Bỏng giãy như nham thạch núi lửa. Mái đầu với bộ tóc đen của anh ngay trước ngực cô. Vai, cổ và môi cô bị quần đảo, nhay chà đau rát. Anh như bị đốt cháy, đau đớn, cũng đốt cháy cả cô, đốt cháy cả bầu không khí xung quanh! Bị ép chặt vào cửa, cơ thể anh dán vào cô nóng hừng hực, trong hơi thở cũng có không khí nóng ran, nhịp thở của cô bắt đầu rối loạn, giống như ngày xưa, giống như cái đêm tường vi hoa nở rộ, vòng tay cô dần dần quấn lấy cổ anh. Hai cơ thể ép dính vào nhau, run dữ dội và nóng như lò lửa, anh vẫn ép mãi vào cô, thậm chí cô có thể cảm nhận được những biến đổi của mọi cơ quan trên cơ thể anh!
“Là em cố ý...”
Hơi thở dốc hổn hển, Việt Xán hơi nhích khỏi cô, lý trí dần dần hồi phục, mắt nhìn đôi môi cô đỏ mọng sưng lên với cái nhìn kỳ quái, anh hạ giọng nói:
“Em cố tình nói như vậy để khiêu khích anh, đúng không? Em tưởng anh sẽ bị mắc lừa, em tưởng…”
Ngón tay vuốt mạnh bờ môi sưng mọng của cô, trong mắt anh lửa hận lại bừng bừng.
“… Em tưởng, em nói vậy anh sẽ sợ? Sẽ thỏa hiệp? Sẽ khuất phục?! Em tưởng anh vẫn thích em?! Em tưởng nói những lời dối trá như vậy, anh sẽ rối loạn tâm thần, rồi để mặc cho em sắp đặt?! Diệp Anh, e là em đã tự đánh giá mình quá cao rồi?”
Ánh nắng sớm chan hòa trong cửa hiệu.
Bên ngoài cửa hiệu, công nhân vệ sinh đã bắt đầu công việc của mình, tiếng chổi soàn soạt lia trên nền đường vẫn còn đọng sương, chỗ đậm chỗ nhạt.
Đối mặt với Việt Xán.
Ngực vẫn phập phồng, hai môi vẫn sưng, hơi nóng vẫn lan tỏa, mắt Diệp Anh đen thẳm như người bị mãnh thú hôn vừa rồi không phải là cô. Cô chăm chú nhìn anh, như thưởng thức biểu hiện của anh lúc này.
“Tôi đâu dám nghĩ như thế, tôi chưa đến nỗi đa tình như vậy!”
Diệp Anh cười nhạt.
“Đương nhiên tôi biết, Đại thiếu gia đã quên sạch quá khứ, chỉ do thấy tôi làm chướng mắt anh, nên mới một mực muốn đuổi tôi đi. Nhưng anh cũng không cần phải bực mình đến vậy, cho dù Việt Tuyên đính hôn với tôi, cũng chưa chắc quay trở về Tạ gia, tôi cũng sẽ không xuất hiện trước mắt anh, để khiến anh nhớ đến nữa...”
“Đủ rồi!”
Viêt Xán thô bạo ngắt lời cô.
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”, âm thanh như từ cổ vọt ra, chậm rãi nhưng đầy uy hiếp, “Tại sao em lại cố chấp như thế, tại sao em cứ phải ép anh như vậy, rốt cuộc em muốn gì?”.
“Tôi muốn gì, anh còn không biết ư?”, Diệp Anh giễu cợt, “Đại thiếu gia, anh đã không giúp tôi, cũng không muốn để người khác giúp tôi, trên đời còn đạo lý như vậy sao?”.
Việt Xán nhìn cô đăm đăm, sắc mặt vô cảm:
“Em chỉ muốn để cậu ta giúp em? Chứ không phải em thích cậu ta?”
Diệp Anh không trả lời.
“Được!”, suy nghĩ hồi lâu, với ánh mắt trầm lạnh Việt Xán nói:
“Đã vậy, chúng ta thử đánh cược một phen.”
“Đánh cược?”
Cô nhìn anh.
“Đánh cược về chuyện của Phan Đình Đình”, cúi đầu nhìn cô, Việt Xán chậm rãi nói, “Khi xuất hiện trong lễ trao giải Quả cầu vàng, nếu Phan Đình Đình không lựa chọn bộ lễ phục do em thiết kế, thì em phải rời khỏi đây, đi thật xa, từ bỏ tất cả”.
“Anh nóng lòng muốn tôi ra đi như vậy sao...”, Diệp Anh giễu cợt nói.
“Nếu Đình Đình lựa chọn thiết kế của em...”, hít một hơi nặng nề, cặp môi nóng bỏng của anh dán vào tóc cô, “... thì anh thừa nhận đã thua”.
Sẽ không ngăn cản cô nữa.
Không tìm cách buộc cô rời bỏ tất cả.
“Anh nghĩ tôi ngốc đến đâu?”
Nhếch mép, Diệp Anh hỏi.
“Em có cược không?”
Tiếp tục ép cô vào cửa, Việt Xán nhìn cô trân trối, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm.
“Ừ.”
Bướng bỉnh nhìn trả, Diệp Anh gật đầu:
“Được, mặc dù không cần thiết phải như vậy, nhưng tôi sẽ đánh cựợc với anh.”
Diệp Anh chìa ngón tay có chiếc nhẫn đính hôn, vẻ khiêu khích nhìn anh, mắt Việt Xán cũng nhìn chòng chọc vào cô, chầm chậm giơ ngón tay ngoắc vào ngón tay cô chìa ra, vụ cá cược coi như có hiệu lực.
Việt Xán khàn giọng nói:
“Em thua chắc rồi.”
“Chưa hẳn”, đẩy ngực anh ta ra. Trong ánh sáng sớm vàng như mật, cô mỉm cười với anh, tươi như ánh nắng xuân, “...Nhưng anh phải nhớ nếu thua, anh hãy giữ lời”.
HẾT
LỜI BẠT
Thai nghén câu chuyện này trong vòng ba năm.
Khi ấy tôi đang viết phần mở đầu cuốn tiểu thuyết có tên Tôi là con cú trong đêm tối nhất. Do cấu tứ và tình tiết của câu chuyện không thỏa đáng, nên viết được một thời gian, được khoảng bảy ngàn chữ, đành gác lại. Nhưng câu chuyện đó vẫn luôn vương vấn trong đầu tôi.
Năm tháng trôi đi, tôi vẫn không thể nào quên được câu chuyện đó. Trong đầu tôi, tình tiết và kết cấu của nó liên tục thay đổi, nhưng vẫn không khiến tôi hài lòng. Mãi đến một đêm mất ngủ nào đó, nằm trên giường, tôi trăn trở mãi, cuối cùng xâu chuỗi tất cả chi tiết của câu chuyện, và giống như mầm cây ươm đã lâu, đột nhiên nở hoa.
Vậy là tôi bắt đầu viết.
Để viết nó, thậm chí tôi tạm gác lại cuốn Thiếu nữ toàn phong tập bốn còn đang viết dở. Không biết liệu có độc giả nào thông cảm cho tâm trạng của nhà văn khi cảm hứng và tình yêu mãnh liệt đối với một câu chuyện mới bất chợt nảy sinh là có thể quên và từ bỏ tất cả những chuyện khác hay không. Ở đây tôi buộc phải nói lời xin lỗi đối với những độc giả đang theo dõi Thiếu nữ toàn phong, cũng cảm ơn sự lượng thứ của biên tập viên bộ Thiếu nữ toàn phong đối với tôi.
Trải qua nhiều lần chỉnh sửa, cấu tứ lại, mặc dù Tường vi đêm đầu tiên thoát thai từ Tôi là con cú trong đêm tối nhất, nhưng từ tên nhân vật, tính cách, khung câu chuyện, kết cấu tình cảm, hầu như mọi tình tiết đều hoàn toàn mới.
Mặc dù cùng là chủ đề báo thù.
Nhưng Tường vi đêm đầu tiên lại là một câu chuyện khác hẳn.
“Là em cố ý...”
Hơi thở dốc hổn hển, Việt Xán hơi nhích khỏi cô, lý trí dần dần hồi phục, mắt nhìn đôi môi cô đỏ mọng sưng lên với cái nhìn kỳ quái, anh hạ giọng nói:
“Em cố tình nói như vậy để khiêu khích anh, đúng không? Em tưởng anh sẽ bị mắc lừa, em tưởng…”
Ngón tay vuốt mạnh bờ môi sưng mọng của cô, trong mắt anh lửa hận lại bừng bừng.
“… Em tưởng, em nói vậy anh sẽ sợ? Sẽ thỏa hiệp? Sẽ khuất phục?! Em tưởng anh vẫn thích em?! Em tưởng nói những lời dối trá như vậy, anh sẽ rối loạn tâm thần, rồi để mặc cho em sắp đặt?! Diệp Anh, e là em đã tự đánh giá mình quá cao rồi?”
Ánh nắng sớm chan hòa trong cửa hiệu.
Bên ngoài cửa hiệu, công nhân vệ sinh đã bắt đầu công việc của mình, tiếng chổi soàn soạt lia trên nền đường vẫn còn đọng sương, chỗ đậm chỗ nhạt.
Đối mặt với Việt Xán.
Ngực vẫn phập phồng, hai môi vẫn sưng, hơi nóng vẫn lan tỏa, mắt Diệp Anh đen thẳm như người bị mãnh thú hôn vừa rồi không phải là cô. Cô chăm chú nhìn anh, như thưởng thức biểu hiện của anh lúc này.
“Tôi đâu dám nghĩ như thế, tôi chưa đến nỗi đa tình như vậy!”
Diệp Anh cười nhạt.
“Đương nhiên tôi biết, Đại thiếu gia đã quên sạch quá khứ, chỉ do thấy tôi làm chướng mắt anh, nên mới một mực muốn đuổi tôi đi. Nhưng anh cũng không cần phải bực mình đến vậy, cho dù Việt Tuyên đính hôn với tôi, cũng chưa chắc quay trở về Tạ gia, tôi cũng sẽ không xuất hiện trước mắt anh, để khiến anh nhớ đến nữa...”
“Đủ rồi!”
Viêt Xán thô bạo ngắt lời cô.
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”, âm thanh như từ cổ vọt ra, chậm rãi nhưng đầy uy hiếp, “Tại sao em lại cố chấp như thế, tại sao em cứ phải ép anh như vậy, rốt cuộc em muốn gì?”.
“Tôi muốn gì, anh còn không biết ư?”, Diệp Anh giễu cợt, “Đại thiếu gia, anh đã không giúp tôi, cũng không muốn để người khác giúp tôi, trên đời còn đạo lý như vậy sao?”.
Việt Xán nhìn cô đăm đăm, sắc mặt vô cảm:
“Em chỉ muốn để cậu ta giúp em? Chứ không phải em thích cậu ta?”
Diệp Anh không trả lời.
“Được!”, suy nghĩ hồi lâu, với ánh mắt trầm lạnh Việt Xán nói:
“Đã vậy, chúng ta thử đánh cược một phen.”
“Đánh cược?”
Cô nhìn anh.
“Đánh cược về chuyện của Phan Đình Đình”, cúi đầu nhìn cô, Việt Xán chậm rãi nói, “Khi xuất hiện trong lễ trao giải Quả cầu vàng, nếu Phan Đình Đình không lựa chọn bộ lễ phục do em thiết kế, thì em phải rời khỏi đây, đi thật xa, từ bỏ tất cả”.
“Anh nóng lòng muốn tôi ra đi như vậy sao...”, Diệp Anh giễu cợt nói.
“Nếu Đình Đình lựa chọn thiết kế của em...”, hít một hơi nặng nề, cặp môi nóng bỏng của anh dán vào tóc cô, “... thì anh thừa nhận đã thua”.
Sẽ không ngăn cản cô nữa.
Không tìm cách buộc cô rời bỏ tất cả.
“Anh nghĩ tôi ngốc đến đâu?”
Nhếch mép, Diệp Anh hỏi.
“Em có cược không?”
Tiếp tục ép cô vào cửa, Việt Xán nhìn cô trân trối, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm.
“Ừ.”
Bướng bỉnh nhìn trả, Diệp Anh gật đầu:
“Được, mặc dù không cần thiết phải như vậy, nhưng tôi sẽ đánh cựợc với anh.”
Diệp Anh chìa ngón tay có chiếc nhẫn đính hôn, vẻ khiêu khích nhìn anh, mắt Việt Xán cũng nhìn chòng chọc vào cô, chầm chậm giơ ngón tay ngoắc vào ngón tay cô chìa ra, vụ cá cược coi như có hiệu lực.
Việt Xán khàn giọng nói:
“Em thua chắc rồi.”
“Chưa hẳn”, đẩy ngực anh ta ra. Trong ánh sáng sớm vàng như mật, cô mỉm cười với anh, tươi như ánh nắng xuân, “...Nhưng anh phải nhớ nếu thua, anh hãy giữ lời”.
HẾT
LỜI BẠT
Thai nghén câu chuyện này trong vòng ba năm.
Khi ấy tôi đang viết phần mở đầu cuốn tiểu thuyết có tên Tôi là con cú trong đêm tối nhất. Do cấu tứ và tình tiết của câu chuyện không thỏa đáng, nên viết được một thời gian, được khoảng bảy ngàn chữ, đành gác lại. Nhưng câu chuyện đó vẫn luôn vương vấn trong đầu tôi.
Năm tháng trôi đi, tôi vẫn không thể nào quên được câu chuyện đó. Trong đầu tôi, tình tiết và kết cấu của nó liên tục thay đổi, nhưng vẫn không khiến tôi hài lòng. Mãi đến một đêm mất ngủ nào đó, nằm trên giường, tôi trăn trở mãi, cuối cùng xâu chuỗi tất cả chi tiết của câu chuyện, và giống như mầm cây ươm đã lâu, đột nhiên nở hoa.
Vậy là tôi bắt đầu viết.
Để viết nó, thậm chí tôi tạm gác lại cuốn Thiếu nữ toàn phong tập bốn còn đang viết dở. Không biết liệu có độc giả nào thông cảm cho tâm trạng của nhà văn khi cảm hứng và tình yêu mãnh liệt đối với một câu chuyện mới bất chợt nảy sinh là có thể quên và từ bỏ tất cả những chuyện khác hay không. Ở đây tôi buộc phải nói lời xin lỗi đối với những độc giả đang theo dõi Thiếu nữ toàn phong, cũng cảm ơn sự lượng thứ của biên tập viên bộ Thiếu nữ toàn phong đối với tôi.
Trải qua nhiều lần chỉnh sửa, cấu tứ lại, mặc dù Tường vi đêm đầu tiên thoát thai từ Tôi là con cú trong đêm tối nhất, nhưng từ tên nhân vật, tính cách, khung câu chuyện, kết cấu tình cảm, hầu như mọi tình tiết đều hoàn toàn mới.
Mặc dù cùng là chủ đề báo thù.
Nhưng Tường vi đêm đầu tiên lại là một câu chuyện khác hẳn.

