“Chào anh, Việt Tuyên”, cô cười dịu dàng, chìa bàn tay về phía anh, nhắc lại lần nữa, “Em là Diệp Anh”.
Anh không để ý bàn tay cô chìara, mà mắt lướt qua người cô. Bắt gặp ánh mắt của anh, cô cúi đầu, phát hiện mình mặc quần dài vải bông, quàng chiếc khăn dày, lại bị ngấm nước mưa ướt hết, hoàn toàn không thể dự tiệc với trang phục như vậy.
Mưa càng lúc càng to hơn.
Chiếc Bentley dừng ở cổng Galeries Lagayette.
Đây là trung tâm mua sắm nổi tiếng của Paris.
Trong cửa hàng thời trang cao cấp Janin thoảng mùi nước hoa tao nhã và quyến rũ, người bán hàng - một phụ nữ tóc vàng, mắt xanh cầm ra tất cả các kiểu dáng mới nhất, Việt Tuyên ngồi trên xe lăn chọn một bộ váy lễ phục màu xám bạc đưa cho cô.
Kiểu dáng rất đơn giản.
Chất liệu cao cấp.
Phần trên hoàn toàn hở vai, lộ ra chiếc hõm cổ tuyệt mỹ, phần thân dài ôm sát hiện lên những đường cong nuột nà quyến rũ, dường như phảng phất mùi hương kín đáo của cơ thể. Nhưng cô không có nữ trang, nên phần cổ có vẻ trống trải.
“Có thể cho tôi bông hoa này không?”
Trong bình hoa thủy tinh của cửa hiệu, có cắm mấy nhành bách hợp, hương thơm thanh dịu và nhẹ nhàng. Diệp Anh dùng tiếng Pháp hỏi người bán hàng, người đó liền rút một nhành bách hợp trắng muốt ân cần đưa cho cô.
Đứng trước gương.
Cô xõa mái tóc.
Mái tóc dài đen mướt lóng lánh như dải lụa satanh, lóe ra một đường sáng trên không khiến các nhân viên ngây người, nhìn không chớp mắt. Nhành bách hợp trắng muốt quấn lỏng, ôm gọn mái tóc đen óng của cô, buông lơi xuống bờ vai, giống như nữ thần mùa Xuân trong buổi sớm tinh sương, đẹp tinh khôi, thanh thoát lung linh hơn mọi đồ trang sức đắt tiền nhất trên đời.
“Đẹp không?”
Cô mỉm cười, nhìn sang bên.
“Đi thôi.”
Việt Tuyên nhẹ nhàng nói rồi lái chiếc xe lăn về phía lối ra.
Vẫn không thích sao…
Diệp Anh nheo mắt, ngón tay vuốt nhẹ cánh hoa bách hợp, đứng trước gương nhìn kỹ mình trong bộ váy mới. Lúc Việt Tuyên vừa ra khỏi cửa, cô nói với nhân viên bán hàng:
“Làm ơn cho tôi mượn chiếc kéo và kim chỉ.”
Chiếc Bentley màu đen lướt êm ru trong cơn mưa nặng hạt.
Dùng khăn quàng che đôi chân trần, Diệp Anh gấp bộ lễ phục đặt lên đùi, nhanh nhẹn dùng kéo, kim chỉ sửa lại chiếc váy. Lão quản gia bồn chồn nhìn Việt Tuyên, thấy anh dường như không mảy may sốt ruột mà ngồi trên chiếc xe lăn tư lự nhìn cơn mưa như trút bên ngoài.
Chiếc Bentley từ từ dừng bánh trước cửa đại sảnh khách sạn trong ánh đèn huy hoàng rạng rỡ.
Nhân viên khách sạn cung kính mở cửa xe.
Cánh tay trắng xanh xao cố dùng sức, Việt Tuyên định đứng lên khỏi xe lăn, đôi tay mát lạnh của cô đã giữ lấy khuỷu tay anh.
“Cẩn thận.”
Diệp Anh ra khỏi chiếc Bentley, sau đó cúi xuống thận trọng đỡ Việt Tuyên ra, động tác mau lẹ thành thạo giống như đã phục vụ anh nhiều năm. Đôi mắt đen thẳm, long lanh, mỉm cười với anh, nhành bách hợp trắng muốt lẫn trong suối tóc, lặng lẽ tỏa hương.
* * *
Phòng tiệc sáng rực, lộng lẫy.
Những chùm đèn pha lê cực lớn lóng lánh, huy hoàng.
Bộ đồ ăn bằng bạc cao cấp phát quang lóng lánh, đĩa sứ trắng muốt, ánh sáng nóng ấm lóa mắt, các món ăn trang trí đủ sắc màu, tinh vi cầu kỳ. Đội ngũ nam nhân viên phục vụ ai nấy đều khôi ngô, mặt mày rạng rỡ đi lại trong phòng, quan khách mặc trang phục sang trọng, tay cầm ly vang đỏ, khe khẽ nói cười.
Phía trước phòng tiệc có một chiếc bục cao, ở đó có đặt micro bằng bạc, bên trên là tấm biển mang dòng chữ “Lễ kỷ niệm Brila tròn sáu mươi năm” được viền bằng hoa tươi.
Đây là bữa tiệc thượng lưu của giới thời trang Paris.
Theo sau Việt Tuyên, Diệp Anh dè dặt đưa mắt nhìn từng vị khách đi đến chào anh, rất nhiều người trong số họ là những nhà thiết kế lớn, nổi tiếng. Một số người cô từng thấy qua các bài phỏng vấn trên tạp chí thời trang, có thể nhận ra họ, còn một số khác cô phải lắng nghe câu chuyện họ trao đổi với Việt Tuyên mới có thể đoán ra họ là ai.
Giống như lúc này, là một quý bà vận chiếc váy lụa tơ tằm hoa chìm màu đen trắng.
Thân hình đầy đặn, mái tóc xoăn màu nâu, mắt xanh lơ, đuôi mắt có những vết chân chim, bà ta thì thầm nói chuyện với Việt Tuyên, bất giác cười to, ánh mắt trong sáng và quyến rũ, toàn thân toát lên vẻ đẹp hoài cổ lãng mạn.
Đó chính là nữ hoàng Veka.
Nữ hoàng Veka là một huyền thoại thời trang quốc tế, mới hai mươi ba tuổi bà đã một tay sáng lập vương quốc Veka và trong vòng hơn bốn mươi năm, vương quốc Veka luôn giữ vị trí hàng đầu trong những thương hiệu thời trang sang trọng nhất thế giới.
“Tạ, lần đầu tiên tôi thấy cậu đi cùng một cô gái đến dự tiệc, vị này là…?”
Nghe thấy nữ hoàng Veka nhắc tới mình, Diệp Anh gật đầu mỉm cười với bà. Việt Tuyên nghiêng đầu, ánh mắt lãnh đạm nhìn cô, bằng giọng vô cùng êm ái nói với phu nhân Veka:
“Cô ấy…”
“Tạ…!”
Cô thấy một người đàn ông trung niên vừa bước vào phòng tiệc đã tiến thẳng đến bên Việt Tuyên, người nặng nề ôm lấy anh như một con gấu. Người đàn ông có vẻ là người Mỹ, thân hình cao to, béo mập, trên mặt có những vệt đỏ, dấu hiệu thường xuyên tắm nắng. Ông ta vừa vui vẻ vỗ vai chào Việt Tuyên, vừa tò mò nhìn cô từ đầu tới chân, sau đó mỉm cười nói:
Anh không để ý bàn tay cô chìara, mà mắt lướt qua người cô. Bắt gặp ánh mắt của anh, cô cúi đầu, phát hiện mình mặc quần dài vải bông, quàng chiếc khăn dày, lại bị ngấm nước mưa ướt hết, hoàn toàn không thể dự tiệc với trang phục như vậy.
Mưa càng lúc càng to hơn.
Chiếc Bentley dừng ở cổng Galeries Lagayette.
Đây là trung tâm mua sắm nổi tiếng của Paris.
Trong cửa hàng thời trang cao cấp Janin thoảng mùi nước hoa tao nhã và quyến rũ, người bán hàng - một phụ nữ tóc vàng, mắt xanh cầm ra tất cả các kiểu dáng mới nhất, Việt Tuyên ngồi trên xe lăn chọn một bộ váy lễ phục màu xám bạc đưa cho cô.
Kiểu dáng rất đơn giản.
Chất liệu cao cấp.
Phần trên hoàn toàn hở vai, lộ ra chiếc hõm cổ tuyệt mỹ, phần thân dài ôm sát hiện lên những đường cong nuột nà quyến rũ, dường như phảng phất mùi hương kín đáo của cơ thể. Nhưng cô không có nữ trang, nên phần cổ có vẻ trống trải.
“Có thể cho tôi bông hoa này không?”
Trong bình hoa thủy tinh của cửa hiệu, có cắm mấy nhành bách hợp, hương thơm thanh dịu và nhẹ nhàng. Diệp Anh dùng tiếng Pháp hỏi người bán hàng, người đó liền rút một nhành bách hợp trắng muốt ân cần đưa cho cô.
Đứng trước gương.
Cô xõa mái tóc.
Mái tóc dài đen mướt lóng lánh như dải lụa satanh, lóe ra một đường sáng trên không khiến các nhân viên ngây người, nhìn không chớp mắt. Nhành bách hợp trắng muốt quấn lỏng, ôm gọn mái tóc đen óng của cô, buông lơi xuống bờ vai, giống như nữ thần mùa Xuân trong buổi sớm tinh sương, đẹp tinh khôi, thanh thoát lung linh hơn mọi đồ trang sức đắt tiền nhất trên đời.
“Đẹp không?”
Cô mỉm cười, nhìn sang bên.
“Đi thôi.”
Việt Tuyên nhẹ nhàng nói rồi lái chiếc xe lăn về phía lối ra.
Vẫn không thích sao…
Diệp Anh nheo mắt, ngón tay vuốt nhẹ cánh hoa bách hợp, đứng trước gương nhìn kỹ mình trong bộ váy mới. Lúc Việt Tuyên vừa ra khỏi cửa, cô nói với nhân viên bán hàng:
“Làm ơn cho tôi mượn chiếc kéo và kim chỉ.”
Chiếc Bentley màu đen lướt êm ru trong cơn mưa nặng hạt.
Dùng khăn quàng che đôi chân trần, Diệp Anh gấp bộ lễ phục đặt lên đùi, nhanh nhẹn dùng kéo, kim chỉ sửa lại chiếc váy. Lão quản gia bồn chồn nhìn Việt Tuyên, thấy anh dường như không mảy may sốt ruột mà ngồi trên chiếc xe lăn tư lự nhìn cơn mưa như trút bên ngoài.
Chiếc Bentley từ từ dừng bánh trước cửa đại sảnh khách sạn trong ánh đèn huy hoàng rạng rỡ.
Nhân viên khách sạn cung kính mở cửa xe.
Cánh tay trắng xanh xao cố dùng sức, Việt Tuyên định đứng lên khỏi xe lăn, đôi tay mát lạnh của cô đã giữ lấy khuỷu tay anh.
“Cẩn thận.”
Diệp Anh ra khỏi chiếc Bentley, sau đó cúi xuống thận trọng đỡ Việt Tuyên ra, động tác mau lẹ thành thạo giống như đã phục vụ anh nhiều năm. Đôi mắt đen thẳm, long lanh, mỉm cười với anh, nhành bách hợp trắng muốt lẫn trong suối tóc, lặng lẽ tỏa hương.
* * *
Phòng tiệc sáng rực, lộng lẫy.
Những chùm đèn pha lê cực lớn lóng lánh, huy hoàng.
Bộ đồ ăn bằng bạc cao cấp phát quang lóng lánh, đĩa sứ trắng muốt, ánh sáng nóng ấm lóa mắt, các món ăn trang trí đủ sắc màu, tinh vi cầu kỳ. Đội ngũ nam nhân viên phục vụ ai nấy đều khôi ngô, mặt mày rạng rỡ đi lại trong phòng, quan khách mặc trang phục sang trọng, tay cầm ly vang đỏ, khe khẽ nói cười.
Phía trước phòng tiệc có một chiếc bục cao, ở đó có đặt micro bằng bạc, bên trên là tấm biển mang dòng chữ “Lễ kỷ niệm Brila tròn sáu mươi năm” được viền bằng hoa tươi.
Đây là bữa tiệc thượng lưu của giới thời trang Paris.
Theo sau Việt Tuyên, Diệp Anh dè dặt đưa mắt nhìn từng vị khách đi đến chào anh, rất nhiều người trong số họ là những nhà thiết kế lớn, nổi tiếng. Một số người cô từng thấy qua các bài phỏng vấn trên tạp chí thời trang, có thể nhận ra họ, còn một số khác cô phải lắng nghe câu chuyện họ trao đổi với Việt Tuyên mới có thể đoán ra họ là ai.
Giống như lúc này, là một quý bà vận chiếc váy lụa tơ tằm hoa chìm màu đen trắng.
Thân hình đầy đặn, mái tóc xoăn màu nâu, mắt xanh lơ, đuôi mắt có những vết chân chim, bà ta thì thầm nói chuyện với Việt Tuyên, bất giác cười to, ánh mắt trong sáng và quyến rũ, toàn thân toát lên vẻ đẹp hoài cổ lãng mạn.
Đó chính là nữ hoàng Veka.
Nữ hoàng Veka là một huyền thoại thời trang quốc tế, mới hai mươi ba tuổi bà đã một tay sáng lập vương quốc Veka và trong vòng hơn bốn mươi năm, vương quốc Veka luôn giữ vị trí hàng đầu trong những thương hiệu thời trang sang trọng nhất thế giới.
“Tạ, lần đầu tiên tôi thấy cậu đi cùng một cô gái đến dự tiệc, vị này là…?”
Nghe thấy nữ hoàng Veka nhắc tới mình, Diệp Anh gật đầu mỉm cười với bà. Việt Tuyên nghiêng đầu, ánh mắt lãnh đạm nhìn cô, bằng giọng vô cùng êm ái nói với phu nhân Veka:
“Cô ấy…”
“Tạ…!”
Cô thấy một người đàn ông trung niên vừa bước vào phòng tiệc đã tiến thẳng đến bên Việt Tuyên, người nặng nề ôm lấy anh như một con gấu. Người đàn ông có vẻ là người Mỹ, thân hình cao to, béo mập, trên mặt có những vệt đỏ, dấu hiệu thường xuyên tắm nắng. Ông ta vừa vui vẻ vỗ vai chào Việt Tuyên, vừa tò mò nhìn cô từ đầu tới chân, sau đó mỉm cười nói:

