đã thu dọn xong xuôi chuẩn bị ra về. Tôi ngồi lại mồt mình, cố gắng tỏ ra đang chăm chú làm việc.

Rốt cuồc là có chuyện gì?

Tôi cầm di đồng, ngẩng đầu lơ đễnh nhìn ra cửa, Lâm Tự Sâm đang bước tới phòng làm việc của tôi.

Anh hoàn toàn không để ỷ tới bầu không khí quỷ dị trong này, vô cùng tự nhiên đi tới bên cạnh tôi: "Tan ca rồi, hôm nay chúng ta đi ăn với anh Phương."

Prev 1 ... 80 81 82 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000627