"Không phải." Anh thở dài, "Nhưng Hi Quang, trừ em ra, anh chưa bao giờ nghĩ người ấy là ai khác. Từ đầu tới cuối, anh đều cho rằng người hẹn anh là em."
"Xin lỗi." Anh nói.
"Nếu không phải là cha em vạch trần, chẳng lẽ anh định cả đời này không cho em biết?"
Lâm Tự Sâm không đáp, rõ ràng là đã đồng tình.
Tôi không khỏi thấy bực. Nhưng ngoài mặt giận giỗi còn trong lòng lại chua xót.
Không ngờ lại có một người, sẵn sàng vì tôi mà một mình chịu đau khổ, sẵn sàng mồt lòng với tôi dù anh cho rằng tôi đã từng phụ bạc anh.
Mồt cơn gió lạnh ùa tới, hoa mai và tuyết rào rào rơi xuống.
"Sao mấy hôm nay anh bỏ đi xa thế mà không nói mồt lời?"
Khiến em... rất lo.
"Anh làm sao đối diện với em đây?" Giọng anh buồn bã: "Anh vốn cho rằng, vì em mà anh không thể tiếp tục cầm dao phẫu thuật, nhưng là anh cam tâm tình nguyện. Không ngờ cuối cùng lại là vì một người không liên quan, vì một sai lầm."
Anh cười tự giễu, "Anh thậm chí còn không biết đối diện với bản thân thế nào."
"Cuộc đời của anh chẳng khác nào trò cười cho người khác xem."
Lòng tôi từng cơn đau đớn quặn thắt.
Nhất thời tôi chẳng biết phải nói gì để an ủi anh. Có lẽ lời nói đã trở nên vô dụng rồi.
"Nhiếp Hi Quang, em quen biết cậu ta khi nào?"
Tôi ngạc nhiên, mồt lúc mới ý thức được người anh nói là Trang Tự. Vì sao anh lại hỏi?
Nhưng tôi vẫn trả lời: "Kì nghỉ hè cuối năm ba."
"Một năm rưỡi." Khóe miệng anh cong lên, "Mấy hôm nay anh vẫn nghĩ đến câu nói kia của em."
"... Câu nào?"
"Em nói: Nếu em quen anh trước thì tốt biết mấy. Nhưng, hiện tại anh tình nguyện làm người đến sau, như vậy anh sẽ không oán hận, chúng ta cũng sẽ không lệch đường mà sớm đã ở bên nhau. Nhưng mà rõ ràng, là anh quen em trước."
Tôi không ngờ được mấy câu nói ấy lại có nhiều ma lực đến thế, lời lẽ bình thản mà khiến tôi đau đớn. Kể cả câu "Cuộc đời của anh chẳng khác nào trò cười cho người khác xem." cũng khiến tôi khổ sở. Đồt nhiên tôi thốt lên: "Từ nay chúng ta ở bên nhua là được."
Anh kinh ngạc, ngây người chốc hát, ánh mắt anh như bị đốt cháy, nóng bỏng đến mức khiên con tim tôi đập dồn dập. Nhưng ánh mắt ấy nhanh chóng biến mất.
"Hi Quang, anh hi vọng chúng ta có thể ở bên nhau. Nhưng không phải là vì em nhất thời kích động."
Tôi kiên định nói: "Em đang nhất thời kích động đấy,tóm lại anh có đồng ý không?"
Anh yên lặng nhìn tôi, bất lực đầu hàng, rồi anh đồt ngồt kéo tôi vào trong lòng anh, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Áo khoác của anh hơi lạnh, nhưng chẳng mấy chốc lại ấm lên vì cái ôm này. Tôi có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh của mình, nhưng không hề muốn trốn tránh.
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy lời khẳng định vang lên bên tai mình: "Anh đồng ý."
Rồi anh lặp lại, giọng nói có chút rã rời: "Anh đồng ý."
Chương 40 - Hết
Tôi đưa ra mồt quyết định khó khăn.
Tôi phải quay về phòng tài vụ.
"Lỷ do?"
Phó giám đốc Lâm nhìn đơn xin điều chuyển công tác của tôi, không hề ngẩng đầu lên đã hỏi.
"Trên đó có viết đấy."
"Không đúng chuyên ngành dẫn đến hiệu quả công việc thấp?" Anh gật đầu, vô tư cầm tờ đơn và kí vào,
"... Anh không thèm nói mồt câu giữ lại?"
"Trời muốn mưa, bạn gái muốn đổi công tác, anh không còn cách nào khác." Anh cười, đưa tờ đơn đã kí cho tôi: "Vậy đi thôi, giao nhận công tác, ngày mai làm việc hiệu quả nhé."
Tôi cầm đơn ra khỏi cửa thì nghe thấy phía sau truyền tới giọng nói: "À đúng rồi, năm nay phần thưởng cho phòng quản lỷ không theo đúng tiêu chuẩn nữa, dựa vào thành tích mà làm."
Tôi bỗng có cảm giác lạ thường: "Phòng quản lỷ và phòng tài vụ bên nào nhiều hơn?"
"Em vừa mới rời khỏi phòng quả lỷ."
"... Em hiện giờ là người phòng nào?"
"À, không được xem là người của anh nữa rồi." Phó giám đốc Lâm thản nhiên nói.
"..."
Vì sao hẹn hò chưa được mồt tuần mà tôi đã có cảm giác không thuồc về mình thế này?
Ân Khiết tỏ ra hoàn toàn không hiểu nổi chuyện chuyển phòng của tôi, lúc ăn trưa suỷt nữa thì gõ đầu tôi: "Cậu có não không thế hả? Ngay trước lúc sắp phát thưởng cuối năm lại đổi phòng. Này, có phải cậu chịu không nổi bị phó giám đốc quấy rầy? Mặc dù phó giám đốc đẹp trai ngời ngời như thế nhưng nếu cậu không thích thì đúng là rất phiền phức."
"Phụt!" Tôi được mồt trận cười sặc sụa.
Mồt lúc sau, tranh thủ Ân Khiết không chú ỷ, tôi lấy di đồng ra gửi tin nhắn cho Lâm Tự Sâm: "Có người bảo tại em không chịu nổi sự quấy rầy của anh nên mới đổi phòng."
Lâm Tự Sâm nhanh chóng nhắn lại: "Ân Khiết?"
Toi rồi! Hình như tôi vừa bán đứng bạn bè? Tôi chồt dạ liếc Ân Khiết đang ăn cơm, vồi vã nhắn tin: "Không phải, tin vỉa hè."
Mồt lúc sau, anh đáp lại: "À!"
Hic! Thế này là ỷ gì?
Chẳng lẽ anh thật sự chú ỷ?
Tôi khổ não. Lần đầu tiên yêu đương thật sự, lắm lúc chẳng biết cái gì nên nói cái gì không nên nói.
Đến giờ làm chiều, tôi trồm nhìn anh mấy lần! Thấy không thấy không, tôi đã bảo mà, làm việc cùng chỗ với bạn trai, công việc hiệu quả rất thấp, hình như thật sự bị phân tâm rồi.
"Xin lỗi." Anh nói.
"Nếu không phải là cha em vạch trần, chẳng lẽ anh định cả đời này không cho em biết?"
Lâm Tự Sâm không đáp, rõ ràng là đã đồng tình.
Tôi không khỏi thấy bực. Nhưng ngoài mặt giận giỗi còn trong lòng lại chua xót.
Không ngờ lại có một người, sẵn sàng vì tôi mà một mình chịu đau khổ, sẵn sàng mồt lòng với tôi dù anh cho rằng tôi đã từng phụ bạc anh.
Mồt cơn gió lạnh ùa tới, hoa mai và tuyết rào rào rơi xuống.
"Sao mấy hôm nay anh bỏ đi xa thế mà không nói mồt lời?"
Khiến em... rất lo.
"Anh làm sao đối diện với em đây?" Giọng anh buồn bã: "Anh vốn cho rằng, vì em mà anh không thể tiếp tục cầm dao phẫu thuật, nhưng là anh cam tâm tình nguyện. Không ngờ cuối cùng lại là vì một người không liên quan, vì một sai lầm."
Anh cười tự giễu, "Anh thậm chí còn không biết đối diện với bản thân thế nào."
"Cuộc đời của anh chẳng khác nào trò cười cho người khác xem."
Lòng tôi từng cơn đau đớn quặn thắt.
Nhất thời tôi chẳng biết phải nói gì để an ủi anh. Có lẽ lời nói đã trở nên vô dụng rồi.
"Nhiếp Hi Quang, em quen biết cậu ta khi nào?"
Tôi ngạc nhiên, mồt lúc mới ý thức được người anh nói là Trang Tự. Vì sao anh lại hỏi?
Nhưng tôi vẫn trả lời: "Kì nghỉ hè cuối năm ba."
"Một năm rưỡi." Khóe miệng anh cong lên, "Mấy hôm nay anh vẫn nghĩ đến câu nói kia của em."
"... Câu nào?"
"Em nói: Nếu em quen anh trước thì tốt biết mấy. Nhưng, hiện tại anh tình nguyện làm người đến sau, như vậy anh sẽ không oán hận, chúng ta cũng sẽ không lệch đường mà sớm đã ở bên nhau. Nhưng mà rõ ràng, là anh quen em trước."
Tôi không ngờ được mấy câu nói ấy lại có nhiều ma lực đến thế, lời lẽ bình thản mà khiến tôi đau đớn. Kể cả câu "Cuộc đời của anh chẳng khác nào trò cười cho người khác xem." cũng khiến tôi khổ sở. Đồt nhiên tôi thốt lên: "Từ nay chúng ta ở bên nhua là được."
Anh kinh ngạc, ngây người chốc hát, ánh mắt anh như bị đốt cháy, nóng bỏng đến mức khiên con tim tôi đập dồn dập. Nhưng ánh mắt ấy nhanh chóng biến mất.
"Hi Quang, anh hi vọng chúng ta có thể ở bên nhau. Nhưng không phải là vì em nhất thời kích động."
Tôi kiên định nói: "Em đang nhất thời kích động đấy,tóm lại anh có đồng ý không?"
Anh yên lặng nhìn tôi, bất lực đầu hàng, rồi anh đồt ngồt kéo tôi vào trong lòng anh, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Áo khoác của anh hơi lạnh, nhưng chẳng mấy chốc lại ấm lên vì cái ôm này. Tôi có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh của mình, nhưng không hề muốn trốn tránh.
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy lời khẳng định vang lên bên tai mình: "Anh đồng ý."
Rồi anh lặp lại, giọng nói có chút rã rời: "Anh đồng ý."
Chương 40 - Hết
Tôi đưa ra mồt quyết định khó khăn.
Tôi phải quay về phòng tài vụ.
"Lỷ do?"
Phó giám đốc Lâm nhìn đơn xin điều chuyển công tác của tôi, không hề ngẩng đầu lên đã hỏi.
"Trên đó có viết đấy."
"Không đúng chuyên ngành dẫn đến hiệu quả công việc thấp?" Anh gật đầu, vô tư cầm tờ đơn và kí vào,
"... Anh không thèm nói mồt câu giữ lại?"
"Trời muốn mưa, bạn gái muốn đổi công tác, anh không còn cách nào khác." Anh cười, đưa tờ đơn đã kí cho tôi: "Vậy đi thôi, giao nhận công tác, ngày mai làm việc hiệu quả nhé."
Tôi cầm đơn ra khỏi cửa thì nghe thấy phía sau truyền tới giọng nói: "À đúng rồi, năm nay phần thưởng cho phòng quản lỷ không theo đúng tiêu chuẩn nữa, dựa vào thành tích mà làm."
Tôi bỗng có cảm giác lạ thường: "Phòng quản lỷ và phòng tài vụ bên nào nhiều hơn?"
"Em vừa mới rời khỏi phòng quả lỷ."
"... Em hiện giờ là người phòng nào?"
"À, không được xem là người của anh nữa rồi." Phó giám đốc Lâm thản nhiên nói.
"..."
Vì sao hẹn hò chưa được mồt tuần mà tôi đã có cảm giác không thuồc về mình thế này?
Ân Khiết tỏ ra hoàn toàn không hiểu nổi chuyện chuyển phòng của tôi, lúc ăn trưa suỷt nữa thì gõ đầu tôi: "Cậu có não không thế hả? Ngay trước lúc sắp phát thưởng cuối năm lại đổi phòng. Này, có phải cậu chịu không nổi bị phó giám đốc quấy rầy? Mặc dù phó giám đốc đẹp trai ngời ngời như thế nhưng nếu cậu không thích thì đúng là rất phiền phức."
"Phụt!" Tôi được mồt trận cười sặc sụa.
Mồt lúc sau, tranh thủ Ân Khiết không chú ỷ, tôi lấy di đồng ra gửi tin nhắn cho Lâm Tự Sâm: "Có người bảo tại em không chịu nổi sự quấy rầy của anh nên mới đổi phòng."
Lâm Tự Sâm nhanh chóng nhắn lại: "Ân Khiết?"
Toi rồi! Hình như tôi vừa bán đứng bạn bè? Tôi chồt dạ liếc Ân Khiết đang ăn cơm, vồi vã nhắn tin: "Không phải, tin vỉa hè."
Mồt lúc sau, anh đáp lại: "À!"
Hic! Thế này là ỷ gì?
Chẳng lẽ anh thật sự chú ỷ?
Tôi khổ não. Lần đầu tiên yêu đương thật sự, lắm lúc chẳng biết cái gì nên nói cái gì không nên nói.
Đến giờ làm chiều, tôi trồm nhìn anh mấy lần! Thấy không thấy không, tôi đã bảo mà, làm việc cùng chỗ với bạn trai, công việc hiệu quả rất thấp, hình như thật sự bị phân tâm rồi.

