Ánh nắng vàng tơ trong vắt, tràn ngập phòng thiết kế, Diệp Anh trầm ngâm ngồi trước tờ giấy vẫn trắng nguyên, nhấc bút phác ra vài nét. Tracy ngó vào, nhìn thấy phác thảo ban đầu, lắc đầu lia lịa nói: “Có lẽ Phan Đình Đình không thích màu này”. Diệp Anh cười cười không nói, lại trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cô dùng chẵn một ngày để hoàn thành bản phác thảo, cho đến khi Việt Tuyên gọi điện hỏi có về nhà ăn tối không.
Buổi chiều mấy ngày sau.
Sâm Minh Mỹ mời Phan Đình Đình đến cửa hiệu “Sâm” duyệt lần cuối, bộ lễ phục cũng đã hoàn thành được một nửa, Phan Đình Đình ngạc nhiên sung sướng, miệng khen không ngớt. Sâm Minh Mỹ giúp cô ướm thử, điều chỉnh kích thước khít với từng đường nét trên cơ thể Đình Đình, giảng giải cho cô hiệu quả sau khi hoàn thành.
Phan Đình Đình tay vuốt ngực áo, vui vẻ đứng trước gương ngắm nghía góp ý một số chi tiết. Sâm Minh Mỹ mỉm cười ghi lại rồi thảo luận với cô phương án chỉnh sửa tối ưu nhất.
Trên đường về đi qua cửa hiệu MK.
Đeo cặp kính đen, cô liếc mắt vào trong, trong đó ngoài một cô nhân viên còn có một chàng trai trẻ, cánh mũi, môi, tai đều đeo khuyên và mấy quý bà, người đẹp họ đang bận trao đổi ghi chép gì đó, không ai biết cô đi qua. Ngẩng cao đầu, Phan Đình Đình lạnh lùng hừ một tiếng rồi cùng mấy trợ lý đi xa dần.
Chiều muộn.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính, chan hòa khắp phòng, hình dạng bộ lễ phục đã hiện ra, Diệp Anh vẽ lên những vị trí thích hợp, sau đó bắt đầu gắn những vụn thủy tinh lên đó. Diệp Anh phụ trách phần ngực, Tracy phụ trách phần vạt. Ngẩng đầu thấy Tracy rụt đầu rụt cổ chăm chú theo dõi động tác của Diệp Anh, sau đó lặng lẽ gắn từng hạt thủy tinh, Diệp Anh mỉm cười tiếp tục công việc.
Buổi tối vài ngày sau.
Sau khi những thợ thêu cao cấp làm việc liền mấy ngày, phần thêu trên bộ lễ phục đã hoàn tất, tay vuốt ve những đường thêu tinh sảo, Sâm Minh Mỹ vô cùng hài lòng, cô có thể tưởng tượng ra vẻ vui mừng của Phan Đình Đình khi nhìn thấy bộ lễ phục. Những hạt thủy tinh và trân châu đã đính xong, cả bộ lễ phục sáng rực lung linh khiến bất kỳ ai chỉ nhìn một lần cũng khó quên, Liêu Tu và Quỳnh An cũng nhìn nhau mỉm cười.
Sáng sớm.
Hai mắt Tracy đỏ mọng sau một đêm thức trắng, đính xong hạt thủy tinh cuối cùng vào góc váy, lại cùng Diệp Anh thận trọng mặc cho ma nơ canh. Nhìn bộ lễ phục đã hoàn tất, Tracy sửng sốt há miệng một hồi lâu mới như tỉnh giấc mơ, ngơ ngẩn nhìn Diệp Anh bên cạnh ánh mắt lạ lẫm như lần đầu thấy cô. Ngắm bộ lễ phục loang loáng trong ánh nắng sớm, Diệp Anh lặng lẽ mỉm cười.
Để Tracy về trước, cô thu dọn qua loa phòng thiết kế. Thức trắng một đêm, lúc này tinh thần lại hoàn toàn tỉnh táo, cô tắt đèn, khép cửa phòng đang định ra về, đột nhiên như có linh cảm, quay phắt đầu lại…
Ánh hoàng hôn hắt qua cửa kính, trong phòng có một bóng người cao to, đứng ngược chiều ánh sáng.
“Ôi!”
Bóng người đó cơ hồ áp đến như một trái núi, trùm lên bóng Diệp Anh, trong giây lát, tim cô như nhảy ra khỏi lồng ngực, theo phản xạ, cô lùi lại một bước, tựa lưng vào cánh cửa phòng thiết kế vừa đóng chặt.
“Hừ! Em đang sợ sao?”
Một giọng trầm khàn quyến rũ và gợi cảm, trong ánh sáng lờ mờ, thấp thoáng nhìn thấy hai vệt râu quai nón xanh rì bên má, người đầy mùi thuốc lá và rượu, cơ hồ cả đêm không ngủ, cả người anh tỏa ra đầy mùi nguy hiểm đáng sợ, ánh mắt vừa giễu cợt vừa băng lạnh.
“Là anh!”, lưng tựa vào cửa phòng, Diệp Anh nặng nề ngoảnh mặt sang bên, cố nới rộng khoảng cách với anh ta, tuy nhiên hơi thở của anh ta vẫn phả vào tai cô, nóng bỏng, từng hơi, từng hơi, nguy hiểm như sắp bùng cháy!
“Anh đến có việc gì?”, cố gắng kiềm chế xúc động trong lòng. Bất chợt Diệp Anh thấy hối hận vì cơn xúc động vừa rồi của mình, lại ngoảnh mặt về, nhếch mép cười vẻ bất cần, mắt lóng lánh nhìn anh ta nói:
“Phải chăng Đại thiếu gia đến do thám xem bộ lễ phục của tôi có bằng kiệt tác của Sâm tiểu thư?”
Việt Xán nhìn cô, ánh mắt kỳ quái.
“Em thức trắng đêm để làm trang phục cho Phan Đình Đình?”
“Sao lại không?”, cô cười cười, “Chẳng lẽ tôi ở đây suốt đêm để đợi anh?”. Sau cái đêm mưa như trút nước đó, đây là lần đầu tiên họ gặp lại nhau trong một không gian chỉ có hai người. Cô vẫn nhớ rõ từng lời anh nói đêm đó.
“Chuyện Phan Đình Đình là em cố ý!”, từ trên cao nhìn xuống, ép cô như dán vào cửa phòng, giữa hai vòng tay mình, Việt Xán chậm rãi nói: “Hoàn toàn không có chuỵên trùng lặp ý tưởng nào hết, mà là em biết Minh Mỹ định dùng Phan Đình Đình để tạo ảnh hưởng cho thương hiệu của mình, nên cố tình tranh giành với cô ấy”.
“Ha! ha!”
Diệp Anh cười, liếc xéo anh.
Buổi chiều mấy ngày sau.
Sâm Minh Mỹ mời Phan Đình Đình đến cửa hiệu “Sâm” duyệt lần cuối, bộ lễ phục cũng đã hoàn thành được một nửa, Phan Đình Đình ngạc nhiên sung sướng, miệng khen không ngớt. Sâm Minh Mỹ giúp cô ướm thử, điều chỉnh kích thước khít với từng đường nét trên cơ thể Đình Đình, giảng giải cho cô hiệu quả sau khi hoàn thành.
Phan Đình Đình tay vuốt ngực áo, vui vẻ đứng trước gương ngắm nghía góp ý một số chi tiết. Sâm Minh Mỹ mỉm cười ghi lại rồi thảo luận với cô phương án chỉnh sửa tối ưu nhất.
Trên đường về đi qua cửa hiệu MK.
Đeo cặp kính đen, cô liếc mắt vào trong, trong đó ngoài một cô nhân viên còn có một chàng trai trẻ, cánh mũi, môi, tai đều đeo khuyên và mấy quý bà, người đẹp họ đang bận trao đổi ghi chép gì đó, không ai biết cô đi qua. Ngẩng cao đầu, Phan Đình Đình lạnh lùng hừ một tiếng rồi cùng mấy trợ lý đi xa dần.
Chiều muộn.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính, chan hòa khắp phòng, hình dạng bộ lễ phục đã hiện ra, Diệp Anh vẽ lên những vị trí thích hợp, sau đó bắt đầu gắn những vụn thủy tinh lên đó. Diệp Anh phụ trách phần ngực, Tracy phụ trách phần vạt. Ngẩng đầu thấy Tracy rụt đầu rụt cổ chăm chú theo dõi động tác của Diệp Anh, sau đó lặng lẽ gắn từng hạt thủy tinh, Diệp Anh mỉm cười tiếp tục công việc.
Buổi tối vài ngày sau.
Sau khi những thợ thêu cao cấp làm việc liền mấy ngày, phần thêu trên bộ lễ phục đã hoàn tất, tay vuốt ve những đường thêu tinh sảo, Sâm Minh Mỹ vô cùng hài lòng, cô có thể tưởng tượng ra vẻ vui mừng của Phan Đình Đình khi nhìn thấy bộ lễ phục. Những hạt thủy tinh và trân châu đã đính xong, cả bộ lễ phục sáng rực lung linh khiến bất kỳ ai chỉ nhìn một lần cũng khó quên, Liêu Tu và Quỳnh An cũng nhìn nhau mỉm cười.
Sáng sớm.
Hai mắt Tracy đỏ mọng sau một đêm thức trắng, đính xong hạt thủy tinh cuối cùng vào góc váy, lại cùng Diệp Anh thận trọng mặc cho ma nơ canh. Nhìn bộ lễ phục đã hoàn tất, Tracy sửng sốt há miệng một hồi lâu mới như tỉnh giấc mơ, ngơ ngẩn nhìn Diệp Anh bên cạnh ánh mắt lạ lẫm như lần đầu thấy cô. Ngắm bộ lễ phục loang loáng trong ánh nắng sớm, Diệp Anh lặng lẽ mỉm cười.
Để Tracy về trước, cô thu dọn qua loa phòng thiết kế. Thức trắng một đêm, lúc này tinh thần lại hoàn toàn tỉnh táo, cô tắt đèn, khép cửa phòng đang định ra về, đột nhiên như có linh cảm, quay phắt đầu lại…
Ánh hoàng hôn hắt qua cửa kính, trong phòng có một bóng người cao to, đứng ngược chiều ánh sáng.
“Ôi!”
Bóng người đó cơ hồ áp đến như một trái núi, trùm lên bóng Diệp Anh, trong giây lát, tim cô như nhảy ra khỏi lồng ngực, theo phản xạ, cô lùi lại một bước, tựa lưng vào cánh cửa phòng thiết kế vừa đóng chặt.
“Hừ! Em đang sợ sao?”
Một giọng trầm khàn quyến rũ và gợi cảm, trong ánh sáng lờ mờ, thấp thoáng nhìn thấy hai vệt râu quai nón xanh rì bên má, người đầy mùi thuốc lá và rượu, cơ hồ cả đêm không ngủ, cả người anh tỏa ra đầy mùi nguy hiểm đáng sợ, ánh mắt vừa giễu cợt vừa băng lạnh.
“Là anh!”, lưng tựa vào cửa phòng, Diệp Anh nặng nề ngoảnh mặt sang bên, cố nới rộng khoảng cách với anh ta, tuy nhiên hơi thở của anh ta vẫn phả vào tai cô, nóng bỏng, từng hơi, từng hơi, nguy hiểm như sắp bùng cháy!
“Anh đến có việc gì?”, cố gắng kiềm chế xúc động trong lòng. Bất chợt Diệp Anh thấy hối hận vì cơn xúc động vừa rồi của mình, lại ngoảnh mặt về, nhếch mép cười vẻ bất cần, mắt lóng lánh nhìn anh ta nói:
“Phải chăng Đại thiếu gia đến do thám xem bộ lễ phục của tôi có bằng kiệt tác của Sâm tiểu thư?”
Việt Xán nhìn cô, ánh mắt kỳ quái.
“Em thức trắng đêm để làm trang phục cho Phan Đình Đình?”
“Sao lại không?”, cô cười cười, “Chẳng lẽ tôi ở đây suốt đêm để đợi anh?”. Sau cái đêm mưa như trút nước đó, đây là lần đầu tiên họ gặp lại nhau trong một không gian chỉ có hai người. Cô vẫn nhớ rõ từng lời anh nói đêm đó.
“Chuyện Phan Đình Đình là em cố ý!”, từ trên cao nhìn xuống, ép cô như dán vào cửa phòng, giữa hai vòng tay mình, Việt Xán chậm rãi nói: “Hoàn toàn không có chuỵên trùng lặp ý tưởng nào hết, mà là em biết Minh Mỹ định dùng Phan Đình Đình để tạo ảnh hưởng cho thương hiệu của mình, nên cố tình tranh giành với cô ấy”.
“Ha! ha!”
Diệp Anh cười, liếc xéo anh.


