Sau sáu năm xa cách, lần đầu tiên anh nhìn cô kỹ như vậy. Mái tóc đen dài, đôi mắt đen thẳm, ngoài một vết sẹo trăng trắng thấp thoáng, dung mạo cô hầu như không mấy thay đổi. Nhưng, cô thiếu nữ cô đơn, kiêu ngạo, lạnh như băng của ngày xưa, lúc này đang cười tươi thắm, hai mắt lóng lánh, miệng nói những lời uy hiếp anh vậy mà thần sắc lại dịu dàng vô hại.
“Cô ấy sẽ không tin anh.”
Việt Xán nhắm mắt không nhìn cô nữa.
“Có muốn thử không?”, cô mỉm cười di chuyển ánh mắt, dừng lại trên bộ ngực hơi phập phồng của anh, “Cô ấy đã nhìn thấy nốt ruồi son trên ngực anh chưa? Nốt ruồi đẹp mê hồn như một dấu son, cô ấy có biết thực ra còn một nốt nữa, ở một nơi kín đáo hơn nữa trên người anh...”.
“Đủ rồi!”
Đường gân nổi trên mu bàn tay đang giật giật, trong giọng của Việt Xán như có hỏa khí bị đè nén sắp bùng phát.
“Sao em lại trở nên như thế!”
Sự phẫn nộ và thất vọng bộc lộ trong giọng nói đó khiến nụ cười của Diệp Anh dần dần tan biến, cô nắm chặt bàn tay, ngồi lùi sâu trong đi văng bọc nhung đỏ. Bên ngoài màn đêm tối tăm, cô thu lại vẻ dửng dưng trên mặt, đôi mắt lạnh lùng nhìn anh nói:
“Chính anh đã khiến tôi thay đổi, không phải sao?”
Việt Xán trợn mắt nhìn cô.
“Muốn sinh tồn, muốn đạt được điều mình muốn, phải học cách thỏa hiệp, phải học cách không từ thủ đoạn, đó là cuộc sống tăm tối sáu năm ấy đã dạy tôi”, cô lạnh lùng chậm rãi nói, “Mà sáu năm đó, có một phần được anh ban cho, không phải sao?”.
“...”
Cảm giác đau đớn bức bối dâng lên trong lồng ngực, Việt Xán tránh ánh mắt cô, giọng khàn khàn:
“Phải, anh biết. Em hãy tin anh, anh sẽ giúp em đạt được điều em muốn, sẽ không kém một phân một tấc nếu em tự làm, tất cả những người từng làm hại em, anh đều sẽ...”
“Anh tưởng tôi vẫn còn tin anh sao?!”
Diệp Anh trợn mắt, cơ hồ như nghe thấy tiếng cười của trời cao lồng lộng. Cảm giác mọi thứ thật hoang đường, thật nực cười! Nhưng từng mảng, từng mảng của bức tranh quá khứ tanh máu lóe qua đầu, khiến cô chẳng tài nào cười nổi.
“A Xán, đến tận hôm nay mà anh vẫn bảo em hãy tin anh”, hai tròng mắt đen như vực sâu, lạnh lùng ngưng trên mặt anh, “Anh còn nhớ không, em đã từng tin anh. Còn anh, đáp trả em thế nào!”.
...
...
Hồi đó, sự xuất hiện của A Xán giống như ánh sao yếu ớt trong màn đêm đen kịt. Chàng thiếu niên ngang tàng đó chẳng dịu dàng, anh thích đánh nhau, trên mặt, trên người luôn xuất hiện những vết thâm tím, anh thường ghì cô quá chặt, đến nỗi các khớp xương toàn thân cô đau điếng.
A Xán thích cô.
Thích đến phát điên.
Hồi đó, cô chẳng biết mình có thích anh ta không, nhưng sự si mê điên dại của anh đối với cô, cô đều cảm nhận được, tức là cô chưa hoàn toàn vô cảm, tình cảm của cô vẫn đang tồn tại. Trong những năm tháng quá khứ, cô dần dần tê liệt với những thứ bẩn thỉu, nhưng những vết dơ dáy lại một lần nữa trở về và nó đang quá quá sức chịu đựng của cô.
A Xán phẫn nộ.
Nhìn thấy những vết roi xuất hiện trên người cô, rồi thỉnh thoảng lại có những dấu hôn bẩn thỉu, A Xán phẫn nộ, gầm rít truy hỏi, rốt cuộc cô sống trong một gia đình thế nào, tại sao không báo cảnh sát, tại sao không bỏ trốn, tại sao cô không chịu nói gì.
A Xán cũng từng theo dõi cô.
Nhưng cô biết, chỉ cần đi vào con ngõ đó, bọn tay chân của người đó sẽ khiến anh ta không thể tiến thêm một bước.
Do sự im lặng của cô, nên A Xán đã hận cô.
Còn nhớ có lần cả tháng trời không thấy A Xán đến tìm. Đến khi xuất hiện trước mặt cô, anh lại nói, anh phải đi. A Xán nói, anh phải ra nước ngoài với người ta, sẽ không trở về nữa.
Cô lẳng lặng quay đi.
“Hãy đi theo anh!”
Trong đêm mưa tối đen, A Xán ôm cô từ phía sau, hai cánh tay chàng thiếu niên có sức mạnh hung hãn của núi lửa, khiến bụng và ngực cô bị anh ép đau điếng.
“Tường Vi, hãy theo anh chạy trốn khỏi đây!”, trong màn mưa lạnh, giọng nói của A Xán mang nỗi đau nóng bỏng, anh ghì chặt cô, “Quá khứ của em, em không muốn nói thì anh có thể không hỏi, nhưng phải đi theo anh! Chúng mình cùng rời khỏi đây!”.
Đó là lúc quen A Xán khoảng hơn nửa năm.
Đêm mưa đầu hạ, những nụ tường vi dại đỏ chói đang đung đưa theo làn mưa, trong hốt hoảng cô nhớ ra khóm tường vi trắng trồng trước cửa sổ nhà mình, hình như cũng có hai nụ hoa.
“Em có nghe anh nói không?!”
Bờ vai truyền đến cảm giác đau dữ nhức, A Xán cắn mạnh vai cô, cô ngoái đầu nhìn lại thấy những giọt máu nhỏ ứa trên da thịt, đó là nơi anh thích cắn nhất.
“Em nhất định phải đi theo anh! Nếu không…”, A Xán nghiến răng, ánh mắt hung hãn bức ép cô, “Nếu không anh sẽ giết em! Anh thề, anh nói là làm!”.
Màn đêm đen kịt, mưa như trút nước.
Chiếc ô đen trong tay cô đã bị gió cuốn bay, nước mưa lạnh vẫn không ngừng tuôn xuống, bộ đồng phục ướt đẫm, mỏng manh như tờ giấy. Cơ thể A Xán nóng rần rật ép vào lưng cô, giống như một trận sốt cao kịch phát. Giọng cô trở nên nghèn nghẹn hòa lẫn nước mưa đầy trời trước tiếng hét đầy vẻ phẫn nộ như bức ép của anh.
“... Nếu đi, em nhất định phải mang theo một người.”
“Cô ấy sẽ không tin anh.”
Việt Xán nhắm mắt không nhìn cô nữa.
“Có muốn thử không?”, cô mỉm cười di chuyển ánh mắt, dừng lại trên bộ ngực hơi phập phồng của anh, “Cô ấy đã nhìn thấy nốt ruồi son trên ngực anh chưa? Nốt ruồi đẹp mê hồn như một dấu son, cô ấy có biết thực ra còn một nốt nữa, ở một nơi kín đáo hơn nữa trên người anh...”.
“Đủ rồi!”
Đường gân nổi trên mu bàn tay đang giật giật, trong giọng của Việt Xán như có hỏa khí bị đè nén sắp bùng phát.
“Sao em lại trở nên như thế!”
Sự phẫn nộ và thất vọng bộc lộ trong giọng nói đó khiến nụ cười của Diệp Anh dần dần tan biến, cô nắm chặt bàn tay, ngồi lùi sâu trong đi văng bọc nhung đỏ. Bên ngoài màn đêm tối tăm, cô thu lại vẻ dửng dưng trên mặt, đôi mắt lạnh lùng nhìn anh nói:
“Chính anh đã khiến tôi thay đổi, không phải sao?”
Việt Xán trợn mắt nhìn cô.
“Muốn sinh tồn, muốn đạt được điều mình muốn, phải học cách thỏa hiệp, phải học cách không từ thủ đoạn, đó là cuộc sống tăm tối sáu năm ấy đã dạy tôi”, cô lạnh lùng chậm rãi nói, “Mà sáu năm đó, có một phần được anh ban cho, không phải sao?”.
“...”
Cảm giác đau đớn bức bối dâng lên trong lồng ngực, Việt Xán tránh ánh mắt cô, giọng khàn khàn:
“Phải, anh biết. Em hãy tin anh, anh sẽ giúp em đạt được điều em muốn, sẽ không kém một phân một tấc nếu em tự làm, tất cả những người từng làm hại em, anh đều sẽ...”
“Anh tưởng tôi vẫn còn tin anh sao?!”
Diệp Anh trợn mắt, cơ hồ như nghe thấy tiếng cười của trời cao lồng lộng. Cảm giác mọi thứ thật hoang đường, thật nực cười! Nhưng từng mảng, từng mảng của bức tranh quá khứ tanh máu lóe qua đầu, khiến cô chẳng tài nào cười nổi.
“A Xán, đến tận hôm nay mà anh vẫn bảo em hãy tin anh”, hai tròng mắt đen như vực sâu, lạnh lùng ngưng trên mặt anh, “Anh còn nhớ không, em đã từng tin anh. Còn anh, đáp trả em thế nào!”.
...
...
Hồi đó, sự xuất hiện của A Xán giống như ánh sao yếu ớt trong màn đêm đen kịt. Chàng thiếu niên ngang tàng đó chẳng dịu dàng, anh thích đánh nhau, trên mặt, trên người luôn xuất hiện những vết thâm tím, anh thường ghì cô quá chặt, đến nỗi các khớp xương toàn thân cô đau điếng.
A Xán thích cô.
Thích đến phát điên.
Hồi đó, cô chẳng biết mình có thích anh ta không, nhưng sự si mê điên dại của anh đối với cô, cô đều cảm nhận được, tức là cô chưa hoàn toàn vô cảm, tình cảm của cô vẫn đang tồn tại. Trong những năm tháng quá khứ, cô dần dần tê liệt với những thứ bẩn thỉu, nhưng những vết dơ dáy lại một lần nữa trở về và nó đang quá quá sức chịu đựng của cô.
A Xán phẫn nộ.
Nhìn thấy những vết roi xuất hiện trên người cô, rồi thỉnh thoảng lại có những dấu hôn bẩn thỉu, A Xán phẫn nộ, gầm rít truy hỏi, rốt cuộc cô sống trong một gia đình thế nào, tại sao không báo cảnh sát, tại sao không bỏ trốn, tại sao cô không chịu nói gì.
A Xán cũng từng theo dõi cô.
Nhưng cô biết, chỉ cần đi vào con ngõ đó, bọn tay chân của người đó sẽ khiến anh ta không thể tiến thêm một bước.
Do sự im lặng của cô, nên A Xán đã hận cô.
Còn nhớ có lần cả tháng trời không thấy A Xán đến tìm. Đến khi xuất hiện trước mặt cô, anh lại nói, anh phải đi. A Xán nói, anh phải ra nước ngoài với người ta, sẽ không trở về nữa.
Cô lẳng lặng quay đi.
“Hãy đi theo anh!”
Trong đêm mưa tối đen, A Xán ôm cô từ phía sau, hai cánh tay chàng thiếu niên có sức mạnh hung hãn của núi lửa, khiến bụng và ngực cô bị anh ép đau điếng.
“Tường Vi, hãy theo anh chạy trốn khỏi đây!”, trong màn mưa lạnh, giọng nói của A Xán mang nỗi đau nóng bỏng, anh ghì chặt cô, “Quá khứ của em, em không muốn nói thì anh có thể không hỏi, nhưng phải đi theo anh! Chúng mình cùng rời khỏi đây!”.
Đó là lúc quen A Xán khoảng hơn nửa năm.
Đêm mưa đầu hạ, những nụ tường vi dại đỏ chói đang đung đưa theo làn mưa, trong hốt hoảng cô nhớ ra khóm tường vi trắng trồng trước cửa sổ nhà mình, hình như cũng có hai nụ hoa.
“Em có nghe anh nói không?!”
Bờ vai truyền đến cảm giác đau dữ nhức, A Xán cắn mạnh vai cô, cô ngoái đầu nhìn lại thấy những giọt máu nhỏ ứa trên da thịt, đó là nơi anh thích cắn nhất.
“Em nhất định phải đi theo anh! Nếu không…”, A Xán nghiến răng, ánh mắt hung hãn bức ép cô, “Nếu không anh sẽ giết em! Anh thề, anh nói là làm!”.
Màn đêm đen kịt, mưa như trút nước.
Chiếc ô đen trong tay cô đã bị gió cuốn bay, nước mưa lạnh vẫn không ngừng tuôn xuống, bộ đồng phục ướt đẫm, mỏng manh như tờ giấy. Cơ thể A Xán nóng rần rật ép vào lưng cô, giống như một trận sốt cao kịch phát. Giọng cô trở nên nghèn nghẹn hòa lẫn nước mưa đầy trời trước tiếng hét đầy vẻ phẫn nộ như bức ép của anh.
“... Nếu đi, em nhất định phải mang theo một người.”

