watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1962
- Tình trạng: Hoàn thành
Có những người, cố gắng lao về phía trước để chạy trốn quá khứ. Lại có những người, dù đang sống ở hiện tại, vẫn cứ đau xót cho những gì đã qua. Còn như tôi, tôi sống cho hiện tại và tương lai, nhưng sâu thẳm trong tim vẫn cứ tìm đường trở về với ấm êm tuổi thơ. Nơi đó không có những toan tính, chỉ có gia đình và những người bạn. Ở nơi đó, thứ lạnh nhất vẫn là nước đá, nơi xa nhất vẫn là nước Mỹ. Ở nơi đó, tôi là con nhóc hung hăng, bắt nạt những người bạn của mình, lại chẳng chịu thua ba trong bất cứ chuyện gì. Ở đó cũng có bà Hạnh nữa. Hiện tại, bà ấy không còn có được tình cảm của tôi, nhưng lúc bé, đó là người phụ nữ tuyệt nhất mà tôi từng biết. Bà ấy có một sự nghiêm khắc của người đi trước, những cũng có cả sự chu đáo của một người mẹ. Bà ấy dạy tôi ăn không ngậm thìa, không gõ đũa vào chén, không chống đũa xuống bàn. Bà ấy dạy tôi ngồi ghế không được vòng chân từ phía sau ra trước. Bà ấy giữ cho chân tôi không bao giờ chạm vào đất bẩn. Bà ấy bảo tôi bước đi phải nhấc chân lên, tốt nhất đừng gây ra tiếng động, đừng kéo lê đôi dép như sợ nó không biết mòn. Trong tuổi thơ của tôi, bà ấy đóng vai một người mẹ hoàn hảo. Khi ấy, gia đình tôi đẹp biết bao! Mẹ thật chu đáo, ba thì thông thái và am hiểu, còn tôi, một đứa tiểu quỷ luôn gây rắc rối, nhưng chưa bao giờ bị đánh đòn. Tôi phải đi bao xa, sống thêm bao nhiêu kiếp người, mới có thể được sống lại những ngày ấy dù chỉ một tích tắc ngắn ngủi?

Nước mắt tôi chảy ra cũng là lúc cơn mưa nặng nề bắt đầu rơi xuống. Từng hạt nước rất to, lạnh buốt. Ban đầu, mưa chỉ lộp độp, vài hạt như đi lạc, rồi cơn mưa dày dần, ào ào trút xuống, nghe ầm ĩ bên tai. Mưa phó mặc cho gió, tạt mạnh từng cơn, như đang ấm ức hờn giận gì đó. Mưa táp vào người tôi lạnh toát, đau rát. Cái lạnh bám riết lấy từng thớ vải, thấm dần vào người. Mái tóc tôi bết lại, dẫn cho nước mưa chảy qua mặt, hòa vào dòng nước mắt đang không ngừng rơi.



Chương 27:



Tôi mơ hồ thấy bóng căn biệt thự trắng xuất hiện. Trong ánh sáng ban ngày, nó trở nên lộng lẫy và to lớn bề thế.

Lúc tôi đi vào trong, Lam Anh đang ngồi trên ghế sofa. Nhìn thấy tôi, mặt cô ấy dãn ra, có một sự lo lắng vừa được trút xuống.

- Em đi đâu cả đêm vậy? - Cô ấy đi ngay đến chỗ tôi.

Tôi chỉ trơ mắt nhìn.

- Trời đất, sao em ướt thế này?

Tôi vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào Lam Anh, sau đó bỏ về phòng mình. Những bước chân của tôi lúc này như không ở trên mặt đất, mà đang đi thăng bằng trên sợi dây bắc ngang qua vực thẳm. Cả người tôi rất nặng nề, đầu óc mù mịt, mắt và lòng bàn chân nóng ran như bị hơ trên lửa.

Hành lang dẫn về phòng chưa bao giờ dài đến thế này. Mọi thứ như lê thê vô tận, tôi đi mãi vẫn không thể đến nơi. Rồi đột nhiên, chuỗi mơ hồ phía trước dần tối đi như trời về chiều, sau đó nhanh chóng đi vào đêm đen.

Ở đâu đó, tiếng hét gọi tên tôi vang đến, xa xăm và hoang hoải, rồi mọi âm thanh đều chìm vào thinh không, tĩnh lặng đến mức đông cứng.

Tôi thấy mình rơi hẳn xuống, rồi nằm trong một vùng đen tối. Ở đây không có quá khứ, không có hiện tại, càng không có tương lai. Chỉ có tôi và bóng tối mà thôi. Bóng đêm dày đặc nhưng lại mang đến cảm giác an toàn. Tôi co người, nằm nhắm mắt, cứ thế thả nổi mình trong nơi mờ mịt. Tôi khao khát có thể nằm cả đời thế này, không phải đối mặt với điều gì, không chới với trong niềm hối tiếc, không phải mệt mỏi thêm nữa.

Tôi thỏa thích nằm im như thế, cho mình vô trách nhiệm với mọi thứ, mặc kệ những gì đang diễn ra. Nhưng rồi, ông trời chẳng chiều lòng người, tôi thấy mình bị một lực mạnh lôi tuột ra ngoài ánh sáng. Ánh nắng mặt trời tràn vào mắt, chói lòa khó chịu. Tôi muốn nhắm mắt lại, tiếp tục tìm về vùng tĩnh lặng của riêng mình.

- Minh An! Minh An! - Tiếng gọi của Lam Anh ngăn không cho tôi làm điều đó.

Tôi buộc lòng mở mắt, nhăn nhó nhìn gương mặt cô ấy ngày càng rõ dần.

- Minh An! Không được nhắm mắt lại! Em phải tỉnh lại đi! - Lam Anh tát nhẹ vào má tôi.

- Tôi ngủ ngay thức thì liên quan gì đến chị? - Tôi cau có.

Đón nhận thái độ này, cô ấy không những không khó chịu, mặt còn chìm dần vào hạnh phúc, mắt đỏ dần:

- Em nói lại được rồi hả?

Lúc này tôi cũng giật mình. Tôi đã có thể nói rồi? Giọng nói khô khốc, nhưng rõ ràng là tiếng của tôi.

- Chị đi gọi bác sĩ. Em phải thức nghe không? - Lam Anh cuống cuồng.

Tôi khó chịu nhìn theo bóng cô ấy vụt ra cửa. Thức dậy có gì hay? Tôi muốn được ngủ mãi.

Nối tiếp Lam Anh, đoàn bác sĩ và y tá ngăn chặn tôi trở về với nơi an nhiên của riêng mình. Bọn họ bắt tôi ngậm nhiệt kế, người thì đo huyết áp, người thì soi đèn pin vào mắt tôi.

- Giờ thì ổn rồi, nhưng cơ thể suy nhược, phải bồi bổ. - Nữ bác sĩ khẳng định.

- Tốt rồi! - Lam Anh mừng ra mặt.

Tôi chán ghét nhìn bọn họ người cảm ơn, người khách sáo, rồi từng bóng một rời đi, chỉ có Lam Anh ở lại.

- Quân nó lo cho em lắm đấy. - Cô ấy đi đến, ngồi xuống bên giường tôi, giọng gần gũi.

- Có gì phải lo? - Đang ghen ngầm đấy à?

- Em đã hôn mê bốn ngày rồi, sốt cao không thể hạ. Bác sỹ nói cơ thể em quá suy nhược, một phần là vì chính em không muốn tỉnh lại. - Lam Anh thở dài.

Tôi mệt mỏi, không muốn lên tiếng đáp lại nữa. Chẳng phải đã bị các người lôi dậy rồi sao? Đừng có kể lể nữa!

- Quân nó đang mang cháo đến cho em đấy. - Lam Anh cố tình không hiểu thái độ khó chịu của tôi.

- Không cần. - Chẳng hay ho gì khi làm người phá hoại tình cảm người khác. Bọn họ cứ hạnh phúc với nhau đi. Chỉ cần mặc xác tôi thì tôi đã biết ơn lắm rồi.

- Em không tha thứ cho Quân à? - Lam Anh nhìn tôi e dè, giọng như dò hỏi.

Prev 1 ... 93 94 95 96 97 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000410