Từ đêm đó, A Xán bắt đầu giúp cô vạch kế hoạch bỏ trốn, làm thế nào tránh được đám tay chân của người đó, làm thế nào để chạy trốn thuận lợi, đón cô ở đâu và sau khi chạy trốn làm thế nào nhanh chóng ra nước ngoài. Anh cũng giúp cô chuẩn bị giấy chứng nhận, hộ chiếu và các loại giấy tờ tùy thân khác có thể dùng đến.
Mỗi khâu đều bàn bạc rất tỉ mỉ với cô.
Thậm chí họ cũng đã tính đến tình huống nếu mẹ cô cố tình không chịu đi, sẽ cưỡng bức đưa bà đi thế nào. Cuối cùng, thời gian hai người dự định khởi sự là sáu giờ tối, là thời gian người đó uống nhiều nhất trong ngày, là thời gian người đó ít khả năng xuất hiện nhất.
Mọi việc tiến hành theo kế hoạch.
Chỉ có điều mẹ cô như nhận ra đều gì đó, tính tình càng trở nên cáu bẳn dữ tợn, ngày nào cũng chòng chọc nhìn cô, ánh mắt nghi ngờ, rồi chửi bới, rút roi trên tường đánh cô. Cô vẫn lặng thinh, có lẽ, có lẽ lần này thực sự có thể, càng gần tới ngày bỏ trốn, cô càng không thể chợp mắt, suốt đêm không ngủ.
Tường vi ngoài cửa sổ vẫn dần dần lớn lên.
Đến hôm đó.
Là một đêm mùa hạ, ngoài trời lác đác hạt mưa, nhiệt độ xuống rất nhanh. Đồng hồ trên tường trong phòng nhích từng giây từng phút, mẹ đã ngủ, cô lấy hành lý đã chuẩn bị sẵn trong tủ, lại kiểm tra thuốc của mẹ lần nữa rồi ngước nhìn đồng hồ...
Mưa nhỏ từ cửa sổ hắt vào.
Nụ tường vi trắng muốt trong đêm se sẽ nở, cơ hồ có thể nghe thấy tiếng cánh hoa từ từ hé dần, chính là những đóa tường vi đêm đầu tiên của mùa hè năm đó. Nước mưa long lanh đọng trên cánh tường vi trắng muốt vừa nở. Không gian tĩnh mịch yên ắng khiến bầu không khí có vẻ bất an, máu trong vành tai réo rần rật, cô căng thẳng nhìn đồng hồ...
Tích tắc.
Kim đồng hồ nhích dần.
Đúng tám giờ.
...
...
“Đêm đó tường vi tự tay em trồng đã nở, đêm đó em bỏ thuốc ngủ vào thức ăn của mẹ”, ngồi thụt trong đi văng nhung đỏ thẫm như máu đông, nheo mắt nhìn Việt Xán, mắt Diệp Anh sâu như vực thẳm, “Đêm đó, em đã giết người, em đâm bốn nhát dao vào ngực ông ta!”.
“Nhưng…”
Môi hơi nhếch, cười lạnh lùng nhìn sắc mặt đột nhiên trắng bệch của Việt Xán.
“… A Xán, đêm đó anh ở đâu?”
“Anh vẫn còn dám bảo tôi tin anh”, ánh đèn pha lê chiếu lên vết sẹo dài trăng trắng ở góc trán, cô cười nhạo báng, “A Xán, em không muốn hận anh, nếu trách chỉ trách em hồi đó đã tin nhầm người”.
Môi Việt Xán cũng trở nên trắng nhợt.
Anh trầm ngâm nhìn cô.
Đáy mắt dâng lên thứ gì dữ dội đang cào cấu, đau đớn, rất lâu sau, giọng anh khàn đặc vang lên.
“Anh rất xin lỗi.”
“Không cần, em cũng không muốn nhận”, mỉm cười tự giễu, cô nói: “Nếu anh cảm thấy thực sự có chút gì gọi là có lỗi với em, thì hãy giúp em, đừng ép em trở thành kẻ thù của anh”.
Trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động.
Ánh mắt dừng lại ở vết răng trên vai cô, Việt Xán cứng đờ người, thở dài nói: “Vậy ai là đồng minh của em? Việt Tuyên ư? Chuyện năm xưa em biết được bao nhiêu, nếu không phải...”.
“Nhị thiếu gia, Sâm tiểu thư.”
Ngoài cửa vọng lại tiếng Tạ Phong trợ lý của Việt Xán, sau đó là tiếng chân bước và tiếng bánh xe lăn đến gần, cửa phòng mở ra, Sâm Minh Mỹ mặc chiếc váy dài đỏ, đẩy Việt Tuyên đi vào.
Việt Tuyên nhìn hai người trong phòng.
Diệp Anh đứng cạnh cửa sổ, Việt Xán ngồi trên đi văng màu đỏ tươi, cách nhau mấy mét, cảm giác như hai người không hề nói chuyện, nhưng không khí trong phòng cơ hồ trở nên căng thẳng vô cùng.
Việt Tuyên cúi đầu.
Nhìn Việt Tuyên mặc dù thần sắc bình thường nhưng mặt lại lộ vẻ mệt mỏi. Diệp Anh không ở lại lâu, cô chào Sâm Minh Mỹ, rồi ánh mắt lướt qua Việt Xán vẫn ngồi trên đi văng, sau đó đẩy Việt Tuyên đi ra.
“Cha, cha tuyên bố chuyện lớn như vậy, sao không nói trước với con một câu?”, trong thư phòng, Tạ Hoa Lăng nôn nóng đi lại lại, cố nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được nói với Tạ Hạc Phố, “Dù sao con vẫn là mẹ của Việt Tuyên!”.
“Con nên nhớ, ban đầu Minh Mỹ chính là người con lựa chọn cho Tuyên.”
Tay vuốt râu, Tạ Hạc Phố đã thay bộ đồ ở nhà, suốt buổi lễ mừng thọ tinh thần ông luôn vui vẻ minh mẫn, giờ đây sắc mặt lại trở nên trầm tư.
“Chính cha cũng nói đó là lúc đầu! Con bé Minh Mỹ một lòng si mê thằng con hoang Việt Xán, khi Việt Tuyên bị tai nạn suýt bại liệt, nó lại ngang nhiên hủy hôn với Tuyên!”, Tạ Hoa Lăng giận đến tức ngực, “Loại con gái như vậy sao có thể xứng với Tuyên?”.
“Con muốn Diệp Anh là con dâu chăng?”
Tạ Hạc Phố ngồi trước bàn viết, từ trong đống lớn quà mừng thọ lấy ra một chiếc bình hoa thời Nguyên, chăm chú ngắm nghía.
Tạ Hoa Lăng cứng người, nói:
“Có bao nhiêu tiểu thư danh giá, cứ lựa chọn thoải mái, nhất định tìm được người tốt.”
Dùng kính phóng đại để xem kỹ hoa văn trên chiếc bình hoa, Tạ Hạc Phố trầm ngâm: “Minh Mỹ cũng khiến cha hơi thất vọng, cha rất hiểu tâm trạng của con”.
Tạ Hoa Lăng ngớ người.
Xưa nay ông luôn nghiêm khắc với đứa con gái độc nhất của mình, nhưng lại quá cưng chiều đứa con gái nhà họ Sâm, hai chữ “thất vọng” thật khó tin từ miệng cha nói về cô ta.
“Có điều, thằng Xán này, đứa con gái nào chẳng mê nó?”, Tạ Hạc Phố vuốt râu cười, “Con bé Minh Mỹ cũng chỉ nhất thời mê muội, có thể tha thứ”.
“Cha!”
Mỗi khâu đều bàn bạc rất tỉ mỉ với cô.
Thậm chí họ cũng đã tính đến tình huống nếu mẹ cô cố tình không chịu đi, sẽ cưỡng bức đưa bà đi thế nào. Cuối cùng, thời gian hai người dự định khởi sự là sáu giờ tối, là thời gian người đó uống nhiều nhất trong ngày, là thời gian người đó ít khả năng xuất hiện nhất.
Mọi việc tiến hành theo kế hoạch.
Chỉ có điều mẹ cô như nhận ra đều gì đó, tính tình càng trở nên cáu bẳn dữ tợn, ngày nào cũng chòng chọc nhìn cô, ánh mắt nghi ngờ, rồi chửi bới, rút roi trên tường đánh cô. Cô vẫn lặng thinh, có lẽ, có lẽ lần này thực sự có thể, càng gần tới ngày bỏ trốn, cô càng không thể chợp mắt, suốt đêm không ngủ.
Tường vi ngoài cửa sổ vẫn dần dần lớn lên.
Đến hôm đó.
Là một đêm mùa hạ, ngoài trời lác đác hạt mưa, nhiệt độ xuống rất nhanh. Đồng hồ trên tường trong phòng nhích từng giây từng phút, mẹ đã ngủ, cô lấy hành lý đã chuẩn bị sẵn trong tủ, lại kiểm tra thuốc của mẹ lần nữa rồi ngước nhìn đồng hồ...
Mưa nhỏ từ cửa sổ hắt vào.
Nụ tường vi trắng muốt trong đêm se sẽ nở, cơ hồ có thể nghe thấy tiếng cánh hoa từ từ hé dần, chính là những đóa tường vi đêm đầu tiên của mùa hè năm đó. Nước mưa long lanh đọng trên cánh tường vi trắng muốt vừa nở. Không gian tĩnh mịch yên ắng khiến bầu không khí có vẻ bất an, máu trong vành tai réo rần rật, cô căng thẳng nhìn đồng hồ...
Tích tắc.
Kim đồng hồ nhích dần.
Đúng tám giờ.
...
...
“Đêm đó tường vi tự tay em trồng đã nở, đêm đó em bỏ thuốc ngủ vào thức ăn của mẹ”, ngồi thụt trong đi văng nhung đỏ thẫm như máu đông, nheo mắt nhìn Việt Xán, mắt Diệp Anh sâu như vực thẳm, “Đêm đó, em đã giết người, em đâm bốn nhát dao vào ngực ông ta!”.
“Nhưng…”
Môi hơi nhếch, cười lạnh lùng nhìn sắc mặt đột nhiên trắng bệch của Việt Xán.
“… A Xán, đêm đó anh ở đâu?”
“Anh vẫn còn dám bảo tôi tin anh”, ánh đèn pha lê chiếu lên vết sẹo dài trăng trắng ở góc trán, cô cười nhạo báng, “A Xán, em không muốn hận anh, nếu trách chỉ trách em hồi đó đã tin nhầm người”.
Môi Việt Xán cũng trở nên trắng nhợt.
Anh trầm ngâm nhìn cô.
Đáy mắt dâng lên thứ gì dữ dội đang cào cấu, đau đớn, rất lâu sau, giọng anh khàn đặc vang lên.
“Anh rất xin lỗi.”
“Không cần, em cũng không muốn nhận”, mỉm cười tự giễu, cô nói: “Nếu anh cảm thấy thực sự có chút gì gọi là có lỗi với em, thì hãy giúp em, đừng ép em trở thành kẻ thù của anh”.
Trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động.
Ánh mắt dừng lại ở vết răng trên vai cô, Việt Xán cứng đờ người, thở dài nói: “Vậy ai là đồng minh của em? Việt Tuyên ư? Chuyện năm xưa em biết được bao nhiêu, nếu không phải...”.
“Nhị thiếu gia, Sâm tiểu thư.”
Ngoài cửa vọng lại tiếng Tạ Phong trợ lý của Việt Xán, sau đó là tiếng chân bước và tiếng bánh xe lăn đến gần, cửa phòng mở ra, Sâm Minh Mỹ mặc chiếc váy dài đỏ, đẩy Việt Tuyên đi vào.
Việt Tuyên nhìn hai người trong phòng.
Diệp Anh đứng cạnh cửa sổ, Việt Xán ngồi trên đi văng màu đỏ tươi, cách nhau mấy mét, cảm giác như hai người không hề nói chuyện, nhưng không khí trong phòng cơ hồ trở nên căng thẳng vô cùng.
Việt Tuyên cúi đầu.
Nhìn Việt Tuyên mặc dù thần sắc bình thường nhưng mặt lại lộ vẻ mệt mỏi. Diệp Anh không ở lại lâu, cô chào Sâm Minh Mỹ, rồi ánh mắt lướt qua Việt Xán vẫn ngồi trên đi văng, sau đó đẩy Việt Tuyên đi ra.
“Cha, cha tuyên bố chuyện lớn như vậy, sao không nói trước với con một câu?”, trong thư phòng, Tạ Hoa Lăng nôn nóng đi lại lại, cố nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được nói với Tạ Hạc Phố, “Dù sao con vẫn là mẹ của Việt Tuyên!”.
“Con nên nhớ, ban đầu Minh Mỹ chính là người con lựa chọn cho Tuyên.”
Tay vuốt râu, Tạ Hạc Phố đã thay bộ đồ ở nhà, suốt buổi lễ mừng thọ tinh thần ông luôn vui vẻ minh mẫn, giờ đây sắc mặt lại trở nên trầm tư.
“Chính cha cũng nói đó là lúc đầu! Con bé Minh Mỹ một lòng si mê thằng con hoang Việt Xán, khi Việt Tuyên bị tai nạn suýt bại liệt, nó lại ngang nhiên hủy hôn với Tuyên!”, Tạ Hoa Lăng giận đến tức ngực, “Loại con gái như vậy sao có thể xứng với Tuyên?”.
“Con muốn Diệp Anh là con dâu chăng?”
Tạ Hạc Phố ngồi trước bàn viết, từ trong đống lớn quà mừng thọ lấy ra một chiếc bình hoa thời Nguyên, chăm chú ngắm nghía.
Tạ Hoa Lăng cứng người, nói:
“Có bao nhiêu tiểu thư danh giá, cứ lựa chọn thoải mái, nhất định tìm được người tốt.”
Dùng kính phóng đại để xem kỹ hoa văn trên chiếc bình hoa, Tạ Hạc Phố trầm ngâm: “Minh Mỹ cũng khiến cha hơi thất vọng, cha rất hiểu tâm trạng của con”.
Tạ Hoa Lăng ngớ người.
Xưa nay ông luôn nghiêm khắc với đứa con gái độc nhất của mình, nhưng lại quá cưng chiều đứa con gái nhà họ Sâm, hai chữ “thất vọng” thật khó tin từ miệng cha nói về cô ta.
“Có điều, thằng Xán này, đứa con gái nào chẳng mê nó?”, Tạ Hạc Phố vuốt râu cười, “Con bé Minh Mỹ cũng chỉ nhất thời mê muội, có thể tha thứ”.
“Cha!”

