Như con thú khát máu, anh ta dùng môi vít chặt môi cô, sức mạnh đó lớn như thế, hung mãnh như vậy, khiến máu tanh bỗng trào ra lan trong miệng cô, đôi môi trở nên sưng! Cố ngửa mặt ra sau, muốn thoát khỏi đôi môi anh ta, nhưng nó vẫn vít cứng môi cô, quyết liệt bám riết, ép cô vào một góc đi văng, tham lam và hung hãn ngấu nghiến môi cô!
Cơn thịnh nộ của anh!
Mối hận thù của anh!
Anh trợn mắt, thô bạo hôn cô, đôi môi day, ép dữ dội trên môi cô. Cái hôn tanh mùi máu như làm vỡ nứt, kích thích thứ gì đó trong người. Những ký ức bao phen dày vò anh lúc đêm khuya, những ký ức mặc cho anh cố quên thế nào vẫn như chất độc ngấm vào cơ thể, khiến anh đau, khiến anh hận, khiến anh dẫu đập nát bản thân cũng không có cách nào...
Bị anh hôn như cào xé như vậy, cô đột nhiên mở mắt, không giãy dụa, cơ hồ như không thèm quan tâm và cơn thịnh nộ của anh có vẻ cũng không ảnh hưởng đến cô.
“Hãy nhìn tôi!”
Hơi rời môi cô, Việt Xán hét lên!
“...”
Hai môi bị hôn đỏ mọng như hoa tường vi đỏ chói, mắt cô di chuyển về phía anh, đồng tử đen thẫm, cảm giác như cô không muốn quan tâm, cũng hoàn toàn không quan tâm.
Việt Xán nhớ ra dáng vẻ đó của cô.
Trong ký ức xa xăm, khi còn là một cô gái nhỏ, cô cũng từng nhìn cậu thiếu niên là anh như thế, dửng dưng, lạnh lùng, không buồn giải thích.
...
...
Khi ấy, mỗi ngày anh đều đứng trước cổng trường chờ cô tan học, rồi cuối cùng cô cũng chấp nhận sự theo đuổi của anh. Như những mối tình học trò khác, anh và cô thường hẹn gặp nhau, đi xem phim, ăn quà vặt bên đường, và hầu như ngày nào sau giờ tự học buổi tối anh cũng đưa cô về nhà, cùng đi bộ qua vườn hoa nhỏ đầu đường nở đầy tường vi dại đỏ chói.
Cô thích đến hiệu bánh Tường Vi lần đầu tiên anh gặp cô.
Mỗi lần đến đó, cô đều mua hai chiếc bánh đậu đỏ, một chiếc gói mang về, một chiếc cô ăn, có lúc cũng bẻ cho anh mấy miếng. Có lẽ ở nhà cô có người rất thích ăn bánh đậu đỏ, đó là cảm nhận duy nhất của anh về hoàn cảnh gia đình cô hồi đó.
Cô chưa bao giờ nói bất cứ chuyện gì về bản thân.
Mỗi lần chỉ cho phép anh đưa đến trước ngõ nhỏ đầu tiên chếch phía đông vườn hoa đó.
Hồi ấy, như mọi thiếu niên chớm yêu, anh yêu say mê, nóng lòng muốn biết tất cả về cô nhưng lại sợ làm cô giận. Dù anh từng nắm tay cô, từng hôn cô, ôm cô, nhưng trước sau cô vẫn có vẻ xa cách và có cảm giác như luôn sẵn sàng bỏ anh bất cứ lúc nào.
Cảm giác đó khiến anh vô cùng bất an.
Mãi đến một hôm giữa hè, đột nhiên thấy cô mặc chiếc áo dài tay, cúc cài đến tận cổ, môi dưới bị rách, hai môi sưng vù tấy đỏ nhìn rất hãi hùng. Trong lòng bỗng nảy sinh bao suy đoán đáng sợ, anh đuổi theo hỏi đã xảy ra chuyện gì. Nhưng trước sau, mặt cô vẫn lạnh tanh, thậm chí còn hất tay, đi thẳng, bỏ anh lại đằng sau.
Anh nổi giận.
Trong đêm, anh ép cô vào bức tường trong ngõ, phẫn nộ cởi chiếc khuy áo cài khít trên cổ cô. Trên bức tường bám đầy rêu xanh ẩm ướt, mặt cô xanh xao, hàng mi đen mướt, đồng tử đen láy, cổ áo được lật ra, suốt từ cổ đến vai dầy đặc những vết máu tụ.
“Cái gì thế này?!”
Chàng thiếu niên kinh hoàng kêu lên!
“Không nhận ra sao?”
Ánh mắt lãnh đạm, dựa người vào bức tường rêu xanh, môi cô cong lên giễu cợt, lại giơ tay cởi thêm cúc áo, lồ lộ, trên ngực thiếu nữ như ngọc tạc cũng đầy những vết máu tụ như thế.
“Đấy là những dấu hôn”, nheo mắt nhìn anh, cô thờ ơ giải thích, đáy mắt đen sâu như vực thẳm, “Dấu hôn chính là... bị người ta hôn rất mạnh xong, để lại dấu vết”.
“Em…!”
Cơn phẫn nộ bùng phát không thể kìm nén, anh đấm mạnh vào bức tường sau lưng cô! Rêu xanh ẩm ướt, các khớp ngón tay đau muốn vỡ tung, hỏa khí ngùn ngụt thiêu đốt lý trí anh, lòng vừa đau thắt vừa kinh hãi! Giây phút đó anh thực muốn cắn đứt cổ cô, xem máu chảy ra rốt cuộc là màu gì, tại sao cô có thể nói ra những lời như chọc thủng màng nhĩ như vậy!
“Không chịu nổi hả?”
Cô cười châm biếm, như đã sớm đoán biết.
“Là kẻ nào?!”
Cố kìm nộ khí, anh ép chặt cô vào tường!
“Anh đi đi!”
Cô mệt mỏi rời mắt, ánh trăng chênh chếch đổ dài trong ngõ, dù đang là đêm hè nhưng loáng thoáng như sương mùa đông.
“Anh hỏi em, kẻ nào làm chuyện đó!”
Nắm chặt vai cô, giọng anh hung hãn nói dằn từng chữ!
“Anh đi đi, A Xán”, mi mắt cụp xuống, cô khẽ nói, “Em không phải là kiểu con gái như anh tưởng, em như đóa tường vi nhuốm máu, vĩnh viễn không thể là màu trắng tinh khiết”.
Gió đêm thổi qua.
Mang theo mùi hương tường vi thoang thoảng phía xa.
Chàng thiếu niên nhìn cô.
“Anh thích em.”
Giọng hơi khàn, anh buông vai cô, cười đau khổ nói:
“Anh chưa bao giờ nghĩ em là người thế nào, lần đầu nhìn thấy em, anh đã thích.”
Hàng mi cô run run.
“Em sẽ kéo anh cùng xuống địa ngục”, cô lạnh nhạt nói, “Bởi vì thế giới của tôi là hắc ám, tôi là con cú sinh ra trong đêm đen tối nhất”.
“Được.”
Anh chỉ nói một chữ.
“Mà, anh không chê tôi bẩn sao?“, nhướn mày, đôi mắt đen thẳm lại lóe sáng kiên cường, “Tôi đã không còn là...”.
Anh hôn cô.
Cơn thịnh nộ của anh!
Mối hận thù của anh!
Anh trợn mắt, thô bạo hôn cô, đôi môi day, ép dữ dội trên môi cô. Cái hôn tanh mùi máu như làm vỡ nứt, kích thích thứ gì đó trong người. Những ký ức bao phen dày vò anh lúc đêm khuya, những ký ức mặc cho anh cố quên thế nào vẫn như chất độc ngấm vào cơ thể, khiến anh đau, khiến anh hận, khiến anh dẫu đập nát bản thân cũng không có cách nào...
Bị anh hôn như cào xé như vậy, cô đột nhiên mở mắt, không giãy dụa, cơ hồ như không thèm quan tâm và cơn thịnh nộ của anh có vẻ cũng không ảnh hưởng đến cô.
“Hãy nhìn tôi!”
Hơi rời môi cô, Việt Xán hét lên!
“...”
Hai môi bị hôn đỏ mọng như hoa tường vi đỏ chói, mắt cô di chuyển về phía anh, đồng tử đen thẫm, cảm giác như cô không muốn quan tâm, cũng hoàn toàn không quan tâm.
Việt Xán nhớ ra dáng vẻ đó của cô.
Trong ký ức xa xăm, khi còn là một cô gái nhỏ, cô cũng từng nhìn cậu thiếu niên là anh như thế, dửng dưng, lạnh lùng, không buồn giải thích.
...
...
Khi ấy, mỗi ngày anh đều đứng trước cổng trường chờ cô tan học, rồi cuối cùng cô cũng chấp nhận sự theo đuổi của anh. Như những mối tình học trò khác, anh và cô thường hẹn gặp nhau, đi xem phim, ăn quà vặt bên đường, và hầu như ngày nào sau giờ tự học buổi tối anh cũng đưa cô về nhà, cùng đi bộ qua vườn hoa nhỏ đầu đường nở đầy tường vi dại đỏ chói.
Cô thích đến hiệu bánh Tường Vi lần đầu tiên anh gặp cô.
Mỗi lần đến đó, cô đều mua hai chiếc bánh đậu đỏ, một chiếc gói mang về, một chiếc cô ăn, có lúc cũng bẻ cho anh mấy miếng. Có lẽ ở nhà cô có người rất thích ăn bánh đậu đỏ, đó là cảm nhận duy nhất của anh về hoàn cảnh gia đình cô hồi đó.
Cô chưa bao giờ nói bất cứ chuyện gì về bản thân.
Mỗi lần chỉ cho phép anh đưa đến trước ngõ nhỏ đầu tiên chếch phía đông vườn hoa đó.
Hồi ấy, như mọi thiếu niên chớm yêu, anh yêu say mê, nóng lòng muốn biết tất cả về cô nhưng lại sợ làm cô giận. Dù anh từng nắm tay cô, từng hôn cô, ôm cô, nhưng trước sau cô vẫn có vẻ xa cách và có cảm giác như luôn sẵn sàng bỏ anh bất cứ lúc nào.
Cảm giác đó khiến anh vô cùng bất an.
Mãi đến một hôm giữa hè, đột nhiên thấy cô mặc chiếc áo dài tay, cúc cài đến tận cổ, môi dưới bị rách, hai môi sưng vù tấy đỏ nhìn rất hãi hùng. Trong lòng bỗng nảy sinh bao suy đoán đáng sợ, anh đuổi theo hỏi đã xảy ra chuyện gì. Nhưng trước sau, mặt cô vẫn lạnh tanh, thậm chí còn hất tay, đi thẳng, bỏ anh lại đằng sau.
Anh nổi giận.
Trong đêm, anh ép cô vào bức tường trong ngõ, phẫn nộ cởi chiếc khuy áo cài khít trên cổ cô. Trên bức tường bám đầy rêu xanh ẩm ướt, mặt cô xanh xao, hàng mi đen mướt, đồng tử đen láy, cổ áo được lật ra, suốt từ cổ đến vai dầy đặc những vết máu tụ.
“Cái gì thế này?!”
Chàng thiếu niên kinh hoàng kêu lên!
“Không nhận ra sao?”
Ánh mắt lãnh đạm, dựa người vào bức tường rêu xanh, môi cô cong lên giễu cợt, lại giơ tay cởi thêm cúc áo, lồ lộ, trên ngực thiếu nữ như ngọc tạc cũng đầy những vết máu tụ như thế.
“Đấy là những dấu hôn”, nheo mắt nhìn anh, cô thờ ơ giải thích, đáy mắt đen sâu như vực thẳm, “Dấu hôn chính là... bị người ta hôn rất mạnh xong, để lại dấu vết”.
“Em…!”
Cơn phẫn nộ bùng phát không thể kìm nén, anh đấm mạnh vào bức tường sau lưng cô! Rêu xanh ẩm ướt, các khớp ngón tay đau muốn vỡ tung, hỏa khí ngùn ngụt thiêu đốt lý trí anh, lòng vừa đau thắt vừa kinh hãi! Giây phút đó anh thực muốn cắn đứt cổ cô, xem máu chảy ra rốt cuộc là màu gì, tại sao cô có thể nói ra những lời như chọc thủng màng nhĩ như vậy!
“Không chịu nổi hả?”
Cô cười châm biếm, như đã sớm đoán biết.
“Là kẻ nào?!”
Cố kìm nộ khí, anh ép chặt cô vào tường!
“Anh đi đi!”
Cô mệt mỏi rời mắt, ánh trăng chênh chếch đổ dài trong ngõ, dù đang là đêm hè nhưng loáng thoáng như sương mùa đông.
“Anh hỏi em, kẻ nào làm chuyện đó!”
Nắm chặt vai cô, giọng anh hung hãn nói dằn từng chữ!
“Anh đi đi, A Xán”, mi mắt cụp xuống, cô khẽ nói, “Em không phải là kiểu con gái như anh tưởng, em như đóa tường vi nhuốm máu, vĩnh viễn không thể là màu trắng tinh khiết”.
Gió đêm thổi qua.
Mang theo mùi hương tường vi thoang thoảng phía xa.
Chàng thiếu niên nhìn cô.
“Anh thích em.”
Giọng hơi khàn, anh buông vai cô, cười đau khổ nói:
“Anh chưa bao giờ nghĩ em là người thế nào, lần đầu nhìn thấy em, anh đã thích.”
Hàng mi cô run run.
“Em sẽ kéo anh cùng xuống địa ngục”, cô lạnh nhạt nói, “Bởi vì thế giới của tôi là hắc ám, tôi là con cú sinh ra trong đêm đen tối nhất”.
“Được.”
Anh chỉ nói một chữ.
“Mà, anh không chê tôi bẩn sao?“, nhướn mày, đôi mắt đen thẳm lại lóe sáng kiên cường, “Tôi đã không còn là...”.
Anh hôn cô.

