Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nguyện yêu em lần nữa


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1408
- Tình trạng: Hoàn thành
Sau một lúc lâu, anh chậm rì mở miệng, giống như vừa cắn phải lưỡi, nói mấy câu mà khó khăn vô cùng: "Hôm qua anh cãi với Ứng Nhan suốt một đêm, thiếu chút nữa là đánh nhau, nháo cả một trận, lời vừa rồi em nói với nó anh đều nghe được, em thật đã quyết định rồi sao? Chúng ta, thật không có cách nào thử lại?"

Tóc của tôi rất dài, tắm xong rối thành một nùi, tôi lấy lược chải thế nào cũng không được, càng chải càng rối, vừa dùng sức, da đầu đã bị kéo tới phát đau.

Một bàn tay to chìa ra, lấy lược ra từ trong tay tôi, Trình Gia Gia giống như mỗi lần tôi gội đầu xong, nhẹ nhàng giúp tôi chải tóc.

Tôi không được tự nhiên xoay xoay đầu, lại bị anh ấn chặt xuống: "Đừng nhúc nhích, anh chải giúp em, một lần thôi, một lần cuối cùng."

Khốn, câu này thật cao minh, phàm là phụ nữ còn có chút tình cảm trong lòng, nếu được người ta nói câu "một lần cuối cùng" đầy bi thương như thế, phần lớn đều chống cự không nổi, chỉ là tôi từ nhỏ đã có hơi tưng tửng, nói dễ nghe, thì gọi là ý chí kiên định, nói khó nghe chút, thì là cứng đầu khô khan, đừng nhìn tôi bình thường cười hỉ hả mà tưởng tôi dễ tính dễ lừa gạt, nếu tôi đã hạ quyết tâm rồi, thì đến chết cũng không quay đầu lại.

Chính mình cũng biết tính tình thế này có phần không công bằng, ngày thường vẫn tiết chế hết mức, chỉ là giang sơn dễ đổi, tính nết đánh chết không chừa, đến lúc quyết định, thì cái tính tồi tệ này lại lộ rõ.

Tỉ như bây giờ vậy, một chuyện tình tuyệt vời, lời sâu ý nặng thốt ra bên tai, tình ý dịu dàng mà miên man không dứt, tôi lại phá hỏng khung cảnh mà vung đầu, giật mạnh lược trong tay anh về, tiếp tục chải lung tung lên tóc mình, nhe răng nhếch miệng từ chối lời nhu tình của người ta: "Đừng có ngọt ngào như thế được không, tôi chịu không nổi, chia tay thì chia tay thôi, anh không cần phải chuẩn bị nghi thức cáo biệt thế đâu."

Không khí mập mờ tình cảm đã không còn, Trình Gia Gia cũng bứt ra, cười thành tiếng, cũng không bày ra bộ dạng dịu dàng thâm tình nữa, vỗ đầu tôi: "Được rồi, làm tiệc chia tay cũng không được sao?"

Tôi đột nhiên cảm thấy tình trạng này rất tốt, hình như đã khôi phục lại bộ dạng cùng cãi nhau với Thiện Giải Nhân Y trước kia, nói chung quan hệ của tôi với Trình Gia Gia là bạn bè mới thích hợp nhất, từ nay về sau, cứ giữ gìn quan hệ bạn bè thuần khiết thế này đi.

Tôi cũng lập tức không phụng phịu nữa, lôi tay Trình Gia Gia mà kéo ra phía cửa: "Được rồi, tiệc chia tay thì tiệc chia tay, anh ra ngoài một lát, chờ bổn cô nương thay đồ rồi đi. Chúng ta hợp đẹp tan cũng đẹp, sau này lên mạng cũng có thể tám với nhau rồi."

Trình Gia Gia nhếch miệng, nhìn tôi chớp mắt: "Nha Nha, không phải em luôn muốn biết vì sao anh thích em à? Anh chính là thích bộ dạng tràn đầy sức sống này của em, tựa như không có chuyện gì trói buộc em được, em dù thế nào cũng có thể vui vẻ, người khác ở bên em cũng sẽ vui vẻ theo."

Hóa ra tác dụng của đứa dở hơi tôi chính là giúp mọi người vui vẻ, vậy tôi làm hết phận sự thôi, tiếp tục giỡn lần nữa, quay đầu lại chớp mắt phong tình với anh: "Anh kềm chế đi, tuy rằng tôi người gặp người thích, nhưng anh cũng đừng có lại gần, nịnh bợ vài lần là được, đừng có sùng bái tôi."

Trình Gia Gia cười ha ha, lại vỗ đầu tôi, xoay người đi đến phòng khách: "Em thật quá khiêm tốn rồi."

Chúng tôi đi tới quán hải sản vô danh lần đầu hẹn hò kia làm tiệc chia tay, tôi lại một lần nữa uống say, Trình Gia Gia liên tục kích tôi uống, sau đó tôi ngẫm lại, anh nhất định là cố ý, lúc ấy tôi làm thế nào mà lại chẳng cảm nhận được dụng ý của anh, cảm xúc dâng trào, cứ một ly lại một ly. Mợ nó chứ, hay là trong lòng tôi mơ hồ còn muốn uống rượu, muốn giống như hôm qua mượn rượu làm càn, lấy cái cớ say rượu, cuối cùng phóng túng một lần cuối?

Đáng tiếc chính là, hiện giờ tôi chẳng thể làm gì được, có lẽ hôm qua uống quá nhiều, hôm nay uống chưa được bao nhiêu tôi đã say ngất ngư. Trong lúc choáng váng, tôi thấy mình tựa đầu vào vai anh, cảm giác rất quen thuộc, thật thoải mái. Mặc khác, tôi dường như đã khóc, lại như không khóc, tôi nhớ không rõ lắm, tôi có ấn tượng là, Trình Gia Gia cuối cùng ôm lấy tôi, vỗ về lưng tôi từng chút từng chút một, dường như liên miên kể những việc sau khi quen tôi, rồi rằng anh chưa từng thích một người đến thế.

Sau đó tôi lại ngủ mất, khi tôi lần nữa tỉnh lại từ cơn say, trời đã tối đen, tôi ở trên giường mình như cũ, tình hình giống buổi sáng như đúc, đau đầu giống, cả mùi rượu cũng giống.

Tôi hoảng hốt, chuyện ngày hôm nay sao có vẻ thật hoang đường, có phải là mộng hay không? Nhưng tôi ngẩng đầu lên thì thấy được, cà vạt tôi đặt trên bàn cạnh tủ áo đã không còn.

Trình Gia Gia, anh thật sự đã tới, chúng tôi thật sự đã chia tay.

Tôi nhịn cơn đau đầu rồi ngồi dậy, cầm lên bộ quần áo mới thay ban sáng, quần áo màu trắng thế này thật dễ bẩn, sáng mới thay, giờ đã dính vài vết nước khốn kiếp. Tôi lắc đầu, quăng đồ trong tay đi, nhảy xuống giường, lại đi tới tủ lấy quần áo sạch sẽ để mặc.

Prev 1 ... 97 98 99 100 101 ... 123 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000423