watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1955
- Tình trạng: Hoàn thành
Đọc đến đây, tôi bật cười. Không ngờ Ngạo Quân lạnh lùng và tuấn tú lại trẻ con thế này.

“Hôm nay thằng Khoa dẫn em đến đám cưới nhà tôi. Em đẹp như thế, đi cạnh nó chả nên chút nào. Chỉ có tôi mới xứng với em mà thôi. Tức chết mà không thể làm gì, chỉ biết ngồi uống bia. Không lẽ tôi phải đợi đến lúc em và nó chia tay? Nếu vậy, tôi mong là em đá nó. Nó vừa chia tay với con bé My thì đã quen với em. Đá nó đi An! Ngồi bên cạnh em mà lòng tôi cứ gào lên như vậy đấy, nhưng em có nghe đâu. Đã thế, đùng một cái, em thành em gái tôi. Ngày mai em chuyển về đây sống, tôi cũng vui vui, nhưng mà cũng lo nữa. Anh trai có được yêu em gái không nhỉ? Có máu mủ gì đâu chứ.”

Đọc nhật ký của anh, tôi cũng bắt đầu nhớ lại. Hôm đó anh uống rất nhiều bia, mặt mũi hình sự, khí lạnh toát ra đầy đe dọa. Đến tôi cũng thấy ớn lạnh.

“Thằng Khoa bảo nó bỏ em để quay lại với My. Tôi bực quá, cho nó một trận, chừa mỗi cái mặt, còn chỗ nào đánh được thì đánh hết. Văn chẳng dám can, chỉ ngồi nhìn. Ai cũng vậy thôi, tổn thương em thì xong với tôi rồi. Ba tôi bảo phải xem em như em gái, canh chừng không được để em bị bắt nạt, còn phải để ý xem có thằng nào tán tỉnh em không. Không xem như em gái cũng chăm sóc được vậy. Từ giờ em là của tôi! Ai nhảy vô tôi cho ăn đòn.”

Khoa bị Quân đánh sao? Điều này giờ tôi mới biết.

“Tôi đã được ôm em trong lòng. Chẳng biết em có vì vậy mà nghĩ xấu cho tôi không, nhưng mà thấy em ngủ giật mình nhiều quá, tôi xót lắm. Em yên tâm, anh sẽ không làm gì em đâu, chỉ muốn bảo vệ em mà thôi.”

Tự nhiên tôi nhoẻn cười, nhưng có thể cảm thấy có một nỗi buồn phảng phát trong lòng.

“Em rời khỏi nhà và đi rồi. Tôi muốn giữ em lại, nhưng mà lại không làm. Nhớ em lắm, nhưng cũng giận nữa. Tôi đã rất tin tưởng em, nhưng em lại gạt tôi. Em gạt tôi như thế có phải là trong lòng không có tôi? Chứ làm gì có ai thương nhau mà nỡ lừa nhau. Em không có tình cảm gì với tôi sao? Dạo này thấy mọi người bảo em thân với thằng Nhật. Tôi cũng thấy em hay học cùng nó. Hy vọng em đừng có thích nó. Dù tôi chưa thể hết khó chịu, nhưng mà tôi không có ghét em đâu, vẫn còn yêu em lắm.”

Lại là rất nhiều trang bị anh dùng bút tô đen. Tôi lật qua khoảng chục trang như thế mới lại nhìn thấy nét chữ của anh: “Em cũng yêu tôi. Tôi chắc chắn như vậy dù em không nói. Tình yêu có thể cảm nhận qua cái nắm tay, qua vòng ôm và cả nụ hôn nữa. Lúc em hôn, tôi thấy như là em đang chỉ hướng về phía tôi, khao khát tôi, hòa làm một với tôi. Tôi yêu em nhiều lắm!”

Ngay sau dòng chữ này là một cái gạch ngang, rồi anh lại viết tiếp: “Ba biết tôi và em yêu nhau rồi. Tôi vừa đến Nhật đã gặp ông. Ba tôi giận lắm, mặt mũi tối sầm, đến tôi cũng cảm nhận được. Ông bảo nếu tôi còn tiếp tục nông nổi, ông sẽ không để em yên. Tôi hiểu tính ba, dù là người ông yêu thương, nếu làm ảnh hưởng đến danh dự của ông, thì thể nào cũng bị vùi dập. Cái này tôi cũng đã từng trải qua. Lúc tôi bỏ nhà đi phá phách, ông không đi tìm, còn muốn từ tôi. An ơi, anh phải bảo vệ em đúng không, vì anh là người yêu em mà? Chuyện này, có lẽ mẹ sẽ giúp được. Mẹ trên cơ ba nhiều. Nghe bảo hồi xưa ông bị bà quay như dế, mà vẫn ngoan ngoãn nghe theo. Hồi cầu hôn, ba đã mang hai phần ba cổ phần của mình sang tên cho mẹ như là sính lễ. Công ty có nhiều dự án lớn, ba tôi đã bán bớt cổ phần, giờ chỉ có 17%. Hiện tại thì mẹ tôi có cổ phần nhiều nhất, nhưng mà bà chỉ thích chụp hình và phấn son, cho nên ủy quyền để ba tôi làm chủ tịch. Mẹ bảo sẽ cho tôi quyền thừa kế, nếu học kỳ này hoặc kỳ sau, tôi có điểm thi cao nhất. Mẹ tôi không phải người phụ nữ sống vì chồng vì con. Lúc chia tay ba, bà ấy để ông nuôi tôi, còn mình thì thoải mái đi làm người mẫu. Cho nên việc bà ấy ra điều kiện không phải nói cho vui. Nếu trở thành chủ tịch, tôi sẽ là người làm chủ công ty, ba sẽ phải nhún nhường tôi. Lúc đó tôi và em lại có thể yêu nhau rồi.”

Tôi lật sang trang, tiếp tục đọc: “Làm mặt lạnh với em khó quá! Thấy em là tôi chỉ muốn ôm vào lòng, mà giờ thì phải đứng xa nhìn, không dám làm gì quá khích. Gần đây em gầy đi nhiều, không cười nữa, cũng không ra khỏi phòng. Tôi nhớ em lắm! Ở trên lớp, tôi muốn nhìn em thật nhiều, nhưng mà phải nghe giảng. Đợi tôi đấy, không được yêu người khác đâu, tôi sẽ về với em sớm nhất có thể.”

Hóa ra, đến khi ấy, anh vẫn còn yêu tôi. Thế nhưng giờ có Lam Anh rồi. Giờ thì mọi yêu thương lúc trước đều là vô nghĩa mất rồi.

Prev 1 ... 95 96 97 98 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000705