XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Tường Vi đêm đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1775
- Tình trạng: Hoàn thành
“Vậy là tôi đã đoán đúng, Đại thiếu gia đến đây là vì chuyện của Phan Đình Đình. Thế nào, Sâm tiểu thư sợ Phan Đình Đình chọn thiết kế của tôi, nên cử anh đến làm thuyết khách phải không? Không sai, lần đó ở trong nhà hàng, bắt gặp anh và Phan Đình Đình đi với nhau tôi đã đoán được ý đồ của Sâm tiểu thư, cho nên tôi cũng lập ra một phương án, không ngờ lại phải cạnh tranh với Sâm tiểu thư.”

Mắt Việt Xán tối lại.

“Đau lòng rồi hả?”, mặt Diệp Anh tươi rói, “Thật đáng tiếc, cho dù anh đến làm thuyết khách cũng không được, tôi sẽ không nhường Phan Đình Đình cho Sâm Minh Mỹ. Mục đích của tôi là cướp đi từng thứ trong tay cô ta! Tôi là một thứ rất cay, rất độc! Tôi thích làm tổn thương những người vô tội! Cả con người tôi bây giờ đã trở nên méo mó! Thế nào?!”

Sáng sớm trong cửa hiệu.

Sắc mặt Việt Xán ám lạnh, nụ cười của cô lại rạng ngời như ánh nắng ban mai. Nụ cười đầy thách thức, anh phẫn nộ nghiến răng, vừa muốn bóp chết cô, lại vừa muốn cứ áp sát cô như thế, hàng mi rung rung, hít mùi hương thơm ấm áp từ cơ thể cô.

“Em đã nhận lời gì với Việt Tuyên?”, nhắm mắt nhẫn nại một lát, giọng Việt Xán thô bạo:“Tối qua, nghe Tạ Phong báo cáo, suốt cả đêm anh không thể nào bình tĩnh, cuối cùng không kìm được, đến thẳng đây hỏi cho ra nhẽ”.

“Sao?”

Chủ đề chuyển quá nhanh Diệp Anh sững người.

“Hôm qua Việt Tuyên đã cho gọi mấy người phụ trách cửa hiệu trang sức đến”, Việt Xán hít một hơi thật sâu, nhìn ép cô, “... Nói là muốn chọn nhẫn đính hôn…”.

“À”, Diệp Anh chớp mắt, cười: “Thì ra anh đến để hỏi chuyện này!”.

“Sao?”, anh phẫn nộ trợn mắt nhìn cô.

Cô thản nhiên nhìn trả, mắt cười cười, nhẹ nhàng trả lời: “Đúng, tôi đã nhận lời cầu hôn của Việt Tuyên”.

Bàn tay nắm chặt, sắc mặt Việt Xán đột nhiên trắng bệch.

“Tất cả đều tại anh, có lẽ Việt Tuyên muốn tạo cho tôi một bất ngờ, bây giờ lại bị anh phá hỏng”, ánh mắt vẫn cười cười, cô nói, “Nhưng tôi sẽ giả bộ tỏ ra không biết, kẻo lại phụ lòng anh ấy”.

“Em nói thật chứ?”, ánh mắt thoáng hốt hoảng, Việt Xán muốn tỏ ra bất cần, nhưng sắc mặt anh vẫn hơi tái.

“Chẳng lẽ anh tưởng chuyện này là đùa?”, Diệp Anh thấy buồn cười, dường như không bận tâm đến cánh tay anh đã xiết chặt vai cô đau điếng, các khớp xương kêu răng rắc, “Chính anh đã nói, tất cả mọi việc tôi làm để báo thù, anh đều không bận tâm cơ mà? Nếu vậy, Việt Tuyên thích tôi, tôi nhận lời cầu hôn của anh ấy sao anh còn gặng hỏi?”.

“Diệp Anh!”, mắt Việt Xán như nảy lửa.

“Cảm ơn, cuối cùng anh đã gọi tên tôi”, cô nheo mắt, “Nhưng tôi không hiểu tại sao trông anh có vẻ tức giận như vậy?”.

“Cô…”, cố kiềm chế nỗi oán hận muốn bẻ gãy cổ cô, ngực phập phồng dữ dội, anh hít sâu, giọng khàn đặc hỏi:

“Em thích anh ta?”

“Ai?”

“Việt Tuyên!”

“À”, cô cười, “Thích”.

Mắt tối sầm Việt Xán kinh ngạc nhìn cô, nộ khí như núi lửa bùng phát toàn thân, mặt tím ngắt, tay nhằm vào cô, vung lên! Bị Việt Xán ép vào cửa phòng không còn chỗ tránh, cô hốt hoảng nhắm mắt, bên tai một tiếng gió rít, đầu óc trống rỗng, nhưng mặt lại không thấy cảm giác nóng ran đau đớn. Cô đã tưởng có thể thở phào, chợt từ trên đỉnh đầu lan ra cơn đau kịch phát, mười ngón tay anh sục vào tóc cô, giật mạnh, đau rát, cảm giác cả người như sắp nổ tung!

“Á…”, đầu đau như muốn nứt ra, Diệp Anh giãy giụa giữa cánh tay anh: “Đau! Bỏ tôi ra, đau”.

“Cô cũng biết đau sao?!”, nhìn sắc mặt trắng nhợt đau đớn của cô, ánh mắt Việt Xán nóng đỏ như lửa, hai cánh tay càng điên cuồng xiết chặt cô hơn! Anh muốn làm cô đau, anh muốn làm cô đau! Dẫu cô đau đớn ngàn vạn lần cũng không bằng một phần nỗi đau lúc này của anh! Những sợi tóc đen mượt lành lạnh giữa ngón tay, Việt Xán nhìn cô chòng chọc. Cơn giận như nung đốt toàn thân, đột nhiên anh thô bạo áp đến, môi anh chộp lấy môi cô!

Đó là kiểu hôn như dã thú!

Anh cắn môi cô! Cắn cổ cô! Cắn vai cô! Dùng răng nghiến cô! Cắn cô chảy máu! Anh phải làm cho cô đau đớn, phải làm cho cô khóc, phải làm cho cô không bao giờ dám làm như thế nữa!

Mùi tanh của máu lan trong miệng giống như cơn thịnh nộ và đau đớn ứ đầy lồng ngực đã có chỗ sả. Từ vai cô, môi anh cuồng bạo day mút thẳng lên, lưỡi anh quấy đảo trong miệng cô, mút chặt chiếc lưỡi nóng bỏng của cô, muốn hút cạn mọi nguồn nước trong cơ thể cô, nguy hiểm, cuồng bạo, khát máu như mãnh thú!

Bị hôn như vậy.

Cô đau tê dại.

Prev 1 ... 107 108 109 110 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.004055