Thế cũng tốt lắm rồi, thành công gác lại việc ác ngày hôm qua, mặc kệ hôm qua thế nào, ít nhất tôi cũng không lấy bộ dạng lừa mình dối người mà đối mặt với Ứng Nhan. Tôi thả lỏng tâm tình nằm lên giường, muốn ngủ lại cho thật ngon, nhưng cố thế nào cũng không ngủ được, tôi trợn tròn mắt nằm trong chăn, hậu quả say rượu bắt đầu hiện lên, đầu tôi đau, người mỏi nhừ, ổ chăn đang nằm này cũng càng lúc càng lạnh.
Tôi rốt cục không nằm nổi nữa, lấy quần áo chuẩn bị xuống giường, mới xỏ có một cánh tay áo vào, tôi đã bị mùi trên đó hun đến té, ngày hôm qua tôi uống bao nhiêu rượu thế này, trên người, trên quần áo, tất cả đều là mùi rượu buồn nôn.
Tôi cố nén cái mùi buồn nôn đó mà mặc tạm, chạy đến trước tủ quần áo, muốn tìm một bộ đồ sạch, rồi tắm táp một chập.
Giữa tủ quần áo, một cái nút kết khăn quàng đỏ xiêu vẹo treo ở đó, đây là nút kết mà tôi thắt. Cái cà vạt này với mấy cái cà vạt khác của Trình Gia Gia nằm chung một chỗ, có vẻ cực kì không hợp, những cái cà vạt chỉnh tề đẹp đẽ tôn lên cái xấu xí của nút cà vạt kia.
Tôi thở dài, cái này cũng giống như tôi ở cùng với Trình Gia Gia, anh vốn không phải cùng một loại tầng lớp với tôi, giữa chúng tôi là cách biệt quá khổng lồ, từ bạn bè, đến thói quen, quan niệm cũng không hợp nhau, cố gắng bên nhau, cuối cùng chỉ khiến hai bên đau khổ.
Môn đăng hộ đối mới là đạo lý vững vàng, tôi nghĩ trước đây mình bị tình yêu làm cho váng não rồi. Tôi đưa tay, lấy cái cà vạt đó ra ngoài, chậm rãi cởi nút kết đấy, tiện tay đặt lên bàn cạnh tủ áo. Trong tủ áo giờ chỉ còn treo những cái cà vạt chỉnh tề thật sự, thiếu cái nổi bật này, loạt cà vạt nhìn có vẻ thuận mắt hơn hẳn.
Tôi lấy quần áo, vào nhà vệ sinh, tắm táp thật thoải mái, nước nóng hầm hập, chảy trên người thật dễ chịu, lỗ chân lông đều nở cả ra, tôi dầm mình hết nửa giờ, tẩy hết đi mùi rượu, cũng tẩy hết đi phiền não trên người, có gì mà không được, tôi chỉ mới hai lăm thôi, thanh xuân còn chờ kia mà, có thể thoải mái tắm nước nóng, có thể diện đồ xinh, cuộc sống thật đẹp tươi, tôi sao lại phải tự làm khổ mình.
Trong tiếng nước ào ào, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, vừa mới nhận điện thoại của Ứng Nhan xong nên tôi để điện thoại trên giường, đứng lên vội vã đi tắm nên quên đem nó theo vào nhà tắm.
Di động reo không đúng lúc, tôi đang tắm hăng say, sao còn để ý mấy chuyện này, tôi cũng không phải nhân vật quan trọng gì, nên chắc không phải việc gì lớn, chờ tôi tắm xong cũng không muộn, di động vang lên rồi lại dứt, dứt rồi lại vang, được một lúc thì im bặt.
Chương 59
Tôi tắm xong, từ nhà vệ sinh đi ra, lại bị Trình Gia Gia bất ngờ ngồi trên sofa làm cho hoảng sợ, anh mới tới sao? Mới xử xong Ứng Nhan, giờ lại tới thêm một tên gia hỏa khó nhằn nữa, tôi nhớ lại bộ dạng giận điên cuồng của anh hôm qua, đầu đột nhiên đau vô cùng.
Tóc vừa tắm xong rất ướt, còn chưa kịp sấy khô, nước đang nhỏ long tong từ trên đầu, trước ngực và trên vai áo đều bị ướt một mảng, tôi xoay người vào nhà vệ sinh lấy khăn bông lớn ra lau tóc, trong lòng tự hỏi có nên đóng cửa lại luôn hay không.
"Nha Nha, khoan đi đã." Giọng Trình Gia Gia sau lưng tôi truyền tới, thái độ lần này của anh không còn là nôn nóng như trước, chỉ còn là không nhanh không chậm.
Anh làm cho tôi kinh ngạc, một đêm nháo nhào như hôm qua, lấy tính cách trước giờ của Trình Gia Gia, hẳn là phải có sấm vang chớp giật chứ. Tôi quay lại, chỉ thấy anh ngẩng đầu nhìn tôi, mắt phủ đầy tơ máu, cằm cũng xanh xanh, ánh mắt anh mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Thấy tôi quay đầu, Trình Gia Gia vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, ý bảo tôi đi qua: "Nha Nha, em đừng vội, lại đây, chúng ta nói chuyện."
Tôi chần chờ, Trình Gia Gia thấy thế, còn cư nhiên nhếch nhếch môi, ra vẻ thoải mái: "Anh cũng không cưỡng hôn đâu, đã bảo sẽ nói chuyện đàng hoàng với em, em sợ cái gì? To gan thế mà cũng sợ? Đêm qua sao em không sợ chút nào hả? Mắng anh đến thế còn gì."
Anh đây là đang nói đùa? Tôi cảm thấy không bình thường, hơn nữa anh còn vạch áo cho người xem lưng, cố tình lấy chuyện mất mặt ngày hôm qua mà nói.
Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, bất chấp thắc mắc, hung hăng liếc anh một cái, miệng Trình Gia Gia càng giãn rộng, nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của tôi, anh lại cười, cười một hồi, anh đột nhiên dừng lại, nhìn tôi thở một hơi dài: "Nha Nha, đã thật lâu rồi em chưa trừng anh như thế."
Lời này nghe sao mà sầu não, cũng không đợi tôi bi thương, anh lại cười khì nói tiếp một câu: "Anh thấy em trợn trắng mắt mới nhìn được, đôi mắt nhỏ thế mà linh hoạt gớm, lườm chuyên nghiệp luôn, người bình thường không làm được thế đâu nha."
Nghe được câu này, tôi vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh liền suýt bị trợt, cái tên ấy, vô lại tới mức khiến người ta hận nghiến răng.
Trình Gia Gia ước chừng là nhìn thấy tôi nghiêng ngã, nhảy mấy bước lại gần: "Cẩn thận."
Đều là tại anh gây ra, tôi nhịn không được thầm mắng anh một câu, tránh tay đỡ của anh ra: "Không có gì, trơn thôi."
Tay đỡ của Trình Gia Gia trống không, lại thở thêm một hơi dài thượt: "Nha Nha, em phải thế này sao?"
Tôi lấy khăn mặt vắt trên giá, lau tóc ướt trên đầu, cố chấp không nhìn anh.
Trình Gia Gia cũng trầm mặc, chỉ dựa vào cửa, mím chặt môi, yên lặng cùng chiến tranh ngầm với tôi.
Tôi rốt cục không nằm nổi nữa, lấy quần áo chuẩn bị xuống giường, mới xỏ có một cánh tay áo vào, tôi đã bị mùi trên đó hun đến té, ngày hôm qua tôi uống bao nhiêu rượu thế này, trên người, trên quần áo, tất cả đều là mùi rượu buồn nôn.
Tôi cố nén cái mùi buồn nôn đó mà mặc tạm, chạy đến trước tủ quần áo, muốn tìm một bộ đồ sạch, rồi tắm táp một chập.
Giữa tủ quần áo, một cái nút kết khăn quàng đỏ xiêu vẹo treo ở đó, đây là nút kết mà tôi thắt. Cái cà vạt này với mấy cái cà vạt khác của Trình Gia Gia nằm chung một chỗ, có vẻ cực kì không hợp, những cái cà vạt chỉnh tề đẹp đẽ tôn lên cái xấu xí của nút cà vạt kia.
Tôi thở dài, cái này cũng giống như tôi ở cùng với Trình Gia Gia, anh vốn không phải cùng một loại tầng lớp với tôi, giữa chúng tôi là cách biệt quá khổng lồ, từ bạn bè, đến thói quen, quan niệm cũng không hợp nhau, cố gắng bên nhau, cuối cùng chỉ khiến hai bên đau khổ.
Môn đăng hộ đối mới là đạo lý vững vàng, tôi nghĩ trước đây mình bị tình yêu làm cho váng não rồi. Tôi đưa tay, lấy cái cà vạt đó ra ngoài, chậm rãi cởi nút kết đấy, tiện tay đặt lên bàn cạnh tủ áo. Trong tủ áo giờ chỉ còn treo những cái cà vạt chỉnh tề thật sự, thiếu cái nổi bật này, loạt cà vạt nhìn có vẻ thuận mắt hơn hẳn.
Tôi lấy quần áo, vào nhà vệ sinh, tắm táp thật thoải mái, nước nóng hầm hập, chảy trên người thật dễ chịu, lỗ chân lông đều nở cả ra, tôi dầm mình hết nửa giờ, tẩy hết đi mùi rượu, cũng tẩy hết đi phiền não trên người, có gì mà không được, tôi chỉ mới hai lăm thôi, thanh xuân còn chờ kia mà, có thể thoải mái tắm nước nóng, có thể diện đồ xinh, cuộc sống thật đẹp tươi, tôi sao lại phải tự làm khổ mình.
Trong tiếng nước ào ào, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, vừa mới nhận điện thoại của Ứng Nhan xong nên tôi để điện thoại trên giường, đứng lên vội vã đi tắm nên quên đem nó theo vào nhà tắm.
Di động reo không đúng lúc, tôi đang tắm hăng say, sao còn để ý mấy chuyện này, tôi cũng không phải nhân vật quan trọng gì, nên chắc không phải việc gì lớn, chờ tôi tắm xong cũng không muộn, di động vang lên rồi lại dứt, dứt rồi lại vang, được một lúc thì im bặt.
Chương 59
Tôi tắm xong, từ nhà vệ sinh đi ra, lại bị Trình Gia Gia bất ngờ ngồi trên sofa làm cho hoảng sợ, anh mới tới sao? Mới xử xong Ứng Nhan, giờ lại tới thêm một tên gia hỏa khó nhằn nữa, tôi nhớ lại bộ dạng giận điên cuồng của anh hôm qua, đầu đột nhiên đau vô cùng.
Tóc vừa tắm xong rất ướt, còn chưa kịp sấy khô, nước đang nhỏ long tong từ trên đầu, trước ngực và trên vai áo đều bị ướt một mảng, tôi xoay người vào nhà vệ sinh lấy khăn bông lớn ra lau tóc, trong lòng tự hỏi có nên đóng cửa lại luôn hay không.
"Nha Nha, khoan đi đã." Giọng Trình Gia Gia sau lưng tôi truyền tới, thái độ lần này của anh không còn là nôn nóng như trước, chỉ còn là không nhanh không chậm.
Anh làm cho tôi kinh ngạc, một đêm nháo nhào như hôm qua, lấy tính cách trước giờ của Trình Gia Gia, hẳn là phải có sấm vang chớp giật chứ. Tôi quay lại, chỉ thấy anh ngẩng đầu nhìn tôi, mắt phủ đầy tơ máu, cằm cũng xanh xanh, ánh mắt anh mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Thấy tôi quay đầu, Trình Gia Gia vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, ý bảo tôi đi qua: "Nha Nha, em đừng vội, lại đây, chúng ta nói chuyện."
Tôi chần chờ, Trình Gia Gia thấy thế, còn cư nhiên nhếch nhếch môi, ra vẻ thoải mái: "Anh cũng không cưỡng hôn đâu, đã bảo sẽ nói chuyện đàng hoàng với em, em sợ cái gì? To gan thế mà cũng sợ? Đêm qua sao em không sợ chút nào hả? Mắng anh đến thế còn gì."
Anh đây là đang nói đùa? Tôi cảm thấy không bình thường, hơn nữa anh còn vạch áo cho người xem lưng, cố tình lấy chuyện mất mặt ngày hôm qua mà nói.
Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, bất chấp thắc mắc, hung hăng liếc anh một cái, miệng Trình Gia Gia càng giãn rộng, nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của tôi, anh lại cười, cười một hồi, anh đột nhiên dừng lại, nhìn tôi thở một hơi dài: "Nha Nha, đã thật lâu rồi em chưa trừng anh như thế."
Lời này nghe sao mà sầu não, cũng không đợi tôi bi thương, anh lại cười khì nói tiếp một câu: "Anh thấy em trợn trắng mắt mới nhìn được, đôi mắt nhỏ thế mà linh hoạt gớm, lườm chuyên nghiệp luôn, người bình thường không làm được thế đâu nha."
Nghe được câu này, tôi vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh liền suýt bị trợt, cái tên ấy, vô lại tới mức khiến người ta hận nghiến răng.
Trình Gia Gia ước chừng là nhìn thấy tôi nghiêng ngã, nhảy mấy bước lại gần: "Cẩn thận."
Đều là tại anh gây ra, tôi nhịn không được thầm mắng anh một câu, tránh tay đỡ của anh ra: "Không có gì, trơn thôi."
Tay đỡ của Trình Gia Gia trống không, lại thở thêm một hơi dài thượt: "Nha Nha, em phải thế này sao?"
Tôi lấy khăn mặt vắt trên giá, lau tóc ướt trên đầu, cố chấp không nhìn anh.
Trình Gia Gia cũng trầm mặc, chỉ dựa vào cửa, mím chặt môi, yên lặng cùng chiến tranh ngầm với tôi.

