watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1996
- Tình trạng: Hoàn thành
Tất nhiên, sau sự việc ngày hôm đó, tôi bị lôi đi bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ chuẩn đoán tôi bị mất ngôn ngữ tạm thời do sốc tâm lí, thêm vào đó là mắc chứng trầm cảm nặng vì dồn ép tâm trạng trong thời gian dài. Họ hẹn cho tôi một chuyên gia tâm lí để chữa trị, thêm vào đó là thuốc an thần uống kèm.

Mùa Tết của tôi đã kết thúc như thế. Không thăm thú, không bánh chưng, không chúc tuổi, thậm chí cũng không tủi thân. Đáng lẽ, mùa Tết đầu tiên không có gia đình bên cạnh, tôi sẽ rất buồn, thậm chí khóc hằng đêm. Nhưng không, lòng tôi hoàn toàn hốc hác, một chút cảm giác cũng không có.

Ngày đầu tiên của học kỳ hai, nhà tôi có thêm hai thành viên mới. Đầu tiên, là bào thai mới hình thành trong bụng bà Hạnh. Để dưỡng thai, ông Hùng đưa bà ta đến biệt thự ở Hawaii. Người thứ hai là một cô gái do Quân dẫn về. Tôi đoán đó là bạn gái mới của anh. Cô ấy rất đẹp, có cái tên tao nhã là Lam Anh. Tên sao người vậy, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ thanh thoát mà cũng thật trẻ trung. Lam Anh giống như một dòng nước nhỏ trong vắt, chảy trên những hòn đá cuội trắng nhẵn, tươi mát và thanh tân. Dù chẳng muốn chút nào, nhưng tôi phải thừa nhận hai người họ ở bên nhau trông rất đẹp đôi.

Người ta chuẩn bị cho cô ấy căn phòng bên cạnh phòng Quân, đã thế còn gọi người đến, đục ra một cánh cửa thông giữa hai căn phòng ấy. Tôi nghĩ, sao họ không ở chung một phòng luôn đi cho lẹ?

Tôi trơ mắt nhìn mọi thứ diễn ra, lặng lẽ đi về phòng mình. Sau khi cánh cửa đóng lại, cả người tôi vô lực khụy xuống, rồi nằm xoài ra sàn. Tôi nghĩ mình sẽ bật khóc, thậm chí gào lên, nhưng tôi vẫn không thể. Mọi thứ ứ lại nơi cổ họng, nước mắt vẫn không trào ra, chỉ có cơn đau buốt dồn dập bủa vây trái tim. Từng hơi thở như hấp hối, in hằn vào không gian trống trải xung quanh. Tôi cảm nhận như mình đang nằm trong một vùng mù sương, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng. Cái mằn mặn ngấm sâu vào xương tủy tôi, sự lạnh lẽo giày vò da thịt. Thôi thấy cả người mình lạnh toát, nhưng đến một cái rùng mình cũng không đủ sức. Tôi không thể bước, vì không nhìn được sau lớp sương kia là mặt đất hay vực sâu, cũng không thể gào lên, vì không biết đến cứu mình là người hay quái vật. Cho nên, tôi cứ nằm bất động như thế, để mặc cái lạnh vây lấy mình.

Có lẽ, tôi gục ngã mất rồi. Thì ra, tình yêu chân thật thật là khi mất nhau, vẫn không tin mọi chuyện đã kết thúc, trong lòng vẫn âm thầm nghĩ một ngày người ta sẽ trở về. Dù Quân đã không còn ở bên tôi, như từ đó đến giờ, tôi vẫn không nghĩ rằng mình vĩnh viễn mất anh. Sâu trong lòng tôi, luôn tồn tại một suy nghĩ rằng anh có khổ tâm gì đó, rồi một ngày anh sẽ về. Thế nhưng, sự xuất hiện của Lam Anh đã đánh bật rễ tất cả những hy vọng ngu ngốc ấy.

Lẽ ra tôi nên thấy tự hào mới phải chứ nhỉ? Tôi không phản bội anh, cũng không rời bỏ anh, đã yêu anh bằng cả trái tim và sinh mạng mình. Ngày hôm nay, anh ở bên người khác, bỏ lại tôi, tôi nên vui vì mình không sai trong tình yêu này. Nên vui, nhất định nên vui!

Khi tôi tỉnh lại, đã là năm giờ sáng, cơ thể tê cứng vì lạnh, da thịt như tảng nước đá giá buốt. Rời khỏi sàn nhà, tôi đi vào phòng tắm, ngâm mình trong làn nước thật nóng, hi vọng có thể ấm hơn. Thế nhưng người tôi dường như lạnh từ tim, dù cả người rất ấm áp trong nước, nhưng lồng ngực cứ tê buốt liên hồi. Cơn đau thành hình, thành sắc, không phải mơ hồ hay tự bản thân cường điệu lên. Đau đến mức tôi phải gập người lại. Đau như có ai đó vừa bắn một viên đạn găm vào tim tôi. Phải chi, ngay từ đầu, tôi đừng bước chân vào căn nhà này. Phải chi, ngay từ đầu, tôi đừng căm phẫn muốn trả thù.

Cố dằn lại cơn đau, tôi đứng trước gương, ngắm nghía sợi dây chuyền trên cổ mình lần nữa, rồi dứt khoát tháo nó ra. Nó sẽ chẳng thể ghép vào với sợi nào khác, vì cái vừa khớp chỉ có một. Cho nên, khi mảng ghép kia đã không cần đến, nó chỉ còn là vô dụng. Tôi đã luôn đeo sợi dây này trên cổ, dù Quân đã ra đi từ lâu rồi, bởi vì âm ỉ trong lòng vẫn ấp ủ niềm tin một ngày anh sẽ trở lại. Nhưng giờ thì hết rồi, thực tế đã tạt cho tôi một gáo nước để tỉnh ra.

Đi đến bên tủ, tôi lấy ra chiếc hộp, bên trong là khăn quàng cổ mà tôi đan cho Quân. Nó đã không có dịp được trao đi, cũng không được anh quàng lên dù chỉ là một lần. Cất sợi dây chuyền vào đó, tôi tự hứa từ nay sẽ không mở chiếc hộp này ra. Vùi chôn tất cả có lẽ là lựa chọn duy nhất mà tôi có thể, và cũng là điều Quân mong muốn nhất.

Việc sáng ra phải đụng mặt hai người kia sẽ làm cho cả ngày không còn bình lặng nữa, cho nên tôi quyết định đi học mà không ăn sáng. Tôi không muốn cùng chung bàn ăn với họ, nhìn Quân chăm sóc Lam Anh như đã từng làm với tôi. Phải chi lòng tôi cứ như lúc Lam Anh chưa xuất hiện, không tồn tại chút cảm xúc nào, như vậy có lẽ sẽ tốt hơn. Dù không vui, nhưng tôi ít nhất chẳng buồn. Không như lúc này, trái tim cứ rên xiết từng hơi dài, đau thắt, lòng đắng tê tái.

Lúc tôi ra cổng, bắt gặp Diệu My đi chạy bộ về. Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt chế giễu và hả hê, trên môi còn rõ ràng một nụ cười nửa miệng như khiêu khích. Với con nhãi này, tôi đã muốn giết chết từ lâu rồi. Loại người chỉ có thể hạnh phúc trên nỗi đau của người khác chính là kẻ bất hạnh. Nếu đã sống bất hạnh, chi bằng chết đi.

Miệng tôi co giật, tự nhiên muốn cười. Tạm thời không đến trường ngay, tôi quay lại nhà, viết ra một tờ giấy, rồi đến gõ cửa phòng Lam Anh.

Prev 1 ... 76 77 78 79 80 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000078s. Total load: 0.000949