Không cho cô bất kỳ cơ hội nào để nói, anh điên cuồng hôn cô, nhắm nghiền mắt, những vết máu tụ như nhảy múa trước mặt. Bị môi cậu mút chặt, môi cô nóng dần, hơi thở gấp dần, thậm chí cô quờ lưỡi vào miệng anh, vẫn có sợi khí tanh tanh, người run bần bật, cô ôm riết lưng anh, run run hôn anh.
Cái hôn mỗi lúc càng không thể kiềm chế.
Chàng thiếu niên lúc đó, cơ thể căng tràn khí huyết, sôi sục như sắp bùng nổ, bức tường rêu ẩm ướt không thể làm dịu cái nóng rần rật trong người, ghì chặt cơ thể mềm mềm thơm thơm của cô, không biết từ lúc nào hai người đã lăn ra tảng đá xanh trong ngõ.
Phía xa pháo hoa bùng nổ trên không.
Những tia sáng màu tím huy hoàng sáng rực bầu trời, mặc dù cơ thể non trẻ của anh nóng bỏng sôi lên như sắp bốc cháy, nhưng anh nghiến răng, người run run hơi buông cô ra. Nằm trong lòng anh, mặt cô đỏ ửng từ từ mở mắt, trong đôi mắt đen thẳm có làn sương mong manh như ánh sao, dâng lên như sóng, lóng lánh hơn pháo hoa.
“Hãy để em quên những cái đó.”
Khẽ nói vào tai anh, bàn tay mang hơi lạnh của cô luồn trong áo phông, vuốt ve làn da nóng bỏng của anh. Đó là giọt nước cuối cùng tràn ly, cơ thể chàng thiếu niên đã không thể kiềm chế, mút chặt môi cô, anh thở hổn hển, đem ngọn lửa rừng rực trong người cô truyền hết sang cơ thể anh!
Pháo hoa phía xa lại vọt liên tiếp lên tầng không.
Trong ngõ vắng, ánh trắng chênh chếch chiếu lên hai bóng người đang quấn lấy nhau, hơi thở nóng bỏng và gấp gáp, non trẻ và không quy tắc. Màn đêm hòa trong ánh sáng rực của pháo hoa, mỗi lúc càng lộng lẫy, càng dày đặc.
Ngọt ngào, tuyệt diệu đến nát lòng.
Đến điểm giới hạn cuối cùng trùng trùng điệp điệp như sắp bùng nổ, trong hơi thở hổn hển và cuồng loạn không thể kiềm chế của cơ thể, cuối cùng đã tìm thấy lòng thương cảm dịu dàng mà ấm áp.
Khi những quả pháo hoa cuối cùng đẹp nhất liên tiếp vọt lên không!
Chàng thiếu niên khẽ rên một tiếng ghì cứng cơ thể cô, cắn lên bờ vai trắng lóa của cô, làm rỉ ra những giọt máu li ti, để lại dấu ấn của riêng mình.
...
...
Còn bây giờ.
Ở cùng một nơi, cũng có một dấu hôn.
Trong phòng nghỉ, Việt Xán ngồi ngây nhìn bờ vai phải của Diệp Anh, trên làn da trắng lóa, dấu hôn đó không đậm.
Anh biết đó là do ai để lại.
Trước nhà bát giác phủ dây tường vi trắng, bên bể bơi cô quỳ trước mặt Việt Tuyên, Việt Tuyên cúi người hôn cô, cái hôn rất dài, rất dài, dài đến mức như biến thành một khuôn hình ngưng đọng.
“Anh sẽ mở cho em một tài khoản, có thể rút tiền ở trong và ngoài nước, sau này sẽ tiếp tục định kỳ chuyển khoản cho em”, Việt Xán lơ đãng nói, cơ hồ như người vừa điên cuồng hôn cô không phải là anh, “Anh đã liên hệ với một hãng thời trang ở Ý, em có thể vào thẳng bộ phận thiết kế ở đó, vài năm nữa anh sẽ tài trợ vốn để em ra mắt bộ thiết kế riêng của mình”.
Diệp Anh nhìn anh ta.
“Những chuyện khác, nếu em muốn làm, anh cũng sẽ giúp”, Việt Xán day huyệt thái dương, làm dịu cơn đau đầu bất chợt, “Coi như anh cầu xin em, hãy rời khỏi Tạ gia”.
“Anh nhân từ quá, em rất cảm ơn”, Diệp Anh mỉm cười, “Nhưng nếu anh thực sự muốn giúp em, hãy để em tham gia dự án thiết kế thời trang cao cấp. Hơn nữa, em muốn trực tiếp phụ trách dự án này, chứ không phải là Sâm Minh Mỹ”.
Đồng tử Việt Xán co lại, nhìn cô, nói:
“Em không hiểu ý anh sao?”
“Em hiểu. Chỉ có điều, giống như anh không thể ăn cơm thay em, mặc quần áo thay em, không thể thay em vào trại cải tạo sáu năm, những việc bây giờ em muốn làm, anh không thể làm thay.”
“Tường Vi.”
“Em tên là Diệp Anh”, cô sửa, rồi trầm ngâm giây lát, nói tiếp, “Thực ra nghĩ lại, những điều anh nói không sai. Có thật Nhị thiếu gia sẽ thích em, có thật sự giúp em không? So với Sâm Minh Mỹ, hầu như em chẳng có gì cho anh ấy”.
Việt Xán đăm đăm nhìn cô.
“Cho nên, em nhất định phải có tính toán cho riêng mình”, cô cười đau khổ, “Coi như anh giúp em, hãy để em phụ trách dự án đó, em sẽ làm rất tốt. Cho dù có ngày bị đuổi khỏi Tạ gia, cũng xem là đã có chút kinh nghiệm. Nếu không, chức phó phòng thiết kế hiện nay của em chỉ là hư vị, nếu Nhị thiếu gia kết hôn với Sâm Minh Mỹ, em sẽ rất khó có chỗ đứng ở đây”.
“Ha ha”, Việt Xán cười lớn nhưng thần sắc vẫn bất động, “Em thay đổi thật rồi, có thể điềm nhiên nói ra những điều đó. Em nghĩ tôi sẽ bị mắc lừa sao? Em rắp tâm muốn lấn át Sâm Minh Mỹ, em đã nghĩ chưa, để em phụ trách dự án này, tôi biết nói thế nào với Sâm Minh Mỹ? Cô ấy đã ấp ủ dự án đó hơn một năm rồi”.
“Em tin là anh có cách.”
Diệp Anh cười nhạt.
“Không thể”, Việt Xán cau mày, từ chối thẳng thừng, “Tôi nói lại lần nữa, em hãy rời khỏi Tạ gia, đi ngay ngày mai! Nếu không...”.
“Sao?”
“Khi Tạ gia biết rốt cuộc em là ai, em cũng chỉ có một lựa chọn là ra đi.”
“Anh uy hiếp em?”, cô cười.
“Nếu như vậy có tác dụng”, mắt Việt Xán sa sầm.
“Ha ha”, cô mỉm cười lắc đầu, ánh mắt lóng lánh nhìn anh, “Anh tưởng rằng chỉ anh mới có thể uy hiếp em? A Xán, nếu Sâm Minh Mỹ biết, lần đầu tiên trong trắng của anh đã trao cho em, chính anh bố trí cho em đến Tạ gia, và dù anh với cô ta tình sâu ý nồng nhưng sâu trong lòng anh...”.
Những ngón tay mảnh dẻ chỉ vào ngực anh, cô cười ngọt ngào: ”... Sâu trong lòng anh, một tình yêu sâu sắc, không thể nào quên, chỉ có mối tình đầu là em, anh nghĩ, cô ấy vẫn còn say mê anh, tin tưởng anh như bây giờ sao?”.
Việt Xán nhìn cô rất lâu.
Cái hôn mỗi lúc càng không thể kiềm chế.
Chàng thiếu niên lúc đó, cơ thể căng tràn khí huyết, sôi sục như sắp bùng nổ, bức tường rêu ẩm ướt không thể làm dịu cái nóng rần rật trong người, ghì chặt cơ thể mềm mềm thơm thơm của cô, không biết từ lúc nào hai người đã lăn ra tảng đá xanh trong ngõ.
Phía xa pháo hoa bùng nổ trên không.
Những tia sáng màu tím huy hoàng sáng rực bầu trời, mặc dù cơ thể non trẻ của anh nóng bỏng sôi lên như sắp bốc cháy, nhưng anh nghiến răng, người run run hơi buông cô ra. Nằm trong lòng anh, mặt cô đỏ ửng từ từ mở mắt, trong đôi mắt đen thẳm có làn sương mong manh như ánh sao, dâng lên như sóng, lóng lánh hơn pháo hoa.
“Hãy để em quên những cái đó.”
Khẽ nói vào tai anh, bàn tay mang hơi lạnh của cô luồn trong áo phông, vuốt ve làn da nóng bỏng của anh. Đó là giọt nước cuối cùng tràn ly, cơ thể chàng thiếu niên đã không thể kiềm chế, mút chặt môi cô, anh thở hổn hển, đem ngọn lửa rừng rực trong người cô truyền hết sang cơ thể anh!
Pháo hoa phía xa lại vọt liên tiếp lên tầng không.
Trong ngõ vắng, ánh trắng chênh chếch chiếu lên hai bóng người đang quấn lấy nhau, hơi thở nóng bỏng và gấp gáp, non trẻ và không quy tắc. Màn đêm hòa trong ánh sáng rực của pháo hoa, mỗi lúc càng lộng lẫy, càng dày đặc.
Ngọt ngào, tuyệt diệu đến nát lòng.
Đến điểm giới hạn cuối cùng trùng trùng điệp điệp như sắp bùng nổ, trong hơi thở hổn hển và cuồng loạn không thể kiềm chế của cơ thể, cuối cùng đã tìm thấy lòng thương cảm dịu dàng mà ấm áp.
Khi những quả pháo hoa cuối cùng đẹp nhất liên tiếp vọt lên không!
Chàng thiếu niên khẽ rên một tiếng ghì cứng cơ thể cô, cắn lên bờ vai trắng lóa của cô, làm rỉ ra những giọt máu li ti, để lại dấu ấn của riêng mình.
...
...
Còn bây giờ.
Ở cùng một nơi, cũng có một dấu hôn.
Trong phòng nghỉ, Việt Xán ngồi ngây nhìn bờ vai phải của Diệp Anh, trên làn da trắng lóa, dấu hôn đó không đậm.
Anh biết đó là do ai để lại.
Trước nhà bát giác phủ dây tường vi trắng, bên bể bơi cô quỳ trước mặt Việt Tuyên, Việt Tuyên cúi người hôn cô, cái hôn rất dài, rất dài, dài đến mức như biến thành một khuôn hình ngưng đọng.
“Anh sẽ mở cho em một tài khoản, có thể rút tiền ở trong và ngoài nước, sau này sẽ tiếp tục định kỳ chuyển khoản cho em”, Việt Xán lơ đãng nói, cơ hồ như người vừa điên cuồng hôn cô không phải là anh, “Anh đã liên hệ với một hãng thời trang ở Ý, em có thể vào thẳng bộ phận thiết kế ở đó, vài năm nữa anh sẽ tài trợ vốn để em ra mắt bộ thiết kế riêng của mình”.
Diệp Anh nhìn anh ta.
“Những chuyện khác, nếu em muốn làm, anh cũng sẽ giúp”, Việt Xán day huyệt thái dương, làm dịu cơn đau đầu bất chợt, “Coi như anh cầu xin em, hãy rời khỏi Tạ gia”.
“Anh nhân từ quá, em rất cảm ơn”, Diệp Anh mỉm cười, “Nhưng nếu anh thực sự muốn giúp em, hãy để em tham gia dự án thiết kế thời trang cao cấp. Hơn nữa, em muốn trực tiếp phụ trách dự án này, chứ không phải là Sâm Minh Mỹ”.
Đồng tử Việt Xán co lại, nhìn cô, nói:
“Em không hiểu ý anh sao?”
“Em hiểu. Chỉ có điều, giống như anh không thể ăn cơm thay em, mặc quần áo thay em, không thể thay em vào trại cải tạo sáu năm, những việc bây giờ em muốn làm, anh không thể làm thay.”
“Tường Vi.”
“Em tên là Diệp Anh”, cô sửa, rồi trầm ngâm giây lát, nói tiếp, “Thực ra nghĩ lại, những điều anh nói không sai. Có thật Nhị thiếu gia sẽ thích em, có thật sự giúp em không? So với Sâm Minh Mỹ, hầu như em chẳng có gì cho anh ấy”.
Việt Xán đăm đăm nhìn cô.
“Cho nên, em nhất định phải có tính toán cho riêng mình”, cô cười đau khổ, “Coi như anh giúp em, hãy để em phụ trách dự án đó, em sẽ làm rất tốt. Cho dù có ngày bị đuổi khỏi Tạ gia, cũng xem là đã có chút kinh nghiệm. Nếu không, chức phó phòng thiết kế hiện nay của em chỉ là hư vị, nếu Nhị thiếu gia kết hôn với Sâm Minh Mỹ, em sẽ rất khó có chỗ đứng ở đây”.
“Ha ha”, Việt Xán cười lớn nhưng thần sắc vẫn bất động, “Em thay đổi thật rồi, có thể điềm nhiên nói ra những điều đó. Em nghĩ tôi sẽ bị mắc lừa sao? Em rắp tâm muốn lấn át Sâm Minh Mỹ, em đã nghĩ chưa, để em phụ trách dự án này, tôi biết nói thế nào với Sâm Minh Mỹ? Cô ấy đã ấp ủ dự án đó hơn một năm rồi”.
“Em tin là anh có cách.”
Diệp Anh cười nhạt.
“Không thể”, Việt Xán cau mày, từ chối thẳng thừng, “Tôi nói lại lần nữa, em hãy rời khỏi Tạ gia, đi ngay ngày mai! Nếu không...”.
“Sao?”
“Khi Tạ gia biết rốt cuộc em là ai, em cũng chỉ có một lựa chọn là ra đi.”
“Anh uy hiếp em?”, cô cười.
“Nếu như vậy có tác dụng”, mắt Việt Xán sa sầm.
“Ha ha”, cô mỉm cười lắc đầu, ánh mắt lóng lánh nhìn anh, “Anh tưởng rằng chỉ anh mới có thể uy hiếp em? A Xán, nếu Sâm Minh Mỹ biết, lần đầu tiên trong trắng của anh đã trao cho em, chính anh bố trí cho em đến Tạ gia, và dù anh với cô ta tình sâu ý nồng nhưng sâu trong lòng anh...”.
Những ngón tay mảnh dẻ chỉ vào ngực anh, cô cười ngọt ngào: ”... Sâu trong lòng anh, một tình yêu sâu sắc, không thể nào quên, chỉ có mối tình đầu là em, anh nghĩ, cô ấy vẫn còn say mê anh, tin tưởng anh như bây giờ sao?”.
Việt Xán nhìn cô rất lâu.


