Trong gian phòng nghỉ phía đông phòng tiệc, Diệp Anh ngồi trên đi văng bọc nhung đỏ. Đã mười phút trôi qua, cô không biết Sâm Minh Mỹ đưa Việt Tuyên đi đâu, hơn nữa xem ra không phải cô ta chỉ nói vài câu như đã hứa.
Tạ Hạc Phố tuyên bố lễ cưới của Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ là điều cô không ngờ tới.
Rốt cuộc con người Sâm Minh Mỹ có gì đặc biệt, tại sao dù cô ta phản bội Việt Tuyên, Tạ Hạc Phố vẫn muốn cô ta trở thành cháu dâu mình? Trước đây chỉ nghe nói Sâm Minh Mỹ rất được Tạ Hạc Phố cưng chiều, tối nay tận mắt chứng kiến, mới biết lời đồn quả không sai. Sự sủng ái của Tạ Hạc Phố đối với Sâm Minh Mỹ rõ ràng hơn hẳn đối với hai người cháu nội của mình.
Diệp Anh lặng lẽ suy nghĩ.
“Thất vọng phải không?”
Tựa vào bệ cửa sổ rộng, nét mặt Việt Xán tỉnh bơ nhìn cô. Dưới ánh phản quang của bức rèm nhung đỏ, ngũ quan trên mặt anh ta càng nét, đồng tử cũng đậm, sâu thẳm hun hút.
“Tại sao?”
Diệp Anh ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Cô khổ công tiếp cận Việt Tuyên, kết quả cậu ta vẫn kết hôn với Sâm Minh Mỹ”, Việt Xán cười vui vẻ, “Với tính cách của Minh Mỹ, một khi cô ấy trở thành thiếu phu nhân của Tạ gia, liệu còn cho phép cô ở lại công ty nhà họ nữa không?”.
“Thì ra là thế”, Diệp Anh cười nhạt, “Tôi lại tưởng người thất vọng nhất là anh chứ”.
“Sao?”, Việt Xán nhướn mày.
“Đối với Đại thiếu gia chẳng có chút huyết thống nào với họ Tạ, mặc dù đại quyền đang nắm, nhưng vẫn chỉ là một giám đốc cao cấp, tưởng chừng uy phong vô hạn, nhưng một khi quyền lực bị tước, thì cũng trắng tay”, Diệp Anh cười cười, “Bởi vì Tạ lão thái gia vô cùng sủng ái Sâm Minh Mỹ, cho nên nếu anh được ở bên Sâm Minh Mỹ, cho dù chỉ vì sỹ diện của cô ta, Tạ gia cũng sẽ nể mặt anh vài phần”.
Ánh mắt Việt Xán đột nhiên tối sầm:
“Cô cho rằng...”
“Đương nhiên, cũng có thể anh thích Sâm Minh Mỹ thật”, Diệp Anh thở dài, ánh mắt sướt qua vai Việt Xán, nhìn ra khóm tường vi hoa vàng đang độ nở rộ bên ngoài cửa sổ, đột nhiên cô nghĩ tới bức ảnh cắt trên báo. Trong bữa dạ tiệc, Việt Xán hơi cúi đầu nhìn Sâm Minh Mỹ thanh tao như đóa hoa bách hợp, một cảnh vô cùng lãng mạn, “Nói như thế, người thất vọng chính là anh”.
“Sao tôi lại thấy, cô có vẻ không hề bận tâm.”
Thong thả bước đến, Việt Xán ngồi xuống đi văng. Diệp Anh bất giác hơi dịch sang bên, anh ta nhếch mép cười, giọng giễu cợt:
“Có một dạo tôi đã nghĩ, hình như cô thích cậu ta thật, nhưng khi nghe tin cậu ta sắp kết hôn với người khác, cô vẫn có thể thản nhiên như vậy. Tường Vi bé nhỏ của tôi, cô đóng kịch giỏi quá.”
Tường Vi bé nhỏ...
của tôi...
Mặt Diệp Anh vụt trắng bệch, trong lòng trào lên nỗi đau tê tái, tay nắm chặt, giọng dửng dưng: “Tôi không bận tâm là bởi vì tôi tin Nhị thiếu gia. Tôi tin khả năng của Nhị thiếu gia có thể giải quyết chuyện này”.
“Anh ấy...”, giọng cô chậm rãi, “... không giống anh”.
Như con sư tử bị chọc giận!
Tay phải Việt Xán chộp mạnh vai cô, khiến cô đau tái người, khẽ kêu lên. Anh phẫn nộ nheo mắt, tay càng bóp mạnh, giọng khàn đặc nói: “Không giống ở chỗ nào? Một người đã chết như cô, bởi cậu ta là thiếu gia đích tôn nhà họ Tạ, còn tôi chỉ là con riêng của rể nhà đó, cho nên cô mới tiếp cận cậu ta, cho nên sau khi được phóng thích, cô không thèm liên lạc với tôi, đúng không?”.
“Tại sao…?”
Giọng anh khàn đặc u ám như đêm tối: “… Sáu năm trong trại, cô không chịu gặp tôi một lần, tất cả thư tôi gửi cô đều trả lại không hề liếc mắt một lần. Chỉ có sáu năm không gặp, cô đã tưởng tôi không nhận ra cô ư? Sao cô dám thay tên đổi họ lọt vào nhà họ Tạ, đóng vai một người lạ không quen biết tôi!”.
Vai cô bị bóp mạnh đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc.
Trong mắt anh ta, có ngọn lửa căm hận đang bốc cháy ngùn ngụt.
“Người đã chết ư! Rốt cuộc anh nghĩ Việt Tuyên là người thế nào, anh tưởng rằng anh ấy sẽ mắc lừa anh sao? Anh nghĩ anh có thể đánh lừa được ai? Ngay Sâm Minh Mỹ cũng đã đi tìm Thái Na, anh nghĩ anh có thể ở lại nhà họ Tạ bao lâu?!”
Nhìn thấy môi cô tái nhợt vì đau, Việt Xán buông tay, đẩy cô lọt thỏm vào đi văng, nói:
“Tôi yêu cầu cô ngay ngày mai rời khỏi Tạ gia, đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô nữa!”
“Tôi sẽ không đi.”
Vai vẫn đau buốt, Diệp Anh cười giễu cợt, giơ tay sửa lại mái tóc, nói:
“Thực ra, anh cũng cần tôi ở lại, không phải sao?”
“Tôi không cần!”
“Tôi ở lại đây, Nhị thiếu gia thích tôi, sẽ càng không đồng ý kết hôn với Sâm Minh Mỹ, như vậy, anh mới có thể ở bên cô ta. Anh xem, chúng ta nên là đồng minh mới phải.”
Việt Xán trợn mắt nhìn cô, vẻ không tin, “Cô dựa vào đâu mà tự tin đến vậy, cậu ta thích cô thật sao?”.
“Trực giác!”, cô trả lời.
Việt Xán lạnh lùng hừ một tiếng.
“Còn nữa”, cô nhìn anh ta, thản nhiên nói, “Bởi vì tôi thích anh ấy”.
Chương 6:
Đêm tối như mực.
Ánh trăng bị đám mây dày che lấp.
Ngoài cửa sổ phòng nghỉ, từng thảm lớn hoa tường vi vàng lặng lẽ nở. Nhìn nét mặt Việt Xán vụt trở nên trống rỗng, Diệp Anh bỗng thấy vui.
Cô nói tiếp:
“Tôi thích anh ấy, anh ấy cảm nhận được điều đó, cho nên...”
Việt Xán hùng hổ chồm về phía cô!
Tạ Hạc Phố tuyên bố lễ cưới của Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ là điều cô không ngờ tới.
Rốt cuộc con người Sâm Minh Mỹ có gì đặc biệt, tại sao dù cô ta phản bội Việt Tuyên, Tạ Hạc Phố vẫn muốn cô ta trở thành cháu dâu mình? Trước đây chỉ nghe nói Sâm Minh Mỹ rất được Tạ Hạc Phố cưng chiều, tối nay tận mắt chứng kiến, mới biết lời đồn quả không sai. Sự sủng ái của Tạ Hạc Phố đối với Sâm Minh Mỹ rõ ràng hơn hẳn đối với hai người cháu nội của mình.
Diệp Anh lặng lẽ suy nghĩ.
“Thất vọng phải không?”
Tựa vào bệ cửa sổ rộng, nét mặt Việt Xán tỉnh bơ nhìn cô. Dưới ánh phản quang của bức rèm nhung đỏ, ngũ quan trên mặt anh ta càng nét, đồng tử cũng đậm, sâu thẳm hun hút.
“Tại sao?”
Diệp Anh ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Cô khổ công tiếp cận Việt Tuyên, kết quả cậu ta vẫn kết hôn với Sâm Minh Mỹ”, Việt Xán cười vui vẻ, “Với tính cách của Minh Mỹ, một khi cô ấy trở thành thiếu phu nhân của Tạ gia, liệu còn cho phép cô ở lại công ty nhà họ nữa không?”.
“Thì ra là thế”, Diệp Anh cười nhạt, “Tôi lại tưởng người thất vọng nhất là anh chứ”.
“Sao?”, Việt Xán nhướn mày.
“Đối với Đại thiếu gia chẳng có chút huyết thống nào với họ Tạ, mặc dù đại quyền đang nắm, nhưng vẫn chỉ là một giám đốc cao cấp, tưởng chừng uy phong vô hạn, nhưng một khi quyền lực bị tước, thì cũng trắng tay”, Diệp Anh cười cười, “Bởi vì Tạ lão thái gia vô cùng sủng ái Sâm Minh Mỹ, cho nên nếu anh được ở bên Sâm Minh Mỹ, cho dù chỉ vì sỹ diện của cô ta, Tạ gia cũng sẽ nể mặt anh vài phần”.
Ánh mắt Việt Xán đột nhiên tối sầm:
“Cô cho rằng...”
“Đương nhiên, cũng có thể anh thích Sâm Minh Mỹ thật”, Diệp Anh thở dài, ánh mắt sướt qua vai Việt Xán, nhìn ra khóm tường vi hoa vàng đang độ nở rộ bên ngoài cửa sổ, đột nhiên cô nghĩ tới bức ảnh cắt trên báo. Trong bữa dạ tiệc, Việt Xán hơi cúi đầu nhìn Sâm Minh Mỹ thanh tao như đóa hoa bách hợp, một cảnh vô cùng lãng mạn, “Nói như thế, người thất vọng chính là anh”.
“Sao tôi lại thấy, cô có vẻ không hề bận tâm.”
Thong thả bước đến, Việt Xán ngồi xuống đi văng. Diệp Anh bất giác hơi dịch sang bên, anh ta nhếch mép cười, giọng giễu cợt:
“Có một dạo tôi đã nghĩ, hình như cô thích cậu ta thật, nhưng khi nghe tin cậu ta sắp kết hôn với người khác, cô vẫn có thể thản nhiên như vậy. Tường Vi bé nhỏ của tôi, cô đóng kịch giỏi quá.”
Tường Vi bé nhỏ...
của tôi...
Mặt Diệp Anh vụt trắng bệch, trong lòng trào lên nỗi đau tê tái, tay nắm chặt, giọng dửng dưng: “Tôi không bận tâm là bởi vì tôi tin Nhị thiếu gia. Tôi tin khả năng của Nhị thiếu gia có thể giải quyết chuyện này”.
“Anh ấy...”, giọng cô chậm rãi, “... không giống anh”.
Như con sư tử bị chọc giận!
Tay phải Việt Xán chộp mạnh vai cô, khiến cô đau tái người, khẽ kêu lên. Anh phẫn nộ nheo mắt, tay càng bóp mạnh, giọng khàn đặc nói: “Không giống ở chỗ nào? Một người đã chết như cô, bởi cậu ta là thiếu gia đích tôn nhà họ Tạ, còn tôi chỉ là con riêng của rể nhà đó, cho nên cô mới tiếp cận cậu ta, cho nên sau khi được phóng thích, cô không thèm liên lạc với tôi, đúng không?”.
“Tại sao…?”
Giọng anh khàn đặc u ám như đêm tối: “… Sáu năm trong trại, cô không chịu gặp tôi một lần, tất cả thư tôi gửi cô đều trả lại không hề liếc mắt một lần. Chỉ có sáu năm không gặp, cô đã tưởng tôi không nhận ra cô ư? Sao cô dám thay tên đổi họ lọt vào nhà họ Tạ, đóng vai một người lạ không quen biết tôi!”.
Vai cô bị bóp mạnh đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc.
Trong mắt anh ta, có ngọn lửa căm hận đang bốc cháy ngùn ngụt.
“Người đã chết ư! Rốt cuộc anh nghĩ Việt Tuyên là người thế nào, anh tưởng rằng anh ấy sẽ mắc lừa anh sao? Anh nghĩ anh có thể đánh lừa được ai? Ngay Sâm Minh Mỹ cũng đã đi tìm Thái Na, anh nghĩ anh có thể ở lại nhà họ Tạ bao lâu?!”
Nhìn thấy môi cô tái nhợt vì đau, Việt Xán buông tay, đẩy cô lọt thỏm vào đi văng, nói:
“Tôi yêu cầu cô ngay ngày mai rời khỏi Tạ gia, đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô nữa!”
“Tôi sẽ không đi.”
Vai vẫn đau buốt, Diệp Anh cười giễu cợt, giơ tay sửa lại mái tóc, nói:
“Thực ra, anh cũng cần tôi ở lại, không phải sao?”
“Tôi không cần!”
“Tôi ở lại đây, Nhị thiếu gia thích tôi, sẽ càng không đồng ý kết hôn với Sâm Minh Mỹ, như vậy, anh mới có thể ở bên cô ta. Anh xem, chúng ta nên là đồng minh mới phải.”
Việt Xán trợn mắt nhìn cô, vẻ không tin, “Cô dựa vào đâu mà tự tin đến vậy, cậu ta thích cô thật sao?”.
“Trực giác!”, cô trả lời.
Việt Xán lạnh lùng hừ một tiếng.
“Còn nữa”, cô nhìn anh ta, thản nhiên nói, “Bởi vì tôi thích anh ấy”.
Chương 6:
Đêm tối như mực.
Ánh trăng bị đám mây dày che lấp.
Ngoài cửa sổ phòng nghỉ, từng thảm lớn hoa tường vi vàng lặng lẽ nở. Nhìn nét mặt Việt Xán vụt trở nên trống rỗng, Diệp Anh bỗng thấy vui.
Cô nói tiếp:
“Tôi thích anh ấy, anh ấy cảm nhận được điều đó, cho nên...”
Việt Xán hùng hổ chồm về phía cô!


