watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1993
- Tình trạng: Hoàn thành
Nhật đánh cờ cũng không tệ, có lẽ không bằng ba, nhưng vẫn thắng tôi.

- Tớ thắng rồi, thưởng cho tớ đi! - Nhật nũng nịu.

Tôi chau mày. Rốt cuộc là muốn thưởng gì đây?

- Cậu cười một cái với tớ đi!

Tôi nhìn Nhật hồi lâu, không biết phải nên như thế nào. Khi nói chữ “Gee” thì miệng sẽ như đang cười, tôi dùng cách này vậy.

- Xấu quá! - Nhật nhăn mặt.

Tôi nhún vai. Biết làm sao đây, tôi đã quên cách cười mất rồi.

Trong khi Nhật vẫn đang phụng phịu, tôi lấy sổ và bút trong túi ra, bắt đầu viết: “Giúp tớ một việc!”

Nhật đọc xong, mặt rất kiên định:

- Cậu nói đi!

Tôi lại cúi đầu, viết nhanh từng chữ vào sổ.



Chương 23:



Một tuần liền, tôi tập cho mình thói quen lui tới phòng dụng cụ vào bất cứ lúc nào rảnh rỗi trên trường. Ở đây thật ra không có gì đặc biệt cùng hay ho, nó chỉ được tôi dùng với mục đích chờ người.

Cuối cùng người tôi chờ cũng đến, vào buổi học cuối cùng của tuần.

Đó là khi tôi đang ngồi vắt vẻo trên đống bàn cũ, tai là headphone, giai điệu hòa tấu Mozart thánh thót vang lên. Gần đây tôi đã nghe nhạc trở lại, nhưng toàn bộ đều không lời. Nhạc của Mozart nếu nói là hay thôi thì chưa đủ, nó là những nét cọ, là một cuốn phim, là chiếc máy ảnh, tượng hình tượng thanh đến khắc cốt ghi tâm. Mỗi một bản giao hưởng đều ẩn hiện trong đó những hình ảnh, những khúc phim. Như bài tôi đang nghe hiện tại, nhắm mắt lại có thể thấy một quân đội tinh nhuệ hùng mạnh, gươm giáo chỉnh tề, ngay hàng thẳng lối, chuẩn bị ra trận. Khí thế ào ào ngút trời, lòng quân không nao núng, mang vác một quyết tâm to lớn. Giai điệu vừa thôi thúc, lại cũng như vừa trấn an, làm lòng người ta dậy lên một sự quyết tâm mạnh mẽ, không chùn bước, không sợ hãi.

Thật hay khi đám Diệu My vào đây đúng lúc tôi đang nghe đến đoạn này.

Diệu My đi cùng nhóm nhảy của cô tổng phụ trách. Bọn họ đi vào, dùng nhiều ánh mắt để nhìn tôi. Người thì sợ hãi, có người dò xét, thêm vào đó là đe dọa, nhưng nổi bật nhất là ánh mắt như có lửa của My.

- Tôi muốn xin số điện thoại của cậu. - My lấp liếm ngay cái nhìn mà tôi đã kịp bắt lấy, cười cười đến gần tôi.

Tôi im lặng, không thể nói, nếu không nhất định sẽ cay độc vài câu.

- Minh An, sao cậu khó chịu quá vậy? Cho hay không thì nói một tiếng! - Thảo Uyên nhăn mặt.

Tôi vẫn im lặng nhìn họ, chậm rãi tháo headphone ra khỏi tai.

Bọn họ nhìn tôi như vỡ lẽ, sau đó Bảo Vy tươi cười, nhẹ nhàng nhắc lại:

- Bọn tớ muốn xin số cậu. Sau này chúng mình làm bạn, có gì vui sẽ gọi cho cậu.

Lũ ngốc này thì ra tưởng tôi không nghe thấy nên không trả lời. Nhạc bên tai tôi rất nhỏ, phòng lại kín, sao có thể không nghe được. Nhưng nghe thì đã làm sao? Tôi vẫn im lặng.

- Cậu có muốn cho tụi mình số không vậy? - Thu Thủy mất kiên nhẫn.

Tôi chau mày, ánh mắt dè chừng nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay, vội vàng đem cất nó vào túi, rồi nhìn họ lắc đầu.

Thấy biểu hiện này, họ không nhìn tôi nữa, đưa mắt ra hiệu cho nhau gì đó. Vài giây sau, Khánh Uyên đi đến chốt cửa, dùng áo khoác của mình treo lên, che đi ô kính nhỏ để tránh bên ngoài nhìn vào.

Bọn họ lôi tôi từ trên dãy bàn xuống, ra sức cướp lấy điện thoại trong tay. Tôi không thể hét lên, chỉ biết giằng mạnh lại, nhất định không buông tay ra.

Cả đám xô đẩy tôi khụy xuống. Tôi vùng chạy, nhưng bị kéo ngược lại, rồi có một lực mạnh làm tôi ngã sóng soài. Đáp người xuống nền nhà cứng và lạnh, tôi đau đến nhăn mặt, cả người chẳng còn muốn đứng lên. Thấy tôi như thế, tất cả vây vào đánh.

- Đánh vào người thôi, đừng đánh lên mặt. - Giọng Diệu My khe khẽ.

Chúng nó chỉ đánh, không dám chửi rủa, sợ bên ngoài sẽ nghe thấy.

Lũ con gái này thường ngày chân yếu tay mềm, tại sao lúc đánh nhau lại khỏe thế này? Tôi đau tím tái người, không thể la, cũng không thể khóc, chỉ biết cắn môi. Một đứa nào đó đạp vào bụng tôi. Cơn tức bụng cùng buồn ói trào lên, rồi chuyển thành một trận đau thắt ruột. Hai mắt tôi mờ đi, mồ hôi rịn trên trán, từ từ chìm vào vô thức.

***

Ý thức của tôi dần trở lại khi nghe bên tai có tiếng Nhật, một bên má bị ai đó tát nhẹ nhưng liên tục.

Tôi mở mắt ra. Quả nhiên là Nhật đang ở đây, mắt nhìn tôi đau xót cùng nhẹ nhõm. Trông cậu ấy lúc này giống như một ông chồng đứng ngoài đợi vợ sinh, vẻ mặt căng ra đầy lo lắng. Đến khi nghe tin đã sinh, mặt liền dãn ra nhưng sự căng thẳng chưa thể tan đi ngay, tuy nhiên đã thấp thoáng nét hạnh phúc. Rồi khi nhìn vợ mình ướt đẫm mồ hôi nằm trên giường, mắt lại se sắt vì xót xa.

Nhật không đỡ tôi đứng lên mà kéo tôi ôm vào lòng. Tôi không đẩy cậu ấy ra, vì cả người đều quá đau đớn và mệt mỏi.

- Sao cậu liều thế hả? Lỡ có chuyện gì thì tớ biết làm thế nào? - Nhật thì thầm vào tai tôi.

Tôi biết Nhật không mong câu trả lời, vì ngay khi nói xong, cậu ấy bế tôi lên, từng bước đi ra ngoài.

Tôi không vùng vẫy, cũng chẳng khó chịu, chỉ xỏ tay vào túi Nhật, lấy ra một vật quan trọng, ôm vào lòng, sau đó nằm im để cậu ấy tùy ý mang tôi đi.

Nhật mang tôi xuống phòng y tế. Nơi này vẫn như lần đầu tiên tôi đến, không một bóng y tá hay bác sĩ.

Prev 1 ... 78 79 80 81 82 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000431